intTypePromotion=1

Qùa tặng cuộc sống

Chia sẻ: Hieu Hoc Hoc | Ngày: | Loại File: DOC | Số trang:26

1
313
lượt xem
170
download

Qùa tặng cuộc sống

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Hãy sống ở thể chủ động, tránh xa thể thụ động. nghĩ nhiều đến những gì mà bạn có khả năng làm được hơn là những gì có thể xảy đến cho bạn Hãy sống ở cách khách quan. Hãy quan tâm đến thực tế cuộc sống đúng với những gì đang thật sự diễn ra, hơn là mong muốn chuyện đời sẽ xảy ra như là bạn mơ ước

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Qùa tặng cuộc sống

  1. Quà tặng cuộc sống ngữ pháp cho bạn trẻ Hãy sống ở thể chủ động, tránh xa thể thụ động.  nghĩ nhiều đến những gì mà bạn có khả năng làm được hơn là những gì có thể xảy đến cho bạn Hãy sống ở cách khách quan. Hãy quan tâm đến thực tế cuộc sống  đúng với những gì đang thật sự diễn ra, hơn là mong muốn chuyện đời sẽ xảy ra như là bạn mơ ước Hãy sống ở thì hiện tại, can đảm trự diện đối đầu với công việc ngày  hôm nay. Không luyến tiếc quá khứ, cũng đừng lo lắng vớ vẩn đến tương lai. Hãy sống ở ngôi thứ nhất, nghiêm khắc tự kiểm điểm mình hơn là đi  bươi móc những sai sót , lỗi lầm của thiên hạ Hãy sống ở số ít, lắng nghe lời phê bình xuất phát từ lương tâm mình  hơn là thích thú với nhưng lời tán thưởng của đám đông Và nếu như phải chọn một động từ thì hãy chọn lấy động từ yêu  thương Sống trọn vẹn từng ngày Trong một buổi diễn thuyết vào đầu năm học, Brian Dison - tổng giám đốc của tập đoàn Coca Cola – đã nói chuyện với sinh viên về mối tương quan giữa nghề nghiệp với những trách nhiệm khác của con người . “ Bạn hãy tưởng tượng cuộc đời như một trò chơi tung hứng. Trong tay bạn có 5 quả bóng mang tên là : Công việc, gia đình, sức khoẻ, bạn bè và tinh thần . Bạn đang tung chúng lên không trung. Bạn sẽ hiểu ngay rằng công việc là quả bóng cao su. Vì khi bạn làm rơi nó xuống đất, nó sẽ nảy lên lại, nhưng bốn quả bóng còn
  2. lại – gia đình, sức khoẻ, bạn bè và tinh thần - đều là những quả bóng băng thuỷ tinh. Nếu bạn lỡ tay đánh rơi một quả, nó sẽ bị trầy sướt, có vết tỳ, bị nứt, bị hư hỏng và thậm chí bị vỡ nát mà không thể sửa chữa được. Chúng không bao giờ trở lại như cũ. Bạn phải hiểu điều đó và cố gắng giữ cho được sự quân bình trong cuộc sống của bạn. Bạn làm thế nào đây ? Bạn đừng hạ thấp giá trị của mình bằng cách so sánh mình với những người khác . Đó là vì mỗi chúng ta là những con người hoàn toàn khác nhau, chúng ta là những cá nhân đặc biệt. Bạn chớ đặt mục tiêu của bạn vào những gì mà người khác cho là quan trọng. Chỉ có bạn hiểu rõ điều gì là tốt nhất cho chính mình. Bạn chớ nên thờ ơ với những gì gần gũi với trái tim của bạn. Bạn hãy nám chắc lấy như thể chúng là những phần trong cuộc sống của bạn. Bởi vì nếu không có chúng, cuộc sống của bạn sẽ mất đi ý nghĩa. Bạn chớ để cuộc sống trôi qua kẽ tay vì bạn cứ đắm chìm trong quá khứ hoặc ảo tưởng về tương lai. Chỉ bằng cách sống cuộc đời mình trong từng khoảnh khắc của nó, bạn sẽ sông trọn vẹn từng ngày của đời mình. Bạn chớ bỏ cuộc khi bạn vẫn còn điều gì đó cho đi. Không có gì là hoàn toàn bế tắc mà nó chỉ trở nên thực sự trở nên bế tắc khi bạn thôi không cố gắng nữa. Bạn chớ ngại nhận rằng mình vẫn chua hoàn thiện. Đó chính là sợi chỉ mỏng manh ràng buộc mỗi chúng ta lại với nhau. Bạn chớ ngại mạo hiểm. Nhờ mạo hiểm với những vận hội của đời mình mà bạn học biết cách sống dũng cảm. Bạn chớ khoá kín lòng mình với tình yêu bằng cách bạn nói không có thời gian yêu ai. Cách nhanh nhất để nhận được tình yêu là hãy cho đi tình yêu. Cách chóng nhất để đánh mất tình yêu là niu giữ thật chặt nó. Còn phương thế tốt nhất để giữ được tình yêu là bạn hãy chắp cho nó đôi cánh. Bạn chớ băng qua cuộc đời nhanh cho đến nỗi bạn không những quên nơi mình đang sống mà còn có khi quên cả bạn định đi về đâu.
