intTypePromotion=3

Thuở Non Dại

Chia sẻ: Phượng Cửu | Ngày: | Loại File: PDF | Số trang:9

0
24
lượt xem
2
download

Thuở Non Dại

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Thủa ấy cũng đã lâu rồi, khi tôi mới ngoài 20 tuổi. Mùa thu năm ấy rất đẹp. Bầu trời xanh như một cánh buồm khổng lồ đang no gió lướt đi trên những núi mây trắng bồng bềnh. Nắng lung linh chan hoà vạn vật. Cây lá dịu dàng rì rào mãi một bản nhạc bất tận. Tâm hồn non dại của gã trai trẻ đã có biết bao biến động từ cái mùa thu ấy. Nó đã thăng hoa theo niềm hạnh phúc ngọt ngào của tình yêu đầu đời và cũng đau đớn, chết lặng khi tình...

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Thuở Non Dại

  1. vietmessenger.com Đoàn Bảo Châu Thuở Non Dại Thủa ấy cũng đã lâu rồi, khi tôi mới ngoài 20 tuổi. Mùa thu năm ấy rất đẹp. Bầu trời xanh như một cánh buồm khổng lồ đang no gió lướt đi trên những núi mây trắng bồng bềnh. Nắng lung linh chan hoà vạn vật. Cây lá dịu dàng rì rào mãi một bản nhạc bất tận. Tâm hồn non dại của gã trai trẻ đã có biết bao biến động từ cái mùa thu ấy. Nó đã thăng hoa theo niềm hạnh phúc ngọt ngào của tình yêu đầu đời và cũng đau đớn, chết lặng khi tình yêu ấy ra đi. Tôi quen Xuân trong một đêm tiệc Trung Thu do mấy cậu bạn tổ chức. Gọi là tiệc cho oai chứ sinh viên chúng tôi lúc đó nghèo lắm. Mấy cái kẹo, ít hạt bí, bao thuốc. Mà thực ra cứ lấy cớ để giao lưu chứ tết Trung Thu là cho trẻ con, còn chúng tôi là sinh viên sắp ra trường rồi còn gì. Nhưng khổ nỗi con trai Bách Khoa rất ít có cơ hội tiếp xúc với con gái. Cho nên khi người yêu cậu bạn hứa là sẽ kéo theo mấy cô bạn sinh viên đại học Ngoại Ngữ, mấy thằng tôi háo hức lắm. Chả là con gái là "mì chính cánh" ở trường Bách Khoa mà quả thực các nàng cũng chẳng mấy hấp dẫn lắm. Chả thế mà có câu ví: "Gái Bách Khoa, ma Văn Điển!" Bọn tôi tổ chức đón trăng trên sân thượng tầng 5 của ký túc xá. Xuân đẹp quá! Tôi bị sốc ngay khi đỡ tay giúp Xuân bước lên sân thượng. "Cảm ơn anh!" Xuân thốt ra trong trẻo tươi tắn đến bất ngờ. Hàm răng trắng loá dưới ánh trăng rằm. Tôi bỗng bối rối mất tự tin, chẳng biết nói gì đáp lại. Nơi đây, tôi vẫn thường hò hét oai vệ lắm khi dậy Karate cho mấy thằng bạn. Thế mà tối đó tôi như một chàng ngốc mất lưỡi, chỉ biết lặng lẽ hút thuốc và sản xuất ra một đống tướng vỏ hạt bí. Xuân có cái dáng ngồi yêu kiều ít thấy ở con gái thời nay. Cái dáng ngồi mềm mại, thon thả như thể đang dướn lên đợi chờ cái gì. Da trắng mịn tôn lên đôi mắt to đen rợp bóng mi. Đôi mắt lúc nào cũng như phảng phất một nụ cười dịu dàng. Dưới ánh trăng, đôi mắt trông càng thu hút lạ. Mái tóc dài buông sang một bên như kéo theo cái đầu nghiêng nghiêng. Đến mãi về sau, mỗi khi nhớ lại lần đó tôi vẫn thấy xấu hổ với mình: "Sao mình ngốc thế! Cái bản lĩnh con nhà võ bốc hơi đâu cả!" Nhưng khổ lắm, cái thằng tôi thời đó nghiêm chỉnh ghê lắm. Cái sự nghiêm chỉnh của con nhà nghèo thời bao cấp. Suốt ngày đi học, thời gian còn lại thì tôi tập tành hay dạy võ kiếm tiền mang về cho mẹ. Tôi ở ngoại trú nhưng khác với mấy thằng bạn con nhà khá giả có bố mẹ đang là cán bộ nhà nước. Bọn chúng bỏ học, đánh bạc thường xuyên. Kinh nghiệm yêu đương đầy mình. Xe máy mượn được của bố mẹ để đi thăm các em ở các trường Sư phạm hay Ngoại ngữ. Còn tôi ngày ngày mài đũng quần
  2. đến tả tơi trên chiếc xe đạp Liên Xô con được bố tôi cải tiến thành xe to vẫn đi từ khi mới vào đại học. Tình yêu lúc đó chỉ là sự mơ ước bí ẩn xa xôi hay một niềm hy vọng ngọt ngào không định hình. Dát gái lắm! Đến cả khi dạy võ, sửa đòn thế cho mấy cô học sinh lớn trong lớp tôi còn ngại. Đôi khi cứ quát tháo tỏ ra nghiêm khắc để át đi sự ngại ngần của mình. Một chú gà non đóng vai một kẻ cứng cáp đầy bản lĩnh.Thế mà chú gà non lại gặp ngay một đối tượng nặng ký như Xuân thì làm sao không choáng? Quả thực tôi đã bị hút hồn bởi Xuân. Tôi đã rơi vô vọng không gì hãm được vào cái đôi mắt to đen rợp bóng mi quyến rũ chết người đó. Cứ như có sự