intTypePromotion=1
ADSENSE

Nghệ thuật miêu tả tâm lý nhân vật trong tập truyện ngắn “Mây và mặt trời” của Rabindranath Tagore

Chia sẻ: Tony Tony | Ngày: | Loại File: PDF | Số trang:7

109
lượt xem
4
download
 
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Những sáng tác của ông luôn xuất phát từ lòng yêu thương con người. Mây và mặt trời là tập truyện ngắn thành công trên nhiều phương diện và nổi bật là nghệ thuật miêu tả tâm lý nhân vật. R. Tagore thường nhìn sâu vào thế giới nội tâm con người bằng đôi mắt của tình yêu thương và miêu tả tâm lý nhân vật thông qua hình ảnh thiên nhiên, ngôn ngữ và cử chỉ, hành động của nhân vật.

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Nghệ thuật miêu tả tâm lý nhân vật trong tập truyện ngắn “Mây và mặt trời” của Rabindranath Tagore

L. T. B. Thủy / Nghệ thuật miêu tả tâm lý nhân vật trong tập truyện ngắn “Mây và mặt trời”…<br /> <br /> NGHỆ THUẬT MIÊU TẢ TÂM LÝ NHÂN VẬT TRONG TẬP TRUYỆN NGẮN<br /> MÂY VÀ MẶT TRỜI CỦA RABINDRANATH TAGORE<br /> Lê Thị Bích Thủy<br /> Học viện Chính trị quốc gia Hồ Chí Minh<br /> Ngày nhận bài 03/7/2017, ngày nhận đăng 05/10/2017<br /> Tóm tắt: Rabindranath Tagore được xem là thiên tài kỳ diệu của văn học Ấn Độ.<br /> Suốt cuộc đời, R. Tagore đã cất lên những bài đạo ca để tôn vinh, tỏ lòng sùng kính đối<br /> với con người. Những sáng tác của ông luôn xuất phát từ lòng yêu thương con người.<br /> Mây và mặt trời là tập truyện ngắn thành công trên nhiều phương diện và nổi bật là<br /> nghệ thuật miêu tả tâm lý nhân vật. R. Tagore thường nhìn sâu vào thế giới nội tâm<br /> con người bằng đôi mắt của tình yêu thương và miêu tả tâm lý nhân vật thông qua hình<br /> ảnh thiên nhiên, ngôn ngữ và cử chỉ, hành động của nhân vật. Qua đó, người đọc thấy<br /> được quan niệm nghệ thuật, quan niệm nhân sinh cũng như tài năng văn chương của<br /> nhà văn vĩ đại R. Tagore.<br /> <br /> 1. Mở đầu<br /> Rabindranath Tagore là ngôi sao sáng<br /> của nền văn hóa, văn học Ấn Độ, được<br /> coi như mặt trời của Ấn Độ, là nhà khai<br /> sáng vĩ đại và “đỉnh cao của văn hóa nhân<br /> loại”. Qua sáng tác của mình, ông lên án<br /> xã hội với những quan niệm lạc hậu, sự<br /> phân biệt đẳng cấp, sự bất công và áp bức,<br /> bóc lột của thực dân đã khiến cho nhân<br /> dân Ấn Độ phải chịu nhiều đau khổ. Đồng<br /> thời, những sáng tác của ông còn thể hiện<br /> rõ “tinh thần nhân đạo chủ nghĩa, lòng<br /> yêu thiên nhiên, đất nước và con người<br /> Ấn Độ, lòng yêu nhân loại, yêu hòa bình<br /> và tinh thần chống phong kiến thực dân<br /> đế quốc, chống chiến tranh” [3, tr. 827].<br /> R. Tagore đặt ra nhiều vấn đề trong các<br /> tác phẩm mà nổi bật là vấn đề giải phóng<br /> dân tộc, giải phóng phụ nữ, bảo vệ trẻ em<br /> và tìm kiếm tự do đích thực cho con<br /> người.<br /> Tập truyện ngắn Mây và mặt trời gồm<br /> 25 truyện ngắn với thế giới nhân vật<br /> phong phú, đa dạng và phức tạp. Trong<br /> đó, ông luôn dành nhiều tình cảm cho<br /> những nhân vật chịu nhiều thiệt thòi bất<br /> công trong xã hội như trẻ em, phụ nữ,<br /> .