  3. Bạn chớ quên nhu cầu tình cảm lớn nhất của con người là cảm thấy mình được đánh giá đúng. Bạn chớ ngại học. Kiến thức không có trọng lượng. Nó là kho báu mà bạn có thể luôn mang theo bên mình một cách dễ dàng. Bạn chớ phí phạm thời giờ hoặc lời nói một cách vô trách nhiệm. Cả hai điều đó một khi mất đi sẽ không khi nào bắt lại được. Cuộc đời không phải là một đường chạy mà nó là một lộ trình mà bạn hãy thưởng thức từng chặng đường mà bạn đi qua . Quá khứ đã là lịch sử. Tương lai là mầu nhiệm. Còn hiện tại là một món quà của cuộc sống, chính vì thế mà chúng ta gọi đó là tặng phẩm. Đàm Thư Sưu tầm và biên dịch Báu vật Để nhận thức được giá trị của một tháng Hãy hỏi bà mẹ vừa mới sinh con chưa đầy tháng tuổi. Để nhận thức được giá trị của một tuần Hãy hỏi biên tập viên tuần báo. Để nhận thức được giá trị của một giờ Hãy hỏi những người yêu nhau đang chờ cuộc hẹn. Để nhận thức được giá trị của một phút Hãy hỏi người vừa trễ một chuyến xe.
  4. Để nhận thức được giá trị của một giây Hãy hỏi người vừa trải qua tai nạn trong gang tấc. Để nhận thức được giá trị của một sao Hãy hỏi người vận động viên vừa đoạt huy chương vàng Olympic. Hãy trân trọng mỗi phút giây bạn có Hôm qua là lịch sử Ngày mai là bí ẩn còn đó Hôm nay là món quà mà chúng ta có được. Đó là lý do mà chúng ta gọi nó là “ hiện tại ” Khát vọng Tôi có một người bạn tên là Monty Robert, hiện là chủ nhân một trại nuôi ngựa ở San Ysidro. Anh đã cho phép tôi dùng nhà của anh để tổ chức những buổi gây quỹ nhằm tài trợ các dự án đầu tư có tính rủi ro cao do thanh niên thực hiện. Một hôm, anh đến ngồi cạch tôi và nói : - Tôi muốn kể cho bạn biết tại sao tôi để bạn sử dụng nhà của tôi để làm nơi tổ chức gây quỹ. Chuyện xảy ra cách đây nhiều năm. Có một cậu bé sống cùng với cha của mình, một người làm nghề huấn luyện ngựa. Do công việc, người cha phải sống như một kẻ du mục. Ông đi từ trang trại này đến trang trại khác đẻ huấn luyện các chú ngựa chưa được thuần hoá. Kết quả là việc học hành của cậu bé không được ổn định lắm. Một hôm, thầy giáo bảo cậu bé về viêt một bài luận văn với đề tài “ lớn lên em muốn làm nghề gì ?”.
  5. Đêm đó cậu bé đã viết 7 trang giấy mô tả khát vọng ngày nào đó sẽ làm chử một trại nuôi ngựa. Em diễn đạt ước mơ của mình thật chi tiết. Thậm chí em còn vẽ cả sơ đồ trại nuôi ngựa tương lai với diện tích khoảng 200 mẫu, trong đó em chỉ rõ chỗ nào xây nhà, chỗ nào đặt chuồng trại và chỗ nào làm đường chạy cho ngựa. Viết song, cậu bé đem bài nộp cho thầy giáo. Vài ngày sau cậu bé nhận lại bài của mình với điểm 1 to tướng và một dòng bút đỏ chói của thầy “đến gặp tôi sau giờ học ”. Thế là cuối giờ cậu bé đến gặp thầy và hỏi : - Thưa thầy, tại sao em bị điểm 1 ? - Em đã hoạch định một việc mà em không thể làm được. Ước mơ của em không có cơ sở thực tế. Em không có tiền lại xuất thân từ một gia đình không có chỗ ở ổn định. Nói chung, em không có một nguồn lực khả dĩ nào để thực hiện những dự tính của mình. Em có biết để làm chử một trại nuôi ngựa thì cần phải có rất nhiều tiền không ? Bây giờ tôi cho em về làm lại bài văn. Nếu em sủa chữa cho nó thực tế hơn thì tôi sẽ cứu xét đến điểm số của em. Rõ chưa ? Hôm đó cậu bé về nhà và nghĩ ngợi mãi. Cuối cùng cậu gặp cha để hỏi ý kiến. - Con yêu, chính con phải quyết định vì đây là giấc mơ của con. Nghe cha đáp, cậu bé liền nhoẻn miệng cười và sau đó đến gặp thầy của mình : - Thưa thầy, thầy có thể giữ điểm một của thầy, còn em xin được giữ ước mơ của mình . Kể đến đây, Momty dừng lại và hỏi tôi : - Bạn có biết bạn đang ngồi trong một trang trại ngựa rộng 200 mẫu của cậu bé trong câu chuyện mà tôi vừa kể không ? Cách đây hai năm, vị thầy giáo đó đã tình cờ dẫn 30 đứa học trò của mình đến đây để cắm trại. Thế là thầy trò tôi nhận ra nhau. Cầm tay tôi thầy nói : “Monty này, khi anh còn học với tôi, tôi đã đánh cắp giấc mơ của anh, và suốt bao nhiêu năm qua tôi cũng đã làm thế với bao đứa trẻ
  6. khác. Tôi rất ân hận về điều đó”. Nghe thầy nói thế, tôi vội đáp : “Không , thưa thầy, thầy không có lỗi gì cả, chẳng qua thầy chỉ muốn những gì tốt đẹp sẽ đến với học trò của mình mà thôi. Còn em chỉ muốn theo đuổi tới cùng những khát vọng của đời mình” Người thầy của tuổi thơ “Lần đầu tiên, khi còn rất nhỏ, con đã háo hức trèo lên những bậc tam cấp khá cao một mình và bị ngã. con ngồi khóc mãi, ấm ức mong có ai đến nâng con dậy, dỗ dành và dắt con đi tiếp ...” Mẹ kể vậy và nhìn tôi âu yếm... Tôi không nhớ đây là lần thứ mấy mẹ kể cho tôi nghe câu chuyện ấy, để rồi sau đó bao giờ cũng thế, sự hưởng ứng mà mẹ nhận được từ tôi là câu trả lời kiểu thách thức : Nhưng sau đó thì con không còn xử sự như thế nữa . - Mẹ nhớ chứ ... - Ký ức tuổi thơ lại đưa tôi về với một con mèo mướp nhỏ, ốm yếu, dễ bị cảm lạnh khi trời đổi gió... Con mèo vốn không thích lũ chuột và gián, lại cũng chẳng ưa mấy chú thằn lằn đuôi dài, lúc nào cũng chắt lưỡi tiếc rẻ một điều gì đấy. Nó hay nằm lim dim sưởi nắng và cũng để rình bắt lũ thằn lằn luôn thập thò trên bức tường cạnh nhà bếp. Lần đầu tiên phóng đôi chân ốm yếu để vượt qua một độ cao quá sức, nơi con thằn lằn trắng, mập mạp đang nghiêng đầu “ Kên ” nó, con mèo trượt ngã một cú nặng, phải nằm thở dốc. Tôi thương nó quá vội chạy đến ôm nó vào lòng. Không ngờ ... Nó vùng vuột khỏi tay tôi, kêu lên một tiếng “Meo” giận dỗi rồi phóng mình lên cao một lần nữa, lần nữa. cứ mỗi lần ngã là một lần nó bật kêu một tiếng “ Meo” đầy tức giận. Lần cuối cùng, nó phóng lên đến được đúng độ cao cần đạt, nhưng con thằn lằn thì đã rút êm sang chỗ khác trước khi vuốt của nó chạm tới.