sắp đặt, nhà tôi và nhà Xuân đi cùng đường. Thằng bạn thông minh giao ngay cho tôi nhiệm vụ đưa em về. Tôi trở nên bình tĩnh hơn khi chỉ có hai đứa. Nhưng tôi vẫn chẳng biết nói gì hơn ngoài hỏi những câu hỏi rất chán, đại khái như: "Em học năm thứ mấy?" "Sau này định làm ở đâu?", "Nhà em có mấy anh chị em?" Sau mấy câu hỏi kiểu sơ yếu lý lịch đó thì tôi chẳng biết nói gì hơn mặc dù cũng cố gắng lắm. Xuân cũng vậy, cứ lặng lẽ đạp xe cạnh tôi. Còn trong tôi cứ ngân lên những cảm xúc mới lạ chưa từng có. Giờ đây, nghĩ lại tôi cứ thấy buồn cười và chẳng hiểu tại sao lại thế. Vừa mới gặp nhau mà tôi cứ có cảm giác người ta là của mình rồi. Nhà Xuân ở một làng ngoại thành Hà Nội, nổi tiếng về sản xuất cốm. Mùi lúa nếp non thật ngọt ngào như lòng tôi vậy. Đêm khá khuya. Tiếng ếch ộp chốc chốc lại rộ lên từ những chiếc ao cạnh đường như thể chúng kháo chuyện về chúng tôi. Trăng đêm đó mới tuyệt làm sao. Trăng cứ vằng vặc lung linh trên những tàu lá chuối, trên những mái nhà ngói cổ, trên con đường làng vào nhà Xuân. Tôi ước sao con đường cứ dài mãi. Con đường làng thân thương vào nhà Xuân và cả cái cổng gỗ mộc mạc nhà em đã đi vào hồn tôi. Nhiều năm sau, tôi vấn nhớ từng chỗ rẽ, từng ổ gà trên con đường đó. "Cảm ơn anh! Bao giờ rỗi đến nhà em chơi" . Giọng Xuân trong trẻo như ánh trăng đêm đó. Em đứng bên cái cổng gỗ cũ kỹ mỉm cười nhìn tôi trìu mến. Ôi đôi mắt đó đã làm trái tim tôi rên lên vì sung sướng lúc đó bao nhiêu thì cũng làm nó khổ sở, tan nát bấy nhiêu khi tôi đã mất em rồi. Đôi mắt rợp bóng mi đẹp đến ác nghiệt đó về sau đã biến thành một vết thương vô hình trong tim tôi. Vết thương đó mà mỗi khi nhói đau đã làm tôi, gã trai trẻ tuổi ngoài đôi mươi như bị rút hết sức sống. Khóc dở, mếu dở. Chẳng thiết làm gì. Ôi tâm hồn trong trắng của gã trai mới lớn! Tâm hồn đã từng đắm say tiếc nuối với những chuyện tình dang dở của giới quý tộc Nga trong những chuyện ngắn lãng mạn của Toughenief. Tâm hồn quá nhạy cảm của kẻ mà chỉ cần chạm tay vào bìa những cuốn sách mình yêu quý là đã thấy lòng xốn xang như thể cuốn sách đó đã ghi lại những kỷ niệm của chính đời mình. Hình như con người ta chai sạn đi một chút thì mới dễ sống hơn thì phải. Nhạy cảm quá dễ làm con người ta yếu đuối. Nhưng tôi còn có cả hơn một năm sau đó được sống trong niềm hạnh phúc ngọt ngào của mối tình đầu. Mối tình thánh thiện đến cả nụ hôn cũng còn chưa biết đến. Những ngày tiếp theo tôi sống trong một thế giới hoàn toàn khác lạ mặc dù không gặp Xuân. Tôi muốn đợi đến tối thứ bẩy, tối của tình yêu để đến thăm em lần đầu. Mọi thứ quanh tôi bỗng nên đáng yêu hơn. Có những con người và vấn đề trong cuộc sống bỗng trở nên tầm thường chẳng đáng quan tâm. Nắng thu dường như cũng rực rỡ hơn và gió thu cũng dịu dàng da diết hơn. Lòng tôi như có cánh. Tôi hay hát hơn và bỗng nhiên muốn làm thơ mặc dù trước đấy tôi biết mình chẳng có tài văn chương, thơ phú gì. Mặc kệ, lòng tôi tràn đầy cảm xúc. Tôi cần phải viết. Tôi còn viết một bài hát tặng Xuân trong đó có câu: "Mỗi khi qua ngã ba Lòng anh trào nỗi nhớ Và chân anh chỉ muốn Qua lối rẽ nhà em
  3. Để chỉ được nhìn em Dù chỉ là giây lát Gương mặt em thân thương Để được nghe em nói Giản dị và chân thành..." Quả thực là rất khó cho tôi trong những ngày trước tối thứ bẩy đầu tiên đó. Tôi muốn đến thăm em đúng vào tối thứ bẩy, tối tình yêu để qua đó thể hiện tình cảm của mình. Rằng tôi quan tâm đến em hơn một người bạn. Nhưng biết bao lần tôi muốn phá bỏ cái kế hoạch đó mỗi khi qua cái ngã ba có lối rẽ vào nhà em. Rồi thì cũng đến cái tối thứ bẩy thiêng liêng đó. Tôi lau xe thật sạch và diện bộ quần áo khá nhất mới giặt. Tôi đạp xe mà chân như có cánh. Lòng vừa sung sướng vừa hồi hộp kinh khủng. Em gái Xuân ra mở cửa, cô em gái mà về sau tôi tranh thủ lấy cảm tình để làm nội ứng, chuyên cung cấp thông tin về Xuân cho tôi. Tôi dựng chiếc xe đạp "cải tiến" của tôi bên cạnh một chiếc Honda Cup bóng loáng, thầm nghĩ: "Nhà Xuân cũng khá giả