Phân tích bài Chiu xuân ca Anh Thơ
Tập thơ “bức tranh quê” đầu tiên ra đời chan cha nhng gì mc mc và dung dị, đặc bit
qua bài thơ “chiều xuân”, mt bc tranh v cnh mây tri tt nng trong sắc xuân tươi
đẹp.
Nhắc đến nhà thơ Anh Thơ người độc gi li nh v hình nh mt n thi sĩ tiêu biu
của phong trào thơ Vit Nam hiện đại. Tuổi thơ êm đềm đã tng gn lin với đồng rung
cánh cò quê hương sớm chiều mưa hay nắng, chính điều này là nn tảng khơi nguồn cho
dòng sui cm xúc thơ trong bà với phong cách thơ bình d mà sâu sc qua tng câu ch,
qua bao hình nh ca cnh sắc nông thôn quê hương nhẹ nhàng được gi t mt cách
khéo léo.Càng ấn tượng hơn khi bà đến với thơ ca như con đưng gii thoát khi cuc
đời tù túng , bun t và t khẳng định giá tr người ph n trong xã hội đương thời.Tp
thơ “bc tranh quê” đầu tiên ra đời chan cha nhng gì mc mc và dung dị, đặc bit qua
bài thơ “chiều xuân”, mt bc tranh v cnh mây tri tt nng trong sắc xuân tươi đp.
Những cơn mưa xuân đặc trưng nơi miền Bc là những cơn a bụi li ti rơi nh tm
mát cho chi non ngn c thêm xanh tươi, mưa xut hin trong dòng thơ đầu tiên rất đỗi
lng l trên bến đò vng, cnh vt thoáng bun chút tĩnh lng, se thêm cái lnh ca
tâm hn bng s trng tri:
“Mưa bụi êm êm trên bến vng,
Đò biếng lười nm mặc nước sông trôi”
Tng giọt mưa mãi rơi hững h “êm êm” trước mắt nhà thơ. T láy gi t hình
nh nhng giọt mưa rơi nhẹ điểm xuyết cho khung cnh, không n ào vn hay nng
ht chút như chầm chm theo tng khonh khc thi gian.Bến sông thì thưa
khách đi đò chiu, vng nh mông, không gian rộng hơn s trng tri lan ta vào
tâm hồn.Con đò nh sau mt ngày làm vic ch khách ngược xuôi trên dòng sông quê
hương bây giờ nằm đấy và lng vào phút giây ngh ngơi, mạn đò lung lay theo sóng nh,
tình trôi bnh bồng theo nước sông. Như thế đấy ta cm giác nhịp mưa i nhịp
sóng v nh nhp đò trôi hòa theo nhau to nên bc tranh gin d nhưng sâu lắng bao cm
xúc. Ánh mắt nhà thơ chuyển hướng và cũng bt gp s yên tĩnh đang bao trùm:
“Quán tranh đứng im lìm trong vng lng
Bên chòm xoan hoa tím rụng tơi bời”
Quán tranh được nhà thơ nhân hóa qua đng t “đứng”. Không ch đng”
“đứng im lìm” “trong vng lng”, t y ni tiếp động t như nhân thêm s trng vng
không ch riêng bến sông gây hiu ng mnh trong kh thơ.Nơi quán tranh này trung
tâm ca hoang vắng c khi ngày sp kết thúc. Hoa tím rụng “tơi bi” vào nhng
phút cui của ngày dài. Dường như không chỉ con người mt mi vn vt cũng rã ri,
trút b tàn cuối cùng.Thi gian tc mi phút trôi qua mang theo s rn ràng hi h
ca ban ngày và thay thếchiếc áo khá bun tcô đơn và vắng lng khắp nơi.Khổ thơ
th hai hin lên bng nhng hình ảnh được thu gn vào tm mắt nhà thơ:
“Ngoài đường đê cỏ non tràn biếc c,
Đàn sáo đen sà xuống m vu vơ”
Đường đê rng đôi b chạy dài và mơn mn bao ngn c xanh tươi, màu sc ca
câu thơ chính màu “biếc” ca c. Ngòi bút nhà thơ tạo nhng nét chm phá màu sc
khá đẹp, cnh thoáng bun ca kh mt y gi như được dung hòa li bng chính màu
sc ca s sng ch ngn cỏ. Đến đây không gian bớt đi màu tàn phai nhường ch
cho màu biếc rng r, cái tĩnh lng cũng tan dn theo tiếng v cánh của đàn chim sáo đen
đang xuống.Chúng vô tư như những đứa tr nghịch trên đồng qua cách miêu t tinh tế
“m vu vơ”. Không phi “m vu vơ” thực ra chúng đang mổ nhng con mi nh
nhưng trong mắt nhà thơ hình ảnh đó khá d thương và mang cảm giác thanh bình
hnh phúc cuc sng t do khoáng đạt. Không dng li bấy nhiêu đó, hình nh tiếp
theo mang lại cho độc gi cái nhìn hơi ngỡ ngàng những điu bình d không bao
nhiêu người cm nhận được:
Mấy cánh bướm rp rn trôi trước gió,
Nhng trâu bò thong th cúi ăn mưa”
Gió lướt qua thi mát khung cnh không ít lần làm nghiêng nghiêng cánh bướm,
kh năng dùng từ láy kphong phú “rp rn”,nhà thơ miêu t cái ch chú bướm nh
muốn bay nhưng không sao vựơt qua sức ép của n gió nên đôi cánh kia cứ mãi chao đi