<br /> <br /> Email: Lebichthuyhcm@gmail.com<br /> <br /> 56<br /> <br /> người lao động nghèo, những trí thức yêu<br /> nước… Khi miêu tả nhân vật, R. Tagore<br /> thường nhìn sâu vào thế giới nội tâm bằng<br /> đôi mắt của tình yêu thương. R. Tagore<br /> miêu tả tâm lý nhân vật với quá trình diễn<br /> biến tâm lý thông qua cách miêu tả trực<br /> tiếp tâm lý nhân vật, miêu tả thông qua<br /> những hình ảnh thiên nhiên, qua ngôn<br /> ngữ, cử chỉ và hành động của nhân vật.<br /> 2. Nghệ thuật miêu tả tâm lý nhân<br /> vật trong tập truyện ngắn Mây và mặt<br /> trời của R. Tagore<br /> 2.1. Miêu tả trực tiếp tâm lý nhân vật<br /> R. Tagore thành công trong miêu tả<br /> trực tiếp tâm lý nhân vật qua việc nắm bắt<br /> những nét tâm lý riêng biệt của từng nhân<br /> vật và quá trình diễn biến tâm lý của nhân<br /> vật qua những bối cảnh rộng và bối cảnh<br /> cụ thể. Trong đó, trẻ em là đối tượng được<br /> R. Tagore khắc họa có chiều sâu, với<br /> những phẩm chất trong sáng, thơ ngây và<br /> tốt đẹp. Trong tập Mây và mặt trời có<br /> 12/25 truyện xuất hiện nhân vật trẻ em và<br /> phần lớn nhân vật trẻ em giữ vai trò là<br /> nhân vật trung tâm của tác phẩm. Trong<br /> những tác phẩm này, nhân vật trẻ em<br /> <br /> Trường Đại học Vinh<br /> <br /> thường là điểm hội tụ nhiều nhất các chi<br /> tiết quan trọng, các vấn đề trung tâm, các<br /> mâu thuẫn, các quan điểm nghệ thuật,<br /> triết học của tác phẩm. Đồng thời, trẻ em<br /> cũng là những nhân vật trung tâm có ảnh<br /> hưởng rất lớn tới chiều hướng vận động<br /> của các chi tiết trong tác phẩm. Để người<br /> đọc hiểu rõ hơn về thế giới tâm hồn trẻ<br /> thơ, R. Tagore sử dụng phương thức miêu<br /> tả tâm lý trực tiếp. Sự miêu tả này thường<br /> nằm ở những lời bình luận của người kể<br /> chuyện hay những lời nửa trực tiếp xuất<br /> hiện cùng với những lời miêu tả ngôn<br /> ngữ, hành động, cử chỉ của nhân vật. Đối<br /> với những trẻ em có cuộc sống tốt đẹp,<br /> bình yên thì thế giới tâm hồn của các em<br /> rất dễ miêu tả và nắm bắt như trong<br /> truyện Người chủ bút, Bác hàng rong<br /> người Kabun… Nhưng với những nhân<br /> vật trẻ em bất hạnh, thế giới tâm hồn của<br /> các em có nhiều dằn vặt, khổ đau, mâu<br /> thuẫn nên tác giả phải sử dụng nhiều hơn<br /> những lời miêu tả trực tiếp tâm lý nhân<br /> vật như truyện Đứa trẻ bơ vơ, Kẻ lang<br /> thang, Xuba… R. Tagore đã miêu tả trực<br /> tiếp tâm lý đau khổ, ghen tức của cậu bé<br /> Ninkata trong Đứa trẻ bơ vơ khi thấy<br /> mình trở thành kẻ bị bỏ rơi và đẩy ra<br /> ngoài lề từ lúc có Xatit, người em trai của<br /> Sarat xuất hiện: “Trong lòng nó tràn đầy<br /> một nỗi cay đắng mà nó cảm thấy phải<br /> trút lên đầu ai nỗi cay đắng ấy hoặc một<br /> cái gì đó cho bõ hờn” [2, tr. 281]. Do đó,<br /> Ninkata đã phá phách vô lối, đánh bạn,<br /> đánh chó, đánh cả những cái cây ven<br /> đường và rồi nó bỏ ăn, khóc thầm trong<br /> bóng tối sau những nỗ lực để Kiran quan<br /> tâm nhưng đều vô ích: “Và nó mong đợi<br /> được ai đền bù? Cuối cùng khi không có<br /> ai đến, Bà - Mẹ - Giấc - Ngủ, bằng những<br /> vuốt ve êm ái đã xoa dịu trái tim bị<br /> thương của đứa trẻ không mẹ” [2, tr. 282].