đây." Xuân trông đáng yêu, dễ gần hơn trong bộ quần áo mặc ở nhà khi ra sân đón tôi. Em trông hơi ngạc nhiên, bối rối nhưng sau đó tôi hiểu ra nguyên nhân ngay. Một anh chàng rất đẹp trai, hơn tôi chừng 6, 7 tuổi đã ngồi trong nhà. Tôi hiểu ngay hắn ta là chủ nhân của chiếc Cup bóng loáng ngoài sân. Nhưng thủa đó lạ lắm, thế yếu về vật chất chẳng bao giờ làm tôi hoang mang. Vẻ đẹp trai, lịch sự kiểu con nhà tử tế khá giả của anh chàng kia mới làm tôi mất tự tin. Hắn chẳng những đẹp trai mà trông có vẻ đĩnh đạc, tự tin hơn tôi nhiều. Xuân giới thiệu chúng tôi với nhau. Anh chàng đẹp trai tên Hoàng, là hoạ sỹ đang dạy trong trường đại học mỹ thuật Hà nội. Bản lĩnh con nhà võ giúp tôi trấn tĩnh, chào hỏi vui vẻ tự nhiên. Hình như cái máu thích thi đấu trong võ trường cũng có tác dụng trong tình trường. Trong tôi bỗng cảm thấy hăng hái quyết tâm khi láng máng nhớ lại những chuyện tôi đọc có đấu súng giữa các tình địch. Gì thì gì, nếu đánh nhau, tôi có thể làm cho anh chàng đẹp trai này đo ván dễ dàng. Nhưng chỉ sau mấy phút, tôi nhận ra ngay thế yếu của mình. Một thằng sinh viên chưa ra trường, suốt ngày chỉ quanh quẩn với kẻ vẽ máy móc, rồi thì hò hét đấm đá thì làm sao mà tán chuyện bằng một kẻ tình địch già dặn, đã thành đạt. Mà hắn ta lại là hoạ sỹ, cái nghề con gái mới lớn thường rất thích. Tôi đến đây để được ngồi với Xuân, để được nghe cái giọng trong trẻo của em nói, để được đắm chìm vào cái đôi mắt rợp bóng mi khi nhìn tôi chứ đâu phải để làm thính giả của cái thằng cha điển trai lẻo mép. Hắn cứ ba hoa mãi về những chuyện hắn đi sáng tác ở những miền sơn cước khỉ ho cò gáy đâu đó. Tôi ra về. Xuân tiễn tôi ra cổng. "Anh ấy chỉ là bạn em thôi." Xuân nói nhỏ. "Thôi anh về nhé, rối nhớ đến chơi." Từng ấy câu thôi nhưng đã đủ le lói hy vọng trong tôi. "Tạm biệt!" Tôi nói và chìa tay ra. Xuân hơi lưỡng lự. Bàn tay nhỏ nhắn mềm mại nằm gọn trong bàn tay thô ráp của tôi. Tôi hơi siết nhẹ tay em. Đêm đó tôi không sao ngủ được. Cảm xúc lẫn lộn. Hạnh phúc nhưng buồn. Hy vọng ngọt ngào cùng với hoang mang cay đắng. Cái thằng cha kia trông hay quá mà cái nghề hoạ đến tôi đây cũng mê. Đã một thời hội hoạ cũng là mơ ước của tôi. Tôi mang đàn ra gẩy, lựa nốt nhạc cho mấy câu hát tôi viết cho Xuân. Lầm nhầm trong bóng đêm chỉ sợ đánh thức mẹ và các chị gái tôi ngủ gần đấy. " Em trắng trong dịu hiền Nhìn em tôi thấy lòng mình xốn xang Những cảm xúc êm dịu trong tôi bỗng trào dâng Tôi ước sao trong cuộc đời có em Và tôi sẽ là người mang hạnh phúc đến em Nhưng tôi không dám ngỏ lời với em Vì tôi sợ giấc mơ kia sẽ vỡ Trái tim tôi đau khổ
  4. Dù không có em Trong cuộc đời Tôi mong em hạnh phúc Còn tôi sẽ nhớ mãi em Cô gái dịu hiền..." Cảm xúc của mối tình đầu lạ lắm, cứ như một bản nhạc bất tận thay đổi lên xuống theo từng giai đoạn. Hồn tôi có nhuốm chút mầu của đau khổ, ghen tuông nhưng vẫn hy vọng. Thu vẫn đẹp, nhưng hơi đượm sắc buồn. Lá vàng xao xác lăn trên những góc phố Hà nội. Tôi thích đạp xe lang thang một mình trong những chiều thu đẹp nao lòng đó. Nhớ Xuân lắm nhưng chẳng dám đến trong mấy tuần sau. Mấy thằng bạn trong lớp võ đoán ra ngay tâm trạng của tôi nhưng chúng chẳng hỏi gì. Không khí lớp võ trầm hẳn xuống. Tôi bớt hò hét nghiêm khắc hẳn đi. Bạn tôi cho biết ngày sinh nhật của Xuân. Tôi quyết định tạo sự bất ngờ. Tối đó tôi đạp xe đến nhà em. Tay ôm "Chậc, nếu chết thì cho chết hẳn!" Tôi thầm nghĩ. Ý tôi nói là trái tim tôi. Nếu nó phải chết thì cứ cho nó chết. Chứ tình trạng này thì tôi thấy cũng khó sống lắm. "Chị Xuân đi xem ca nhạc cùng anh Hoàng rồi." Em gái Xuân nói nhỏ khi mở cổng, nhìn tôi ái ngại. "Không sao, anh chờ được." Tôi quyết định cố thủ chờ đợi để quyết một phen ngã ngũ thế nào. Tôi sẽ hát cho Xuân nghe những cảm xúc của tôi về Xuân và về mùa thu để xem em chọn ai. Tôi nghèo, non trẻ nhưng tôi có một tình yêu rất đẹp. Tình yêu đó được bộc bạch dẫu có vụng về nhưng chân thật qua những vần thơ, câu hát của chính tôi viết