  7. Tuy vậy, nó vẫn ngồi trên ngờ tường cửa sổ thông gió nơi nhà bếp, nhìn xuống tôi và kêu lên những tiếng “ meo meo” đầy hãnh diện. Mười một tuổi tôi vẫn gầy và ẻo lả như một cọng cỏ mảnh. Khi bảo tôi đặt chân lên sợi dây thừng nặng và to, thầy giáo dạy thể dục gửi theo một ánh mắt ái ngại. Kết quả tập hôm ấy, tôi không leo quá nửa thước... Khi thấy tôi gần như bỏ cơm tối vì buồn, mẹ lại kể về những bậc tam cấp và cô bé là tôi ngày nhỏ. Còn tôi thì ngồi nhớ đến con mèo – Con mèo con mất mẹ của tôi hồi ấy, không có ai nâng dắt, nhưng nó đã dũng cảm đối mặt với khó khăn và nhất quyết vươn lên tới đích. Lần kiểm tra môn thể dục leo dây sau đó hai tuần, tôi đạt điểm cao nhất. Khi leo, tôi chỉ nhìn ngang. Thế nên, giữa sợi dây với tôi và mức đến không còn khoảng cách cao thấp, lúc nào tôi cũng “ Đồng hành ” với nó … Vậy là 11 tuổi tôi đã hiểu thế nào là đích muốn và sự quyết tâm. Lớn lên, tôi không bao giờ đếm những thất bại của mình ( Bởi chúng nhiều quá ), mà chỉ ngồi nhớ lại những gì con mèo nhỏ thân quen dạy cho tôi - Thứ bài học không có ngôn từ lý thuyết nhưng thấm thía và quý giá. Mẹ là một người biết cách khơi gợi như lúc này đây. Cảm ơn mẹ ... con sẽ bắt đầu lại bằng một trái tim đầy tự tin ... Nếu một ngày nào đó tôi trở thành mẹ như mẹ tôi, tôi cũng sẽ tặng cho con tôi một con mèo, một con mèo rất nhỏ thôi nhưng cũng rất dễ thương, để là một " Người thầy của tuổi thơ " như mẹ đã cho tôi hồi ấy ... Những hòn đá cuội
  8. Trong một buổi nói chuyện với một nhóm các doanh nhân, một chuyên gia trình bầy về cách sử dụng thời gian có hiệu quả. Đứng trước những người khá thành đạt trong cuộc sống, ông mỉm cười: " Sau đây là một câu hỏi trắc nghiệm ". Ông ta lấy từ gầm bàn một cái lọ rộng miệng cỡ 4 lít và một túi chứa những hòn đá cuội to bằng nắm tay. Ông lần lượt đặt từng hòn đá vào lọ cho đến khi không thể bỏ vào được nữa. " Cái lọ có đầy chưa ?" - Ông hỏi . " Đầy rồi " - mọi người đáp. " Thật không ? " - Ông lấy từ gầm bàn ra một túi sỏi nhỏ đổ từ từ vào lọ và lắc cho các hòn sỏi chen vào tất cả các khoảng trống giữa các hòn đá cuội. Ông nhoẻn miệng cười và hỏi: " Cái lọ đầy chưa ". Lần này thì mọi người dường như bắt kịp ông. Ai đó trả lời " Chắc là chưa ". " Tốt !" - ông vừa nói và lấy ra một cái túi cát đổ vào lọ và cát chen đầy vào các khoảng trống giữa những hòn đá cuội và hòn sỏi: " Minh họa này nói lên điều gì ? ". Một nhà kinh doanh nhanh nhảu đáp : " Vấn đề là dù cho kế hoạch làm việc của bạn có sít sao thế nào đi nữa, nếu cố gắng bạn luôn có thể làm thêm nhiều việc nữa ! " " Không phải - ông đáp - đó không phải là vấn đề. Điều mà minh họa vừa rồi nói lên là bạn không đặt những hòn đá cuội vào lọ trước, bạn sẽ không bao giờ có thể nhét chúng vào được " Cái gì là những " hòn đá cuội " trong cuộc sống của bạn ? Có thể là một dự án, một hoài bão nà bạn muốn thực hiện, thời gian với những người mà bạn thương yêu, học vấn của bạn, sức khỏe của bạn ... Nhưng nhớ đặt những " hòn đá cuội " đó vào lọ trước hoặc bạn sẽ không bao giờ nhét chúng vào được. Chúng ta luôn cố gắng làm thật nhiều việc trong khoảng thời gian giới hạn của mình. Nhưng điều quan trọng là những việc mà bạn đang làm có thật sự có ý nghĩa .