<br /> Đặc biệt, tâm trạng phức tạp, ngổn ngang<br /> với những giằng xé của Ninkata khi thấy<br /> Kiran phát hiện ra thứ đồ bị mất ở trong<br /> <br /> Tạp chí khoa học, Tập 46, Số 2B (2017), tr. 56-62<br /> <br /> rương của nó. Đó là tâm trạng xấu hổ của<br /> một tên trộm khi bị phát hiện xen lẫn tâm<br /> trạng phẫn uất khi không thể thanh minh<br /> cho hành động lấy trộm cái giá bút của<br /> Xatit không phải xuất phát từ lòng tham<br /> và đặc biệt là cảm giác buồn tủi khi bị<br /> Kiran rình nó như một kẻ trộm. R. Tagore<br /> đã miêu tả tâm trạng phức tạp với những<br /> hoảng loạn, rối bời đau khổ qua việc pha<br /> trộn các câu hỏi, câu trần thuật, câu cầu<br /> khiến xen lẫn với những lời thoại giả<br /> định: “Làm sao nó có thể hy vọng nổi cho<br /> nàng tin được nó không phải là một đứa<br /> ăn trộm, mà chỉ do muốn báo thù nó đã<br /> lấy cái giá bút, định bụng hễ có dịp là<br /> quảng ngay xuống sông? Nhưng trong<br /> một phút yếu đuối nó đã nhét chiếc giá<br /> bút ấy vào rương. “Tôi không phải là một<br /> thằng ăn cắp”, trái tim nó gào lên “Tôi<br /> không phải một thằng ăn cắp!”. Vậy thì<br /> nó là gì? Nó có thể nói gì được? Nói rằng<br /> nó đã lấy cắp, nhưng nó vẫn không phải là<br /> một kẻ cắp ư? Không bao giờ nó có thể<br /> giải thích được cho Kiran hiểu là nàng<br /> tưởng lầm biết bao và làm sao nó chịu nổi<br /> cái ý nghĩ là chị đã tìm cách dò la nó” [2,<br /> tr. 286]. Bằng sự thấu hiểu tâm lý trẻ thơ,<br /> qua việc miêu tả những trạng thái tâm lý<br /> hờn ghen, vỡ mộng của đứa trẻ, R. Tagore<br /> đã cho người đọc hiểu rằng nguyên nhân<br /> sâu xa của những hành động của trẻ thơ<br /> đều xuất phát từ nhu cầu tình cảm, chúng<br /> thiếu thốn tình yêu thương nên rất cần<br /> được yêu thương.<br /> Thế giới tâm hồn của người phụ nữ<br /> đang yêu là một thế giới tâm trạng phức<br /> tạp và đầy mâu thuẫn. Đó là cảm giác<br /> choáng ngợp trước cuộc đời của những cô<br /> gái suốt ngày chỉ ở trong những bức<br /> tường của ngôi nhà, cũng có khi là niềm<br /> hối hận nuối tiếc khôn nguôi của con<br /> người tưởng chừng như đã để hạnh phúc<br /> tuột khỏi tầm tay, có khi là tâm trạng đau<br /> khổ, thất vọng khi người phụ nữ hiểu rõ<br /> sức mạnh tình yêu không đủ để vượt qua<br /> 57<br /> <br /> L. T. B. Thủy / Nghệ thuật miêu tả tâm lý nhân vật trong tập truyện ngắn “Mây và mặt trời”…<br /> <br /> những ràng buộc khắt khe của tôn giáo.