ra. Tôi ngồi trước ao nhà em, bên cạnh vườn hồng gần cổng vào. Xuân và em gái thỉnh thoảng cũng mang hoa hồng ra bán cho sinh viên. Thủa đó làng Xuân còn thưa người, rất yên ả, tĩnh mịch. Tôi ôm ghi ta chau chuốt lại những nốt nhạc, lòng bỗng thấy thanh thản lạ. Sen ở ao nhà em lúc đó đã tàn nhưng hương hồng thì ngọt ngào lắm. "Anh hát bài gì hay thế?" Tôi hơi giật mình quay lại. Em gái Xuân đứng dựa người vào cửa bếp nghe tôi hát từ khi nào. Sự khích lệ đã làm tôi tự tin hẳn lên. Xuân bước vào cổng, có vẻ hơi bất ngờ. Tôi cũng sững người. Cũng lạ, lần này mới là lần gặp thứ ba mà tôi cảm thấy như là đã gặp em lâu lắm rồi. Khác với 2 lần trước, lần này Xuân có trang điểm nhẹ. Em đẹp lắm trong chiếc áo cánh dơi mầu trắng bó sát lấy người. Vẻ đẹp thanh tân của con gái được tôn lên bởi nghệ thuật của thời trang. Vẫn là Xuân mà như không phải là Xuân của hai lần trước. Cả ba lần gặp đều vào buổi tối nên ấn tượng của tôi về Xuân cứ hư ảo thế nào ấy. " Ôi! Anh đến lâu chưa? Sao lâu không đến chơi?" Xuân vồn vã hỏi. Ánh mắt tươi cười đã làm lòng tôi gần lại. "Chúc mừng sinh nhật em!" Tôi nói và đưa Xuân những bài thơ, bài hát tôi viết tặng em. "Trời ơi! Làm sao anh biết?" Xuân reo lên. Tôi không nói gì chỉ mỉm cười. Với ánh sáng nhập nhoạng hắt ra từ căn nhà trên của bố mẹ Xuân, tôi không nhìn rõ được nét mặt của em khi tôi hát. Giọng tôi chẳng hay lắm nhưng có tiếng đàn ghi ta thủ thỉ hỗ trợ thì cũng tạm được. Mà có quan trọng gì đâu, tôi không phải là ca sỹ. Đây chỉ là cách tôi tâm sự cùng em tình cảm của mình thôi mà. Xuân cứ ngồi yên chẳng nói gì, cũng chẳng khen tôi lấy một lời. Chỉ thỉnh thoảng lại nói khẽ như hơi thở: "Anh hát lại đi!" Vậy là đủ rồi để hồn tôi tan ra thành những câu hát tha thiết và tay tôi bất chợt chạy trên những phím đàn thành những giai điệu mà trước đó tôi chưa từng chơi. Chúng tôi ngồi im lặng một lúc lâu. Bất ngờ với chính mình, tôi hỏi: "Em đi chơi với Hoàng có vui không?" " Vui gì!" Xuân lắc đầu. Mái tóc dài che hết mặt xao động như dải lụa óng ánh. "Anh ta sẽ không bao giờ đến đây nữa đâu." Tôi chẳng hỏi gì thêm. Chẳng hiểu lúc trước Xuân ngồi lặng đi có vẻ xúc động vì lời hát của tôi hay buồn vì cái anh chàng hoạ sỹ đẹp trai kia. Tôi cố tránh không đến trong hai tuần sau đó mặc dù "mỗi khi qua ngã ba, lòng tôi trào nỗi nhớ." Có lần tôi cố tình đến vào buổi sáng để gặp em gái Xuân với hy vọng khai thác binh tình. Tôi đang định gọi cổng thì qua hàng rào dâm bụt tôi chợt thấy Xuân ngồi ngay chỗ hôm
  5. trước. Trời ơi! Ước gì lúc đó tôi có máy ảnh để ghi lại hình ảnh đó. Xuân ngồi lặng lẽ. Cái dáng ngồi quen thuộc. Đầu nghiêng theo tóc chảy dài sang một bên. Cuốn sách đặt hỡ hững trên lòng. Xuân cứ ngắt từng cánh hồng thả rơi xuống đất và lẩm nhẩm điều gì đó. "Có lẽ là Xuân đang học bài." Tôi thầm nghĩ. Nhưng sao ánh mắt Xuân lại ưu tư buồn bã thế kia? Dưới chân em ngồi, vố số những cánh hồng đỏ thắm đan xen với những đốm nắng thu lấp lánh in qua cành lá cây khế nhà em. Tại sao Xuân buồn? Về sau tôi mới biết đó là lúc Xuân đang chơi cái trò bói hoa của con gái. "Yêu. Không yêu. Yêu. Không yêu..." Những cánh hồng đỏ thắm vô tội cứ bị xé rời ra theo sự phập phồng đợi chờ của con tim thiếu nữ. Hình ảnh Xuân buồn bã dưới nắng thu vàng, dưới chân là những cánh hoa hồng đỏ thắm còn đến với tôi trong những giấc mơ ngọt ngào, mờ ảo về hạnh phúc trong nhiều năm sau này. Tôi cứ đứng lặng đi ngoài cổng nhà Xuân không biết đến bao lâu, không dám gọi cửa. Tôi sợ phá đi những giây phút riêng tư đầy cảm xúc của thủa con gái. Và kỳ lạ thay giây phút đó đẹp đến mức mà tôi quên đi chính bản thân mình. Lúc đó Xuân nghĩ đến ai. Tôi hay cái anh chàng hoạ sỹ đẹp trai kia thì đâu có quan trọng gì. Đó là những giây phút mà chỉ thủa con gái trong trắng mới có. Nốt nhạc nào, dòng thơ nào đây có thể nói lên được vẻ đẹp lúc đó. Tôi nhẹ nhàng quay xe ra về. Nhưng khả năng thi ca hay âm nhạc của tôi quá kém cỏi để có thể ghi được cái khoảnh khắc quý