  9. Thế thì tối nay hay sáng mai khi bạn suy ngẫm về câu chuyện này, hãy tự hỏi chính bản thân mình rằng điều gì là những " hòn đá cuội " trong cuộc sống của chính bạn và hãy đặt chúng vào trong lọ nước. Cho ngày hôm nay Có hai ngày trong tuần mà chúng ta không nên lo lắng. Một ngày là ngày hôm qua,với những sai lầm, những lo âu, những tội lỗi những thiếu sót vớ vẩn, sự nhức nhối và những nỗi đau. Ngày hôm qua đã đi qua. Mọi tiền bạc trên đời cũng không thể đem ngay hôm qua quay trở lại.Chúng ta không thể nào huỷ bỏ một hành động mà chúng ta đã làm cũng như không thể nào xoa đi nhưng ngôn từ mà chúng ta đã thốt ra. Ngày hôm qua đa đi xa rồi ! Còn một ngày nữa mà chúng ta không nên lo lắng đó là ngày mai với những kẻ thù quá quắt, gánh nặng cuộc sống, những hứa hẹn tràn trề hy vọng và việc thực hiện thì tồi tệ. Mặt trời của ngày mai sẽ mọc lên hoặc là chói lọi hoặc là khuất sau một đám mây, nhưng dù gì thì nó vẫn sẽ mọc lên. Và ngày trước khi nó mọc lên, vào ngày mai chúng ta chẳng có mối đe doạ nào bởi lẽ nó vẫn chưa sinh ra ! Vì vậy chỉ còn một ngày duy nhất - ngày hôm nay. Bất cứ ai cũng phải đấu tranh để sống dù chỉ một ngày. Thật ra chẳng phải những gì xảy ra ngày hôm nay khiến người ta phát rồ mà đó chính là dự hối tiếc về những gì xảy ra ngày hôm qua và những lo sợ về những gì ngày mai có thể đem đến. Tôi sẽ ngừng than vãn
  10. Nếu bạn có thực phẩm để ăn, có áo quần để mặc, có một mái nhà để che đầu và một nơi nghỉ qua đêm là bạn đã giầu hơn 75% thế giới này . Nếu bạn có tiền tiêu trong ví, có tiền ban phát cho người nghèo, có tiền để dành trong ngân hàng, bạn thuộc 8 % những người giầu nhất thế giới . Nếu sáng nay thức dậy bạn thấy mình khoẻ hơn ngày hôm qua một chút thì bạn đã may mắn hơn một triệu người không thể sống qua nổi tuần này . Nếu bạn chưa bao giờ phải trải qua nguy hiểm của chiến tranh, cô đơn của tù tội, đớn đau của tra tấn hay vật vã của đói khát, bạn đã hạnh phúc hơn 500 triệu người trên thế giới. Nếu bố mẹ bạn còn sống và còn hạnh phúc bên nhau thì so với thế giới trường hợp của bạn không nhiều đâu. Và cuối cùng, nếu bạn đọc được thông điệp này thì bạn đã xung sướng hơn 2 tỷ người trên thế giới chẳng bao giờ đọc được bất cứ thứ gì cả . Hãy nâng niu những gì trong vòng tay bạn, bởi rất nhiều người đang thèm được như bạn đấy . Cái kén bướm Một chàng trai nọ tìm thấy một cái kén bướm. Một hôm anh ta thấy cái kén bướm hé một lỗ nhỏ. Anh ta ngồi hàng giờ nhìn chú bướm nhỏ cố thoát mình khỏi cái lỗ nhỏ xíu. Rồi anh ta thấy mọi việc không tiến triển gì thêm. Hình như chú bướm không thể cố hơn được nữa. Vì thế, anh ta quyết định giúp chú bướm nhỏ. Anh ta lấy kéo rạch cho cái lỗ to thêm. Chú bướm dễ dàng thoát ra khỏi cái kén. Nhưng thân mình nó sưng phồng lên, đôi cánh thì nhăn nhúm. Còn chàng thanh niên cứ ngồi quan sát cái kén với hy vọng một lúc nào đó thân hình chú bướm sẽ xẹp lại và đôi cánh xoè rộng hơn đủ để nâng đỡ thân hình chú.
  11. Nhưng chẳng có gì thay đổi cả ! sự thật là chú bướm đã phải bò loanh quanh suốt quãng đời còn lại với đôi cánh nhăn nhúm và thân hình sưng phồng. Nó chẳng bao giờ có thể bay được. Có một điều mà người thanh niên không thể hiểu: Cái kén chật chội khiến chú bướm phải nỗ lực mới chui qua được cái lỗ nhỏ xíu kia là quy luật tự nhiên tác động lên đôi cánh và cơ thể của bướm, giúp chú có thể bay ngay khi thoát ra ngoài. Đôi khi đâú tranh là rất cần thiết trong cuộc sống. Nếu ta quen sống một cuộc đời phẳng lặng, ta sẽ mất đi sức mạnh tiềm tàng mà bẩm sinh mỗi người đều có. Và chẳng bao giờ ta có thể bay được. Vì thế, nều bạn thấy mình đang phải vượt qua nhiều áp lực và căng thẳng thì hãy tin rằng sau đó bạn sẽ trưởng thành hơn. Cái tách kỳ diệu Khi sống ở New York, văn hào Anh Som kerset Maugham thường xuống khu Ritz Carlton. Một hôm, tôi thổ lộ với ông là tôi rất tò mò về món đồ trông có vẻ hoàn toàn xa lạ, không phù hợp với khung cảnh bài trí trong phòng làm việc của ông: một cái tách cũ kỹ, có nứt một đường. Maugham mỉm cười đáp : - Chính nó giúp cho tôi nhớ lại rằng những lợi ích, những tiện nghi lớn nhất trên đời lại là những cái gì đơn giản nhất và cũng lại bị xem thường, đánh giá thấp nhất chỉ vì chúng ta cho đó là điều quá tự nhiên. Và ông kể tiếp cho tôi nghe câu chuyện về cái tách nứt ấy. Vào năm 1940, khi nước Pháp bị quân Đức quốc xã chiếm đóng, và trong công dân Anh sống ở miền Coote d'Azur được gửi trả về quê hương trên hai chiếc tầu trở hàng loại nhỏ. tầu phải chạy quanh co, ngoằn ngoèo để khỏi bị tầu ngầm địch phát hiện. Hai chiếc tầu nhỏ trở quá nhiều người nhưng không đem theo đủ lương thực, vì vậy phải phân phối cho mỗi người một ít. Mắt mọi người đều đỏ ngầu, áo quần bẩn thỉu, nhất là ai cũng cảm thấy khát nước, phải xếp hàng nối đuôi lĩnh phần lương thực nghèo nàn của mình.