<br /> Những biểu hiện, hành động bề ngoài của<br /> nhân vật tưởng chừng như phi logic<br /> nhưng R. Tagore đã nắm bắt được những<br /> trạng thái tâm lý riêng biệt, nhỏ lẻ, bằng<br /> những lời bình luận, phân tích của mình,<br /> ông đã chứng minh cho người đọc thấy<br /> logic bên trong nhân vật - logic của tình<br /> yêu thương. Tác giả thường dành những<br /> đoạn văn có dung lương dài trong khuôn<br /> khổ hạn chế của truyện ngắn để giúp nhân<br /> vật giải bày tâm trạng. Cô gái Giribala<br /> trong truyện Mây và mặt trời luôn dùng<br /> những trò tinh nghịch để thu hút sự chú ý<br /> của Xasibuxan khi chàng đang mải mê<br /> đọc sách bên ngoài cửa sổ. Tưởng chừng<br /> như hành động này thật khó hiểu và khó<br /> lý giải, nhưng nhìn bằng đôi mắt của một<br /> nhà tâm lý, R. Tagore cho người đọc thấy<br /> đó là hành động của một cô gái đang yêu.<br /> Ông mô tả tường tận những nét tâm lý<br /> vừa yêu thương, vừa hờn giận của cô gái<br /> khi cô muốn tạo điều kiện để chàng trai<br /> chủ động bắt chuyện với mình nhưng<br /> chàng trai chỉ biết đến sách vở đã không<br /> hiểu ý cô. Tác giả miêu tả trực tiếp tâm<br /> trạng của cô gái khi những cố gắng của cô<br /> không được đáp đền: “Giribala rưng rưng<br /> nước mắt. Cô thấy trái tim tổn thương của<br /> mình được an ủi đôi phần khi nghĩ rằng<br /> Xasibuxan sẽ vô cùng hối hận nếu cô<br /> quên các bài học anh đã dạy, và trong óc<br /> tưởng tượng của cô bé bỗng vọt ra một<br /> dòng suối xót thương cho cô bé Girabala<br /> tội nghiệp này, đã quên mất hết những gì<br /> đã học chỉ vì lỗi lầm của Xasibuxan” [2,<br /> tr. 31]. Cũng có khi R. Tagore dùng<br /> những câu văn dài mở rộng biên độ so<br /> sánh, liên tưởng để miêu tả tâm lý nhân<br /> vật thấm đẫm chất trữ tình với những hình<br /> ảnh thiên nhiên vừa sống động vừa gần<br /> gũi: “Cô thấy cuộc sống ấy trôi đi nhẹ<br /> nhàng như một con suối trong trẻo, rì rầm.<br /> Cô tưởng mọi con đường của thế giới<br /> trước mặt cô đều rộng rãi, thẳng tắp và<br /> 58<br /> <br /> huy hoàng. Cô nghĩ tất cả hạnh phúc đợi<br /> chờ ngay ngoài cửa sổ nhà mình. Chỉ có<br /> trong trái tim khốn khổ, xốn xang của các<br /> cô gái ham muốn không được thỏa mãn<br /> mới tìm thấy chất nuôi dưỡng chúng.<br /> Ngọn gió xuân nhè nhẹ thổi vào từng thớ<br /> thịt con người cô, trái đất mênh mông<br /> được bao bọc trong một làn hơi ấm áp.<br /> Hemsasi có cảm tưởng bầu trời xanh rờn<br /> run rẩy theo mỗi rung động của trái tim cô<br /> và xung quanh hạt nhân thơm ngát này cả<br /> vũ trụ đã xòe mở các cánh hoa của nó” [2,<br /> tr. 339].<br /> Khi miêu tả nội tâm của những nhân<br /> vật nam trong tập Mây và mặt trời, R.<br /> Tagore đã chú ý miêu tả những góc khuất<br /> trong tâm hồn của họ qua hình ảnh giọt<br /> nước mắt với nhiều nguyên nhân phong<br /> phú và đối tượng được mở rộng. Miêu tả<br /> giọt nước mắt đàn ông, R. Tagore đặt<br /> nhân vật vào những tình huống khác<br /> nhau. Có khi giọt nước mắt để khóc<br /> thương cho chính mình “giọt nước mắt<br /> làm giọng anh nghẹn lại”, có lúc là giọt<br /> nước mắt khi tình cảm của họ giành cho<br /> người khác không được đáp đền hay có<br /> khi bất ngờ xúc động vì nhận được sự ban<br /> phát tình thương yêu. Cũng có khi giọt<br /> nước mắt là sự ân hận, tiếc nuối vì đã phụ<br /> lòng người khác và làm người khác đau<br /> khổ và có cả tiếng nấc nghẹn ngào trong<br /> những tình huống đau khổ, bất lực và cầu<br /> xin tha thứ: Rajib hiểu là sấm sét đã nổ.