giá đó. Tôi đoán Xuân yêu anh chàng hoạ sỹ đẹp trai và giữa họ có cái gì đó xảy ra. Tôi cảm thấy giận dỗi Xuân thế nào ấy, mặc dù Xuân chẳng có lỗi gì. Về sau em gái Xuân kể lại. Đó là lần đầu tiên họ hẹn hò đi chơi với nhau. Anh chàng đẹp trai đã đều đặn trình diện vào các tối thứ bảy ở nhà Xuân vài tháng nay rồi. Tối hôm đó khi chia tay Xuân, anh chàng đã không kìm được lòng mình. Chàng ta đã bất ngờ ôm hôn Xuân và nhận được một cái tát cháy mặt. Xuân tuyên bố không muốn nhìn thấy anh ta nữa. Vào những tối thứ bẩy về sau khi đạp xe đến nhà Xuân, tôi còn gặp anh chàng trầm tư ngồi hút thuốc trên chiếc Cup bóng nhoáng cách cổng nhà em một quãng. Lúc đó tôi vừa cảm thấy khoái trá, vừa cảm thấy thương cảm anh chàng đẹp trai. Tự nhắc mình lấy anh ta làm bài học nằm lòng: " Đừng có vội vàng. Phải kiên trì, bền bỉ mới được." Vả lại tôi cảm thấy mình hạnh phúc lắm rồi. Cứ tối thứ bẩy là được nhìn thấy em, được nói chuyện với em một mình ở cái phòng riêng bố mẹ Xuân xây riêng cho hai chị em. Và quan trọng nhất là chẳng thấy tình địch nào. Niềm hy vọng về hạnh phúc tình yêu tràn đầy trong tôi. Bố mẹ và các chị em của Xuân cũng có vẻ quý tôi. Đôi khi tôi còn được mời ăn cơm cùng với bố mẹ Xuân khi gặp bữa. Nhà Xuân kỳ lắm! Bố mẹ ăn cơm riêng ở bàn trên còn mấy chị em ngồi ăn ở chiếu dưới đất. Chỉ đến khi các cụ cầm đũa thì chị em Xuân mới bắt đầu. Chẳng ai dám nói to trong bữa ăn. Trong tình huống đó thì tôi chỉ biết ngồi im thin thít, chẳng dám ho he gì. “Thằng này hiền lành quá!” Bố Xuân một lần nhận xét về tôi với Xuân. Khách lạ thì tuyệt đối không được đặt chân vào buồng ngủ của các cụ. Còn giường ngủ của các cụ thì ngay cả chị em Xuân cũng không được ngồi hay nằm lên. Chị em Xuân sợ bố lắm. Bố Xuân là nhà văn. Tôi có đọc một chuyện của ông viết về tuổi thiếu niên khi tôi còn nhỏ. Tôi vốn ngưỡng mộ văn nghệ sỹ và rất thích được nói chuyện với ông. Giờ đây nghĩ lại tôi thấy ông đối với tôi cũng khá vui tính dễ gần. Nhưng hồi đó sao tôi sợ ông thế, chẳng biết và cũng chẳng dám hỏi chuyện ông cái gì. Xuân cũng thích văn chương thơ phú. Điều đó càng làm tăng lên cái hình ảnh lãng mạn của tôi về em. Xuân có đọc cho tôi nghe vài bài thơ Xuân làm, trong đó có bài về lần đầu tiên Xuân ra Đồ Sơn. Xuân đặt tên cho biển Đồ Sơn là " Biển Đỏ Dễ Thương." Tôi không nhớ bài thơ đó vì quả thực lòng tôi đang đắm đuối vì vẻ đẹp của Xuân khi em đọc thơ. Em ngồi nghiêng người, mặt hướng ra cái cửa sổ nhìn ra vườn, tay chắp trên lòng. Ánh sáng ùa vào cái gương mặt thánh thiện của trinh nữ. Những đốm sáng làm rạng rỡ thêm đôi mắt vốn vẫn long lanh. Vài tháng trôi qua rồi đến Tết. Tôi vui lắm và dự định tối mùng một Tết sẽ đến chúc Tết nhà Xuân. Mừng tuổi các em Xuân và tôi sẽ mạnh dạn nói với Xuân rằng tôi yêu em và hỏi Xuân xem tình cảm của Xuân đối với tôi như thế nào. Thật buồn cười! Tôi thậm chí còn nghĩ xem
  6. là phải hôn em như thế nào nếu như em nhận lời yêu tôi. Nghe có vẻ buồn cười! Nhưng nào có sách vở hay có ai dạy tôi hôn bao giờ đâu. Cũng may, đã đôi lần tôi được xem cảnh đôi lứa hôn nhau trên phim ảnh. Nhưng tôi đâu biết rằng cái Tết đó sẽ rất buồn đối với tôi. Thật lạ, cứ như thể Xuân đoán được ý nghĩ người khác. Khi chỉ còn hai đứa, Xuân lại là người hỏi tôi trước: "Hôm nay em muốn biết tình cảm của anh đối với em như thế nào. Em thì luôn coi anh như một người bạn thân thiết!" Tôi ngồi chết lặng đến mấy phút trước khi thốt ra đau đớn: "Anh cũng vậy. Anh cũng coi em như một người bạn rất thân của anh!" Trời ơi! Bạn bè gì mà nhiều tình cảm, ước mơ dành cho nhau thế. Xuân thừa biết là tôi yêu em. Đây chẳng phải là cách Xuân từ chối khéo tình yêu của tôi sao. Bao nhiêu hy vọng, bao nhiêu mong chờ giờ tan mất cả. Tối hôm đó tôi phải đến một vùng ngoại thành để trông nhà cho vợ chồng chị gái tôi và cũng là để thắp hương cho nhà cửa được ấm cúng vào ngày Tết. Hai anh chị về quê nội chơi Tết mấy hôm.Tôi chẳng muốn đến ngay nhà chị gái mà đạp xe lang thang ra