  12. - Chính cái tách nứt đó - Maugham vừa trỏ ngón tay vừa nói - tôi đã dùng nó để đựng khẩu phần nước vô cùng ít ỏi của mình ... Bây giờ, mỗi lần mơ đến những món ăn cao lương mỹ vị, mỗi khi ước mình được trầm mình trong một khung cảnh tràn ngập tiện nghi hoặc những lúc thèm khát được đóng vai một nhân vật tối quan trọng, tôi liền đem cái tách nứt cũ kỹ đó đặt nó dưới vòi nước. Và từng hớp, từng hớp một, tôi uống một cách chậm rãi. Bỗng chốc các mộng ước viển vông biến mất, tôi liền trở về với thực tại . Tại sao phụ nữ khóc ? Một cậu bé hỏi mẹ : - Tại sao mẹ lại khóc ? Người mẹ đáp: - Vì mẹ là một phụ nữ . - Con không hiểu - cậu bé thốt lên . Người mẹ ôm chặt con và âu yếm: - Con không bao giờ hiểu được, nó là như thế đấy ... Thời gian trôi đi, cậu bé lại hỏi cha: - Sao mẹ lại khóc hở cha ? - Tất cả phụ nữ đều như thế, con yêu ạ - người cha mỉm cười đáp. Cậu bé lớn dần lên và khi trở thành một người đàn ông, anh vẫn thường tự hỏi : " Tại sao phụ nữ lại khóc ? ". Cuối cùng anh tìm đến một nhà hiền triết . Nghe hỏi, nhà hiền triết ôn tồn nói: " Khi thượng đế tạo ra phụ nữ, người phải làm cho họ thật đặc sắc. Người làm cho đôi vai họ cứng cáp để che trở được cả thế giới, đôi tay họ mát lành để che chở sự yêu thương, và người cho họ một sức mạnh tiềm ẩn để mang nặng đẻ đau.
  13. Người cho họ một sự dũng cảm để nuôi dưỡng và trăm sóc gia đình, người thân, bạn bè ngay cả những lúc mọi người dường như buông trôi, và dù có nhọc nhằn đến mấy đi nữa họ không bao giờ than thở ... Người cho họ tình cảm để họ yêu thương con cái ở mọi nghĩa trên đời, ngay cả những lúc con cái họ gây cho họ đau khổ . Người cho họ sức mạnh để chăm sóc người chồng của họ, tránh vấp ngã vì người tạo dựng cho họ từ những xương sườn của người đàn ông để bảo vệ trái tim của anh ta ... Người cho họ sự khôn ngoan để biết rằng một người chồng tốt sẽ không bao giờ làm tổn thương vợ mình, hiểu rõ sự chịu đựng của người phụ nữ và cô ta luôn thấp thoáng sau mỗi thành công của người chồng. Để làm được những việc nhọc nhằn đó, người cũng đã cho họ giọt nước mắt để rơi, để họ sử dụng bất cứ lúc nào và đấy là điểm yếu duy nhất của họ. Khi con thấy họ khóc, hãy nói với họ con yêu họ biết bao và nếu họ vẫn khóc, con hãy làm trái tim họ được bình yên " . Khi thượng đế tạo ra người cha Khi thượng đế tạo ra các ông bố, người bắt đầu tạo ra một thân hình cao to. Nữ thần đứng cạnh hỏi: " Đó là kiểu bố gì vậy ? nếu ngài định tạo ra bọn trẻ nhỏ bé thì sao lại làm những ông bố cao lớn như vậy ? Hắn sẽ phải quỳ gối khi chơi bi, gập người khi đặt bọn trẻ vào giường và cúi mình khi hôn chúng''. Thượng đế mỉm cười, nói : " Vâng, nhưng nếu ta cho hắn một thân hình cỡ trẻ con, ai sẽ khiến lũ trẻ phải nhìn lên ? ". Và khi Thượng đế tạo ra bàn tay bố, đó là những bàn tay to và gân guốc. Nữ thần lắc đầu nói : "Những bàn tay lớn sẽ không thể xoay xở với kim băng gài tả, với những hột nút nhỏ xíu và những chiếc ruybăng mềm mại cột tóc đuôi gà ".