<br /> Anh quỳ sụp xuống ôm hôn hai bàn chân<br /> nàng, khóc lóc: “Em hãy tha thứ cho anh”<br /> [4, tr. 79].<br /> Sự am hiểu tâm lý con người của R.<br /> Tagore còn được thể hiện qua việc miêu<br /> tả chi tiết, phân tích cặn kẽ những khoảnh<br /> khắc bừng ngộ trong tâm hồn của mỗi<br /> nhân vật, những diễn biến trong quá trình<br /> phát triển tâm lý của nhân vật một cách<br /> lôgic dưới tác động của những nguyên<br /> nhân khách quan và chủ quan.<br /> <br /> Trường Đại học Vinh<br /> <br /> 2.2. Miêu tả tâm lý nhân vật thông<br /> qua hình ảnh thiên nhiên<br /> Sự am hiểu con người được R.<br /> Tagore thể hiện qua cách ông miêu tả tâm<br /> lý nhân vật một cách gián tiếp thông qua<br /> những hình ảnh thiên nhiên. Trong tập<br /> truyện ngắn Mây và mặt trời, thiên nhiên<br /> được xem như một sân khấu lớn “sân<br /> khấu bầu trời”, “sân khấu vĩ đại của thiên<br /> nhiên”… để trình diễn nội tâm nhân vật.<br /> Tác giả miêu tả thiên nhiên trong sự<br /> tương đồng giữa người và cảnh, có khi là<br /> sự phán ánh những xáo trộn trong nội tâm<br /> của nhân vật. Thiên nhiên như một người<br /> mẹ vĩ đại - “bà mẹ Thiên nhiên”, “bà mẹ<br /> Trái đất” luôn lắng nghe những tâm sự<br /> của con người và đáp lại bằng thứ ngôn<br /> ngữ riêng của thiên nhiên.<br /> Những hình ảnh thiên nhiên luôn gắn<br /> kết chặt chẽ với nội tâm của nhân vật,<br /> phản ánh được những biến động trong<br /> tâm trạng của nhân vật: “Thiên nhiên có<br /> mặt khắp mọi nơi, mọi lúc và bao giờ<br /> cũng mang nặng tâm tư, mọi sắc thái của<br /> cảnh vật đều phản ánh những biến động<br /> của tâm hồn” [2, tr. 11], “Mặt trời và mây<br /> thủ vai trên toàn bộ sân khấu bầu trời, thì<br /> vô số vở khác cũng được diễn ở bên dưới,<br /> tại những điểm khác nhau trên sân khấu<br /> thế gian” [2, tr. 13]. Thiên nhiên mang<br /> những dáng vẻ khác nhau trong tâm trạng<br /> của nhân vật: “Tuần trăng khuyết trời tối<br /> đen, không có tiếng chim hót. Cây vải bên<br /> bể nước nom như một vết mực giây trên<br /> một cái nền nhạt màu hơn. Gió nam đang<br /> chờn vờn quẩn quanh trong bóng tối như<br /> một kẻ mộng du; những vì sao trên bầu<br /> trời mắt thao láo không chớp nhìn xuyên<br /> qua bóng tối cố gắng dò dõi một bí ẩn sâu<br /> xa nào đó” [2, tr. 131], có khi cảm thông,<br /> che chở, nhẹ nhàng như “nắng bỡn mây<br /> đùa” và thiết tha, trong sáng, tươi đẹp sau<br /> bao sóng gió, thăng trầm như “ánh sáng<br /> êm dịu của buổi sáng mưa rơi” [2, tr. 49].