hồ Gươm. Đôi lứa đi chơi Tết mới vui làm sao. Họ trông đẹp đẽ và hạnh phúc với nụ cười tươi tắn trên môi. Lòng tôi nặng nề và cô đơn biết chừng nào. Sao em ác thế! Lại chọn đúng vào tối mùng một Tết để làm tôi buồn thế này. Nhưng ngay chính tôi cũng muốn tỏ tình vào tối nay cơ mà. "Thất tình là thế này đây!" Tôi cay đắng nghĩ. Bao nhiêu câu thơ, nốt nhạc chan chứa cảm xúc chân thành của tôi bỏ đi cả rồi. Trái tim non nớt của gã trai trẻ đau đớn lắm, ê chề lắm khi thất tình. "Tình yêu mình đẹp thế mà người ta vứt bỏ!" Tôi đau quá. Mà lạ lắm! Nhìn cô gái nào đi trên đường tối hôm đó tôi cũng thấy giống Xuân, ngay cả nhìn từ đằng sau. Chỉ cần tóc hơi dài một chút. Má hơi bầu bầu một chút là tôi cứ ngỡ đấy là em. Con đường đến nhà chị gái tôi tăm tối quá. Tôi cứ đạp xe mải miết chầm chậm như một kẻ mộng du. Nào có ai đợi tôi đâu, chờ tôi đâu! Tri giác tôi tê dại trong bóng tối. Tôi đến nhà chị lúc nào không biết. Nỗi buồn nặng nề làm tôi mệt lả. Tôi thiếp đi rất nhanh. Trong mơ tôi luôn mồm gọi: " Xuân ơi! Xuân ơi! Xuân ơi!!!" theo một nhịp điệu đều đều bền bỉ. Tôi bỗng tỉnh dậy. Hoá ra cái nhịp điệu đó là do con chuột đang gặm chân giường tôi ngủ tạo ra. Tôi mặc nó. Nằm trong bóng tối, tim tôi nhói đau. Cái cảm giác đau rất cụ thể vật lý như có con dao đâm thẳng vào tim tôi. Giờ đây nghĩ lại tôi thương cho tôi, gã trai trẻ khờ khạo lúc đó quá. Yêu càng nhiều, càng tha thiết thì càng đau khi thất tình. Tại sao con người ta cứ phải tôi luyện qua cái sự đau đớn của tình yêu làm gì nhỉ? Để chai sạn hơn sao? Ai đó hoặc cuốn sách nào đó đã nói sự đau khổ làm con người ta trở nên mạnh mẽ hơn nhưng sao tôi thấy yếu đuối quá. Làm sao mà con người ta có thể đi qua cuộc đời mà không đau khổ nhỉ? Để tâm hồn người ta vẫn trong sáng, hồn nhiên mãi có hơn không. À mà tôi quên mất! Cũng có lúc tôi đã được bay bổng trên đôi cánh hạnh phúc của tình yêu là gì! Bay cao lắm vào để khi rơi đau đớn thế này đây! Theo thông lệ, võ đường của tôi có lễ bái tổ đầu xuân vào sáng mùng 2 Tết. Các huấn luyện viên cùng các võ sinh uống rượu, đí quyền, đấu võ biểu diễn. Tôi như thằng chết rồi. Khi đấu võ bị ăn mấy đòn vào mặt mà chẳng kịp đỡ gì. Tôi xấu hổ với bọn học sinh lớp tôi quá. Đã đau đớn rồi lại thêm ê chề. Cứ sống như một thằng bạn tôi lại hay. Nó nói với tôi: "Đối với tao đàn bà đ. là cái gì cả. Tán được thì tốt, không được thì tán đứa khác." Nhưng cái thằng bạn đẹp trai đó thì lại được nhiều con gái yêu lắm. Nó chỉ cần hót mấy câu là các em đã xiêu xiêu cả. Nó thì cứ phải cân nhắc xem tối thứ bẩy tới thì nên đi chơi với em nào. Cái thời xưa thế mà hay, điện thoại thường còn chưa có chứ đừng nói đến điện thoại di động. Thằng bạn tôi thoải mái bắt cá nhiều tay mà chẳng em nào phát hiện ra cả. Không đến tối thứ bẩy thì chủ nhật đến. Thiếu gì lý do để mà lỡ hẹn. Nghĩ đến phương pháp của thằng bạn cũng làm tôi bớt đau đi chừng nào. "Yêu người ta lắm vào làm gì. Tình yêu của mình đẹp thế mà bị hắt hủi. Mình cũng không cần!" Tôi cay đắng, hằn học tự bảo mình. Tôi có đến bốn chị gái
  7. nên cũng chứng kiến nhiều cuộc tình từ khi còn nhỏ. Nhớ lại có lần nhìn thấy một anh trông cũng đẹp trai dễ mến đứng ngoài cổng nhà tôi âm thầm khóc. Anh ấy nhờ tôi vào gọi chị tôi ra, nhưng chị tôi quyết không ra. Tôi bỗng thông cảm với anh ta vô cùng. Tôi cũng đang muốn khóc mà không khóc được đây. Ai cứ bảo phái nữ là phái yếu? Tôi chỉ toàn thấy đàn ông khổ sở, khóc lóc vì tình chứ mấy bà chị tôi, cũng như Xuân cứng rắn trong tình yêu lắm. Tết đó tôi chẳng thiết đi chơi đâu cả. Nhưng thật bất ngờ, Xuân đến thăm tôi cùng với vài người bạn gái. Trước đó Xuân chưa bao giờ đến nhà tôi cả. Lòng tôi rộn ràng, hy vọng lại nhóm lên. Các bạn của Xuân yêu cầu tôi hát. Tôi ôm ghi ta bập bùng nhưng giọng cứ như mất hơi. Tôi xúc động quá. " Khi nào rỗi, anh lại đến nhà em chơi nhé!" Xuân nói nhỏ khi ra về. Tôi bập bùng ghi ta, nghĩ ra mấy cấu hát cho thoả niềm hy vọng dạt dào trong tôi: " Em đến quá