  14. Thượng đế mỉm cười và nói : " Ta biết những bàn tay như vậy sẽ đủ lớn để giữ cho bé trai những món đồ mà nó đánh rơi khỏi túi và cũng đủ nhỏ để nâng nui khuôn mặt các con ". Sau đó, Thượng đế nặn đôi chân dài, ốm và đôi vai rộng. Nữ thần làu bàu : "Ngài không thấy ngài đang tạo ra một ông bố không thể ôm các con trong lòng sao ? ". Thượng đế nói : "Một người mẹ cần ôm con vào lòng, còn một người cha cần có đôi vai rộng đẻ kéo xe trượt tuyết, để giữ thăng bằng cho bọn trẻ tập xe đạp, đẻ bọn trẻ tựa đầu vào trên đườngvề nhà từ rạp xiếc ". Lúc Thượng đế đang làm dở dang những bàn chân to chưa từng thấy, Nữ thần buột miệng hỏi : " Thật là sai lầm ! Ngài có thật nghĩ rằng những cái xuồng to bè kia sẽ bật khỏi giường khi đứa trẻ khóc hay có thể đi qua bữa tiệc sinh nhật nhỏ mà không giẫm phải chân ít nhất ba vị khách tí hon ? ". Thượng đế mỉn cười trả lời : " Chúng sẽ ổn thôi. Rồi ngươi sẽ thấy, chúng sẽ đỡ đúa trẻ khi nó cưỡi ngựa hoặc khi nó hoảng sợ vì lũ chuột trong nhà kho, và chúng sẽ mang những đôi giầy to khiến bọn trẻ trầm trồ khi ướm chân vào ". Thượng đế làm việc suốt đêm, ngài cho bố lời nói với giọng nói đầy cương quyết và quyền uy; cho bố đôi mắt nhìn thấu mọi sự nhưng bình tĩnh và kiên nhẫn. Cuối cùng, gần như sau khi suy nghĩ lại, ngài cho bố thêm những giọt nước mắt. Khi đó Thượng đế quay ra hỏi Nữ thần : " Bây giờ, các ông bố cũng đày tình thương như các bà mẹ, ngươi có thích không ? ". Và Nữ thần không nói thêm gì. Một câu chuyện cảm động Câu chuyện đã sẩy ra từ nhiều năm trước. Lúc đó, cô Thompsom đang dạy tại trường tiểu học của một thị trấn nhỏ tại hoa kỳ : Vào ngày khai giảng năm học mới, cô đứng trước những em học sinh lớp năm, nhìn cả lớp và cô nói sẽ yêu
  15. thương tất cả các học sinh như nhau. Nhưng thực ra cô biết mình sẽ không làm được điều đó bởi cô đã nhìn thấy cậu học sinh Teddy Stoddard ngồi lù lù ngay bàn đầu. Năm ngoái cô đã từng biết Teddy và thấy cậu bé chơi không đẹp với bạn bè, quần áo thì lôi thôi lếch nhếch, còn người ngợm thì lại quá lôi thôi bẩn thỉu. " Teddy trông thật khó ưa ". Chẳng những thế, cô Thompsom còn dùng cây bút đỏ vạch một chữ thập rõ đậm vào hồ sơ cá nhân của Teddy và ghi chữ F đỏ chói ngay phía ngoài ( chứ F là hạng kém ). Ở trường này, vào đầu năm học mỗi giáo viên đều phải xem thành tích học tập của mỗi học sinh trong lớp mình chủ nhiệm. Cô Thompsom đã nhét hồ sơ cá nhân của Teddy đến cuối cùng mới mở ra xem, và cô rât ngạc nhiên về những gì đọc được. Cô giáo chủ nhiệm lớp 1 đã nhận xét về Teddy như sau: " Teddy là một đứa trẻ thông minh và luôn vui vẻ. Học giỏi và chăm ngoan ... Em là nguồn vui cho mọi người chung quanh ". Cô giáo lớp 2 nhận xét " Teddy là một học sinh xuất sắc, được bạn bè yêu quý nhưng có chút vấn đề vì mẹ ốm nặng và cuộc sống gia đình thật sự là một cuộc chiến đấu ". Giáo viên chủ nhiệm lớp 3 ghi : " Cái chết của mẹ đã tác động mạnh đến Teddy. Em đã cố gắng học nhưng cha em không mấy quan tâm đến con cái và đời sống gia đình sẽ ảnh hưởng đến em nếu em không được giúp đỡ ". Giáo viên chủ nhiệm lớp 4 nhận xét : " Teddy tỏ ra lãnh đạm và không tỏ ra thích thú trong học tập. Em không có nhiều bạn và thỉnh thoảng ngủ gục trong lớp ". Đọc đến đây, cô Thompson chợt hiểu ra vấn đề và cảm thấy tự hổ thẹn. Cô còn thấy áy náy hơn khi đến lễ Giáng sinh, tất cả các học sinh trong lớp đem tặng cô những món quà gói giấy mầu và gắn nơ thật đẹp, ngoại trừ món quà của Teddy. Em đem tặng cô một món quà bọc vụng về bằng loại giấy gói hàng nâu xỉn mà em tận dụng lại từ loại túi giấy gói hàng của tiệm tạp hóa. Cô Thompsom cảm thấy đau lòng khi mở gói quà ấy ra trước mặt cả lớp. Một vài học sinh đã bật cười khi thấy cô giơ lên chiếc vòng giả kim cương cũ đã sút mất vài hột đá và một chai nước hoa chỉ còn lại một ít. Nhưng cô đã dập tắt những tiếng cười nhạo kia khi cô khen chiếc vòng đẹp, đeo nó vào tay và xịt một ít nước hoa trong chiếc chai
  16. lên cổ tay. Hôm đó Teddy đã nán lại để nói với cô : “ Thưa cô hôm nay cô thơm như mẹ em ngày xưa ”. Sau khi đứa bé ra về cô Thompson đã ngồi khóc cả giờ đồng hồ và chính tử hôm đó ngoài dạy học cô còn lưu tâm chăm sóc cho Teddy hơn trước. Mỗi khi cô đến bàn em để hướng dẫn thêm tinh thần Teddy dưòng như phấn trấn hẳn lên. Cô càng động viên em càng tiến bộ nhanh. Vào cuối năm học, Teddy đã trở thành học sinh giỏi nhất lớp. Và trái với phát biểu cửa mình vào đầu năm học, cô đã không yêu thương mọi học sinh như nhau. Teddy là học sinh cưng nhất của cô. Một năm sau, cô tìm thấy một mẩu giấy nhét qua khe cửa. Teddy viết :” cô là cô giáo tuyệt vời nhất trong đời em ”.Sáu năm sau, cô lại nhận được một bức thư ngắn tử Teddy. Cậu cho biết đã