<br /> Thiên nhiên cũng có khi khơi nguồn<br /> cho tâm trạng, nói hộ những tâm tư, uẩn<br /> <br /> Tạp chí khoa học, Tập 46, Số 2B (2017), tr. 56-62<br /> <br /> khúc sâu kín trong tâm hồn của nhân vật<br /> như hình ảnh “cơn mưa lớn đầu mùa” đã<br /> thể hiện tâm trạng, nỗi lòng đau khổ của<br /> nhân vật khi phải xa cách người yêu “các<br /> ngôi nhà gỗ ở cạnh Cancơta như bị mềm<br /> đi và những âm thanh chói tai của thành<br /> phố bị nghẹt lại như giọng nói nghẹn ngào<br /> nước mắt” [2, tr. 131]…<br /> 2.3. Miêu tả tâm lý nhân vật thông<br /> qua ngôn ngữ của nhân vật<br /> Để miêu tả được thế giới nội tâm đa<br /> dạng, phong phú và phức tạp của mỗi<br /> nhân vật, R. Tagore đã tập trung miêu tả<br /> thông qua ngôn ngữ độc thoại nội tâm và<br /> đối thoại của từng nhân vật.<br /> Thông qua ngôn ngữ độc thoại nội<br /> tâm, R. Tagore đã cho người đọc thấy<br /> được mọi cung bậc cảm xúc, tâm trạng<br /> trong thế giới nội tâm của từng nhân vật.<br /> Trong những câu chuyện có nhân vật trẻ<br /> em, R. Tagore thường để cho các em bộc<br /> lộ tâm tư, tình cảm của mình thông qua<br /> những lời độc thoại và đối thoại. Qua<br /> những dòng độc thoại nội tâm, các em tự<br /> nói lên những tâm trạng cô đơn, đau khổ,<br /> uất ức đến tột cùng khi không biết chia sẻ,<br /> giải bày cùng ai hay khi không được<br /> người lớn ủng hộ, khuyến khích. Đó là<br /> tâm trạng nghẹn lời, trái tim như muốn<br /> gào lên “Tôi không phải là một thằng ăn<br /> cắp” vì không thể chia sẻ, giải bày và<br /> không giải thích được của cậu bé<br /> Ninkanta khi bị Kiran phát hiện chiếc giá<br /> bút của Xatit trong giương của mình. Đó<br /> là tâm trạng đầy chua xót của cô gái câm<br /> Xuba “Em đã làm điều gì phạm đến anh”,<br /> tâm trạng đau khổ cầu cứu mặt đất như<br /> cầu cứu người mẹ duy nhất của mình “Mẹ<br /> ơi, đừng để con phải lìa mẹ. Mẹ hãy giang<br /> tay ôm lấy con như con đang ôm mẹ và<br /> ghì chặt con đi mẹ” [2, tr. 305] hay tâm<br /> trạng tức giận của cô bé Saru ích kỷ, hay<br /> ghen tuông khi cô nghĩ thầm: “Nếu gia<br /> đình ta không mang anh ấy về đây,<br /> không giữ gìn hết sức cẩn thận thì lấy<br /> 59<br /> <br /> L. T. B. Thủy / Nghệ thuật miêu tả tâm lý nhân vật trong tập truyện ngắn “Mây và mặt trời”…<br /> <br /> đâu mà mẹ con Xônama được nhìn thấy<br /> anh ta” [2, tr. 211]…<br /> Đối với nhân vật người lớn, R.<br /> Tagore thường để cho nhân vật độc thoại<br /> để bộc lộ những trạng thái tâm lý khác<br /> nhau của con người khi đối diện với<br /> những tình huống khó khăn, sự tổn<br /> thương, đau khổ, cô đơn khi không tìm<br /> được sự cảm thông, chia sẻ trước những<br /> khó khăn, thử thách trong cuộc sống. Tác<br /> giả đã để cho nhân vật của mình chìm sâu<br /> trong dòng suy tưởng miên man và sống<br /> đời sống nội tâm chân thật nhất qua<br /> những độc thoại nội tâm. Qua những dòng<br /> độc thoại nội tâm, người đọc thấy được<br /> tâm trạng băn khoăn của cô gái đang yêu<br /> không biết có nhận được sự đáp đền của<br /> tình yêu đó hay không: “Độc lập, cô đơn,<br /> luôn thanh khiết, cách biệt, không ai có<br /> thể đến gần, cho nên em cũng không xứng<br /> đáng được xả thân vì chàng chăng?” [2,<br /> tr. 357]. Đó là tâm trạng nuối tiếc của cô<br /> gái về những kỷ niệm đẹp và tình yêu<br /> thương bên những người thân trong gia<br /> đình để chạy theo một tình nhân bội bạc:<br /> “Tất cả những điều đó hiện ra với cô như<br /> một hạnh phúc hiếm có, đắm chìm trong<br /> một bầu không khí êm đềm, yên tĩnh. Cô<br /> tự hỏi: “Tại sao với chừng ấy báu vật<br /> trong cuộc đời, người ta vẫn còn có thể<br /> cần đến một thứ hạnh phúc nào khác?” [2,<br /> tr. 342]. Hay nỗi đau khổ của chàng trai<br /> sau nhiều cố gắng vẫn không hiểu được<br /> thế giới tâm hồn của người mình yêu:<br /> “Rajin đau khổ, day dứt: Tạo hóa đã đặt<br /> ra khá nhiều hàng rào ngăn cách giữa con<br /> người” [2, tr. 113]. Trong một số tác<br /> phẩm, những lời độc thoại của nhân vật<br /> còn là sự tự động viên trước băn khoăn về<br /> một hướng đi cho tương lai hay sự ngao<br /> ngán của nhân vật khi đột nhiên bị quấy<br /> rầy; sự hoài nghi trước một hiện tượng<br /> mới lạ mà không biết được bản chất của<br /> nó vĩ đại hay tầm thường và lang thang<br /> như một kẻ mất trí mà tâm trạng rối bời:<br /> 60<br /> <br /> “Ta biết làm gì bây giờ? Ta biết làm gì<br /> bây giờ?”<br /> R. Tagore cũng sử dụng hình thức đối<br /> thoại để miêu tả những trạng thái tâm lý<br /> phức tạp, đặc trưng cho tính cách của các<br /> nhân vật trong tác phẩm. Lời đối thoại của<br /> nhân vật người lớn trong tác phẩm được<br /> sử dụng nhiều với những dụng ý nghệ<br /> thuật khác nhau để thể hiện những cung<br /> bậc cảm xúc trong thế giới nội tâm của<br /> nhân vật. Một tâm hồn đang khép kín<br /> bỗng nhiên mở ra cho người đọc thấy vẻ<br /> đẹp nồng nàn và say đắm rồi bất chợt<br /> khép lại bằng cái chết của nhân vật như<br /> đoạn đối thoại ngắn của Kuxum trong<br /> Những bậc bến tắm bên sông. Đó là tâm<br /> hồn của nhân vật vừa mới thức tỉnh với<br /> những khát khao yêu thương thì gặp phải<br /> cản trở của tôn giáo…<br /> Trong Mây và mặt trời nhân vật trẻ<br /> em ít phát ngôn hơn người lớn. Thế giới<br /> tinh thần của các em chủ yếu được bộc lộ<br /> thông qua cử chỉ, hành động. Tuy nhiên,<br /> nhân vật trẻ em ít phát ngôn hay phát<br /> ngôn ngắn cũng đều thể hiện rõ nét tính<br /> cách của các em một cách tinh túy và cô<br /> đọng. Thông qua cách xưng hô trong<br /> những lời đối thoại đã thể hiện những sắc<br /> thái tâm trạng và tính cách của nhân vật.<br /> Những câu nói ngắn gọn và những câu trả<br /> lời cụt lủn của Nitaipan: “Cháu tên là gì?<br /> Nitai Pan; Nhà cháu ở đâu? Không nói;<br /> Bố cháu là ai? Không nói…” [2, tr. 190]<br /> đã bộc lộ tính cách ngỗ nghịch của cậu bé<br /> không được giáo dục cẩn thận. Qua những<br /> lời thoại đáp lại của nhân vật Mrinmanyi<br /> đối với Apơbô như “không”, “có”, “đúng<br /> thế”… biểu hiện thái độ ngỗ nghịch,<br /> không chịu khuất phục của cô bé với<br /> người anh chồng. Tuy nhiên, qua những<br /> lời thoại rất mực trìu mến của cô với<br /> người cha làm việc ở nơi xa đã bộc lộ sự<br /> nhớ thương, niềm mong mỏi thiết tha<br /> được gặp lại cha của một tâm hồn trong<br /> sáng, giàu tình yêu thương sau dáng vẻ<br /> <br />
ADSENSE

CÓ THỂ BẠN MUỐN DOWNLOAD


intNumView=109

 

Đồng bộ tài khoản
2=>2