bất ngờ Làm lòng anh bối rối Bao ưu phiền bay mất Chỉ rộn rã niềm vui." Sau khoảng hai tuần, tôi đến thăm Xuân. "Các bạn em khen anh lắm. Bọn nó nói anh tài hoa, dễ mến." Xuân nói. Lòng tôi như mở cờ. Điểm của tôi hình như có được tăng lên. "Cứ chiến lược trường kỳ kháng chiến xem sao." Tôi tự nhủ, le lói hy vọng. Nhưng từ xưa đến nay tôi làm cái gì cũng nhanh chóng. Kiên nhẫn là đức tính bẩm sinh tôi không có, mà cũng chẳng có ai luyện cho cả. Cái chiến lược trường kỳ kháng chiến làm tôi bồn chồn nghê quá. Tôi đoán Xuân có phần nào cảm tình với tôi hơn nên mới muốn các bạn em gặp tôi. Nhưng quả thực sau cái vố đau đớn hồi Tết đó, tôi không dám chắc là Xuân có yêu tôi không. Tôi thay đổi chiến thuật và làm một phép thử. Tôi rất lấy làm tâm đắc tự hào vì mình đã nghĩ ra chiêu này. Kể cả trong những chuyện tình của Toughenief cũng không có. Có những gã trẻ tuổi đẹp trai trong giới quý tộc coi ái tình như một trò chơi. Mấy gã đó nghĩ ra đủ mọi chiêu để chinh phục con tim của các tiểu thư mới lớn hay những phu nhân xinh đẹp. Lúc đầu có bao giờ tôi nghĩ phải mưu mẹo để thi triển chiêu thức trong tình yêu đâu. Nhưng tôi đã yêu chân thành đến cháy lòng. Tôi đã bộc bạch tấm tình trong sáng chân chất của tôi bằng cả thi ca và âm nhạc. Hơn nữa tôi đã nếm đòn thất tình, đã đau khổ đến chết đi được mà không ăn thua gì. Tôi viết một bức thư cho Xuân. Một mặt bày tỏ tình yêu của tôi với Xuân, một mặt nói rằng tôi vô vọng mệt mỏi lắm rồi. Tôi biết Xuân không yêu tôi và chỉ có thể cho tôi tình bạn. “Do vậy tốt nhất là chúng ta không nên gặp nhau nữa. Xuân đừng tìm anh làm gì." Tôi kết thúc thư bằng câu này. Giọng văn hoành tráng, mạnh mẽ, đầy quả quyết như thật. Tôi đến đưa thư khi Xuân đang gội đầu ngoài sân. Hương bưởi với sả tinh khiết quá. "Anh vào nhà ngồi chơi, đợi em." Xuân tươi cười không biết là tôi đang âm mưu gì. Ánh nắng phớt nhẹ trên cái gáy mịn màng trắng ngần của thủa con gái. Cặp má bầu bầu, đôi môi hồng hơn dưới nắng. Lòng tôi nhói lên trước vẻ đẹp trong trắng tinh khôi của trinh nữ. Nhưng tôi vẫn quyết định thực hiện kế hoạch đã định. Tôi để bức thư vào trong phòng của chị em Xuân và lặng lẽ ra về. Ngay sau đó, tôi thấy hối hận vì việc mình đã làm. Nguy hiểm quá, nhỡ đâu tôi sẽ mất em thật thì sao. Tôi nhớ lại anh chàng hoạ sỹ điển trai đã bị Xuân nghiêm khắc gạt khỏi trái tim em như thế nào. Lòng tôi hoảng hốt lo sợ. Quá muộn để quay lại, chắc hẳn Xuân đã đọc thư rồi. "Thử đợi vài ngày xem sao." Tôi tự dằn lòng mình. Hôm sau là Chủ nhật. Tôi muốn đến nhà Xuân đến điên dại nhưng cố kìm mình. Tôi muốn đến để xin lỗi em. Hãy cho tôi làm bạn của em cũng được. Để cứ tối thứ bẩy tôi lại được ngắm nhìn em, được nghe giọng nói trong trẻo của em, để hồn tôi lại được mê đi một cách
  8. êm dịu vào đôi mắt to đen rợp bóng mi của em. Tôi tiếc nuối đã trót chơi trò dại dột! Kẻ chơi dao lại đứt tay trước. Tôi hoảng hốt lo sợ mất em! Tôi đau đớn như thể đã mất em rồI! Tôi đã bật khóc khi viết ra mấy câu: " Ai không đau khi tay mình tự cứa Ai tưởng rằng vết đứt chóng liền thôi Nào ai ngờ vết thương kia nhức nhối Cứ cắn hoài, cắn mãi hồn ai..." Chiều hôm sau nữa, lần đầu tiên trong đời tôi đã bỏ buổi dạy võ. Tôi không chịu nổi hơn nữa. Tôi đạp xe như điên dại đến nhà Xuân. Em gái Xuân ra mở cổng, thảng thốt nói ngay: " Chị Xuân làm sao ấy, không chịu ăn cơm cùng gia đình, khóc suốt mấy ngày!" Tôi không biết nói sao, đi vào sân. Xuân đi đâu về, sững người nhìn tôi. Mắt sưng vù. " Anh còn đến đây làm gì nữa?" Xuân nói như chực khóc rồi chạy vào trong buồng ngủ của bố mẹ, nơi mà tôi chẳng bao giờ dám bén mảng. Cảm xúc trong tôi lẫn lộn. Tôi thương em quá nhưng đồng thời cũng thấy sung sướng trong lòng. Vậy là em yêu tôi. Phépthử của tôi cho kết quả quá mong đợi. Không yêu sao em dằn vặt, khóc sưng cả mắt đến mấy ngày? Tôi muốn vào với em quá mà không thể được. Cuối cùng thì nỗi sợ mất em còn mạnh hơn cả sự e ngại. Bố Xuân đang ngồi ở ngoài hiên. Tôi lí nhí