tốt nghiệp trung học, đứng hạng ba trong lớp và :”cô vẫn là người thầy tuyệt vời nhất trong đời em ”. Bốn năm sau, cô lại nhận được một lá thư nữa. Teddy cho biết dù hoàn cảnh rất khó khăn khiến cho cậu có lúc cảm thấy bế tắc, cậu vẫn quyết tốt nghiệp đại học với hạng xuất sắc nhất, nhưng “ cô vẫn luôn là cô giáo tuyệt vời mà em yêu quý nhất trong đời em ”, nhưng lúc này tên cậu đã dài hơn. Bức thư ký tên Theodore F.Stoddard – Giáo sư tiến sĩ. Câu chuyện vẫn chưa kết thúc tại đây. Một bức thư nữa được gửi đến nhà cô Thompson. Teddy kể cậu đã gặp một cô gái và cậu sẽ cưới cô ta. Cậu giải thích vì cha cậu đã mất cách đây vài năm nên cậu mong cô Thompson sẽ đến dự lễ cưới và ngồi ở vị trí vốn thưòng được dành cho mẹ chú rể. Và bạn thử đoán xem việc gì đã xảy ra ? Ngày đó, cô đeo chiếc vồng kim cương giả bị rớt hột mà Teddy dã tặng cô năm xưa, xức thứ nước hoa mà năm xưa mà Teddy nói mẹ cậu đã dùng vào kỳ giáng sinh cuối cùng trước lúc bà mất. Họ ôm nhau mừng rỡ và giáo sư Stoddard thì thầm vào tai cô Thompson.” cám ơn cô đã tin tưởng em. Cám ơn cô rất nhiều vì đã làm cho em thấy mình quan trọng và cho em niềm tin mình sẽ tiến bộ ”. Và cô Thompson vừa khóc vừa nói nhỏ với cậu :” Teddy, em nói sai rồi. Chính em mới là người đã dạy cô rằng cô có thể sống khác đi. Cô chưa từng biết dạy học cho tới khi cô được gặp em”.
  17. Ông Noel không mặc đồ đỏ Hai bố con lái xe xuống khu thị tứ đẻ mua sắm. Cô bé học lớp bốn hỏi bố : - Nhiều bạn trong trường nói không có ông noen. Các bạn nói con là ngốc khi tin rằng ông có thật, nhưng con tin vào những gì bố bảo với con phải không bố. Xe ghé vào bên đường tắt máy. Cô con gái bé bỏng vẫn đang ngổn ngang bao suy nghĩ. - Các bạn ở trường đã sai, con yêu ạ ! Ông Noel là có thật. Nhưng bố cần kể cho con nghe thêm về ông Noel. Bố nghĩ con đã đủ lớn để hiểu những gì bố chia sẻ với con - Người cha nhìn con trìu mến và tiếp – Ngày xưa có một người đàn ông đi đây đó khắp thế giới thưởng quà cho những đứa trẻ trên đường ông qua. Ông được biết đến ở nhiều nơi với nhiều tên gọi khác nhau nhưng tình thương trong tim ông đều như nhau dù bất cứ đâu. Ông là tâm hồn thương yêu tuyệt đối và mong muốn chia sẻ tình thương đó bằng cách tặng quà với cả con tim của mình. Khi con đến độ tuổi nào đó, con sẽ nhận ra ông Noel thật sự không hẳn là người vào nhà bằng ống khói trong đêm trước ngày lễ giáng sinh. Tinh thần và cuộc sống thực sự của ông già thần thoại đáng yêu này mãi mãi nằm trong tim con, tim của bố, tim của mẹ cũng như trong tim của tất cả những người tim vào việc mang lại niềm vui cho người khác. Tinh thần thực sự của ông Noel là những gì con mang tặng thay vì những gì con nhận được. Khi con nhận thức được điều này và khi nó trở thành một phần trong con, giáng sinh sẽ trở nên thú vị hơn và huyền ảo hơn vì con đã lĩnh hội được điều kỳ ảo về ông Noel khi ông tồn tại trong con. Con có hiểu những gì bố nói không ? Cô bé nhìn ra ngoài cửa sổ vào hàng cây phía trước. Cô sợ nhìn vào ông bố, người từng bảo cô rằng ông Noel có thật. Cô muốn tin như cô dã tin hồi năm ngoái
  18. rằng ông Noel là một ông già vui tính, to béo, mặc đồ đỏ. Cô không muốn phải trưởng thành và nhận thức bất kỳ điều gì khác. - Nhìn bố này - Người bố chờ cô bé quay sang nhìn ông. Người bố đang khóc, những giọt nước mắt sung sướng. Khuôn mặt ông ngời sáng bằng ánh sáng của cả ngàn dải ngân hà và cô bé như thấy trong mắt ông đôi mắy của ông Noel. Ông Noel thật sự, người đả bỏ nhiều thời gian chon lựa những món quà đặc biệt mà cô mong ước trong những mùa giáng sinh đã qua kể từ khi cô có mặt trên đời này. Ông Noel đã dung món bánh mà cô bỏ công trang trí cũng như uống sữa nóng cô pha. Cô đã nhận ra niềm hạnh phúc, sự chia sẻ, tình thương. Người bó ôm ghì con trong vòng tay ấm áp của mình và cứ om như thế rất lâu. Cả hai đều khóc . - Giờ thì con đả thuộc về một nhóm người đặc biệt. Kể tử bây giở con sẽ được chia sẻ niềm vui Giáng sinh mỗi ngày đặc biệt nữa. Từ giờ, ông Noel sống trong tâm hồn cũng như ông sống trong tâm hồn bố. Trách nhiệm của con là tuân theo tinh thần mang đến niềm vui cho người khác như con là một phần của ông Noel đang sống trong con. Đây là điều quan trọng nhất xảy ra với con trong cuộc đời mình,vì bây giờ con đã hiểu ông Noel không thể tồn tại nếu không có nhưng người như con và bố, nhưng người khiến ông sống mãi. Con có thể chu toàn việc này không ? Tim cô bé muốn vỡ ra vì hãnh diện và cô tin vào mắt mình đang toả ra niềm hạnh phúc. Cô đáp : - Thưa bố, con muốn ông mái trong tim con như ông đã sống trong tim bố. Con mãi yêu bố. Bố là ông Noel tuyệt vời nhất trên thế giới này. Ông Noel không mặc đồ đỏ của con. mẹ lạnh lắm phải không ?
  19. Vào một đêm Giáng sinh, một thiếu phụ mang thai lần bước đến nhà một người bạn nhờ giúp đỡ. Con đường ngắn dẫn đến nhà người bạn có mọt con mương sâu với cây cầu bắc ngang. Người thiếu phụ trẻ bỗng trượt chân chúi về phía trước, cơn đau đẻ quặn lên trong chị. Chị hiểu mình không thể đi xa hơn được nữa. Chị bò phía bên dưới cầu. Đơn độc giữa nhưng chân cầu, chị đã sinh ra một bé trai. Không có gì ngoài những chiếc áo bông dày đang mặc, chị lần lượt gỡ bỏ áo quần và quấn quanh mình đứa con bé xíu, vòng từng vòng như một cái kén. Thế rồi tìm thấy được một miếng bao tải, chị trùm vào người và kiệt sức bên cạnh con. Sáng hôm sau, một người phụ nữ lái xe đến gần chiếc cầu, chiếc xe bông chết máy. Bước ra khỏi xe và băng qua cầu, bầ mẹ nghe một tiếng khóc yéu ớt bên dưới. Bà chui xuống cầu để tìm.Nơi đó bà nhìn thấy một đứa bé nhỏ xíu, đói lả nhưng vẫn còn ấm, còn người mẹ đã chết cóng. Bà đem đứa bé về và nuôi dưỡng. Khi lớn lên, cậu bé thường hay đòi mẹ nuôi kể lại câu chuyện đã tìm thấy mình. Vào một ngày lễ Giáng sinh, đó là lần sinh nhật lầ thứ 12, cậu bé nhờ mẹ nuôi đưa đến mộ người mẹ tội nghiệp. Khi đến nơi, cậu bảo mẹ nuôi đợi ở xa trong lức cậu cầu nguyện. Cậu bé đứng cạnh ngôi mộ, cúi đầu và khóc. Thế rồi cậu bắt đầu cởi quần áo. Bà mẹ nuôi đứng nhìn sững sờ khi cậu bé lần lượt cởi bỏ tất cả và đặt lên mộ mẹ mình. “ Chắc là cậu sẽ không cởi bỏ tất cả - bà mẹ nuôi nghĩ - Cậu sẽ lạnh cóng !”. Song cậu bé đã tháo bỏ tất cả và đứng run rẩy. Bà mẹ nuôi đến bên cạnh và bảo cậu bé mặc đồ trở lại. Bà nghe cậu bé gọi tên người mẹ mà cậu chưa bao giờ biết : “ Mẹ đã lạnh hơn con lúc này, phải không mẹ ”.Và cậu bé oà khóc . Hoa hồng tặng mẹ
  20. Anh dừng lại tiệm bán hoa đẻ gửi hoa tăngk mẹ anh qua đường bưu điện. Mẹ anh sống cách chỗ anh khoảng 300km. Khi bước ra khỏi xe, anh thấy một bé gái đang đứng khóc bên vỉa hè. Anh đến và hỏi tai sao lại khóc. - Cháu muốn mua một hoa hồng đẻ tặng mẹ cháu – nó nức nở - nhưng cháu chỉ có 75 xu trong khi giá một hoa hồng đến 2 đôla. Anh mỉm cười và nói với nó : - Đến đây, chú sẽ mua cho cháu. Anh liền mua hoa cho cô bé và đặt một bó hoa hồng để gửi cho mẹ anh. Xong xuôi, anh hỏi cô bé có cần đi nhờ xe về nhà không. Nó vui mừng nhìn anh và trả lời: - Dạ, chú cho cháu đi nhờ đến nhà mẹ cháu. Rồi nó chỉ đường cho anh đi đến một nghĩa trang, nơi có một phần mộ vừa mới đắp. Nó chỉ ngôi mộ và nói: - Đây là nhà mẹ cháu. Nói xong, nó ân cần đặt nhánh hoa hồng lên mộ. Tức thì anh quay lại tiệm bán hoa, huỷ bỏ dịch vụ gửi hoa vừa rồi và mua một bó hoa hồng thật đẹp. Suốt đêm đó, anh lái xe một mạch 300km về nhà trao tận tay mẹ anh để trao tận tay bà bó hoa. Thư viết cho ba Ai cũng viết thư cho người đang sống, còn con thì... Con trở lại trường sau năm ngày nghỉ học chịu tang cha. Buổi trở lại trường đầu tiên nghe tiếng trống bãi, con vội xếp tập vô vở rồi như thường lệ đứng trước cổng trường để đợi... Tuổi thơ làm cho con mong vào những điều kỳ diệu, mong nỗi bất hạnh đó không phải là sự thật, nhưng quà trưa nhìn lại sân trường vắng lặng và trước cổng trường chỉ còn mình con đứng đợi, con bằng hoàng nhận ra rằng ba đã mất thật rồi và từ đây không còn đến trường đẻ đón con nữa. Hai hàng
ADSENSE
ADSENSE

CÓ THỂ BẠN MUỐN DOWNLOAD

 

Đồng bộ tài khoản
2=>2