chào và xin phép qua loa rồi cứ thế bước thẳng vào buồng ngủ, chẳng đợi xem ông có đồng ý hay không. Xuân cứ nằm sấp trên giường, cái giường mà thường ngày chị em Xuân còn chẳng dám ngồi lên. Tôi để lại bài thơ mới làm bên cạnh em. Không nói được gì, phần vì cổ họng cứ nghẹn lại, phần vì tôi cảm thấy mình không có lỗi. Nếu tôi không làm thế thì sao tôi biết là Xuân yêu tôi. Và ai bảo Xuân cứ bướng bỉnh không công nhận tình cảm của mình. Tôi đây cũng đã khổ sở nhiều rồi vì Xuân. Em gái Xuân tiễn tôi ra cổng. Cô bé nhìn tôi rất lạ, dường như muốn hỏi điều gì nhưng im lặng. Tình hình vài tháng sau không có gì khác mấy. Có điều giờ đây tôi yên chí là đã có được tình cảm của Xuân. Nói yêu hay không thì có quan trọng gì. Em đối với tôi ngày càng có vẻ trìu mến, dịu dàng hơn. Thời kỳ này cả hai chúng tôi đều bận bù đầu thi tốt nghiệp. Tâm trạng của tôi cũng ổn định hơn. Nhưng cuộc đời hay đổi thay bất ngờ như khi ta trôi trên một dòng sông lạ. Ta không bao giờ biết được sau chỗ ngoặt đằng trước là cái gì đang chờ đợi ta. Xấu hay tốt. Bất trắc hay bình yên. Một chân trời mới bừng sáng đầy hứa hẹn hay vực thẳm tối đen đoạ đầy. Tốt nghiệp xong, bố mẹ Xuân quyết định cho em đi hợp tác lao động ở Liên Xô. Tôi choáng hết người nhưng cũng hy vọng đây là dịp mà tôi sẽ nhận được lời yêu thương ngọt ngào từ em. Nhưng ngược lại, Xuân đã cho tôi một đòn đau làm hồn tôi chết lặng. "Ngày mai anh đừng ra tiễn em và cũng đừng viết thư làm gì!" Xuân nói cương quyết như thể tự dằn lòng mình. Hàng mi rợp bóng dấu đi ánh mắt chẳng dám nhìn tôi. Môi mím lại, em chạy bỏ vào nhà trong. Tôi choáng váng, đau đớn. Bố Xuân bước ra vỗ vai tôi ôn tồn: "Chàng trai! Đừng có làm mọi việc căng như dây đàn, không khéo sẽ đứt mất!" Tôi chẳng biết nói gì. Nào tôi có làm gì sai trái đâu, ngoài việc chỉ biết yêu em tha thiết, chân thành. Ngày hôm sau, gia đình tôi có cỗ bàn gì đó rất đông đủ mọi người. Tôi cũng chẳng buồn che giấu nỗi buồn của mình. Đôi khi tôi ngồi thừ ra như một kẻ mất hồn. Đầu óc ám ảnh mỗi một câu trống rỗng: " Hêt rồi! Lần này thì hết thật rồi!" Sau khi Xuân đi, tôi có viết rất nhiều thư cho em, bày tỏ tình yêu của mình, rằng tôi muốn trọn đời có em. Nhưng tất cả chỉ là vô vọng. Xuân chẳng hề viết thư trả lời tôi lấy một lần. Tôi đã ước gì mình sang được Liên Xô với em. Rồi ước mơ cũng chỉ là ước mơ. Việc đó đối với điều kiện gia đình tôi lúc đó là điều không tưởng. Tôi cứ mãi không hiểu tại sao em từ chối tình yêu của tôi, khi mà tôi cảm thấy rõ ràng là em có yêu tôi. Ánh mắt em dành cho tôi mới tha thiết dịu dàng biết chừng nào!
  9. Và một mùa thu nữa sắp đi qua. Nắng thu vẫn dịu dàng cùng cây lá xào xạc. Vẻ đẹp đó chỉ làm tôi muốn khóc. Mới hơn một năm từ lúc quen em mà hồn tôi đã già đi nhiều. Không! Đúng hơn là nó đã chết đi một phần. Tôi sợ phải qua cái ngã ba có lối rẽ tới nhà em. Tôi sợ chân tôi lại đưa tôi đi trên con đường làng thân thương đó. Để rồi tôi lại thấy mình đứng trước cái cổng gỗ mộc mạc nhà em, lòng buồn tê tái và ước gì lại được thấy em đứng nép mình vào cổng, dịu dàng nhìn tôi bằng đôi mắt rợp bóng mi. Đã đôi lần tôi đã phải giấu đi nước mắt mà vội vã đạp xe ra về để khỏi ai nhìn thấy. Tôi quyết định chuyển đi dạy võ ở một thành phố biển, hy vọng cuộc sống mới sẽ trả lại cho tôi sức sống. Và quả thực công việc mới đã giúp tôi nguôi ngoai phần nào. Cứ cuối tuần tôi lại đạp xe ra trước biển, ngồi đó cả ngày. Hình như sóng và gió biển mặn mòi cũng phần nào làm liền vết thương trong tôi. Nhiều năm sau tôi vẫn sợ cái vẻ đẹp nao lòng của mùa thu. Thu đẹp nhưng dễ làm lòng tôi buồn. Ước gì tôi quên hẳn được cái đôi mắt to đen rợp bóng mi kia. Để tâm hồn tôi lại trong trẻo như xưa, lại hồi hộp, hy vọng và bay lên trên đôi cánh của hạnh phúc. Cho đến mãi về sau, thoảng trong những giấc mơ ngọt ngào, tôi lại chợt thấy em ngồi ưu tư dưới nắng thu với những cánh hồng đỏ thắm tơi tả. Hà nộI, thu năm 2002 Hết

CÓ THỂ BẠN MUỐN DOWNLOAD

 

Đồng bộ tài khoản