
TÌNH YÊU BỊ TỪ CHỐI!
Tôi đã từng viết nhiều mẩu truyện ngắn về tình yêu nhưng có lẽ những thứ
tình cảm trong đó, thứ mà tôi phải tưởng tượng ra để viết nó không đủ thật.
Tôi không dám nói khái niệm, suy nghĩ của tôi về tình yêu là hoàn hảo
nhưng đó thực sự là những suy nghĩ đã nhen nhói trong tôi khi bản thân
đang níu giữ một thứ tình yêu chẳng có đích đến. Khi tôi ngồi viết những
dòng chữ này chính là lúc tôi vừa nếm trải qua cái cảm giác cô đơn và trống
trải nhất. Khi mà tình yêu trong tôi chẳng thể có câu trả lời cho riêng tôi. Có
thể nó không được hoàn mỹ như tình yêu của ai đó nhưng liệu có ai đó dám
bảo rằng một tình yêu bị từ chối thì nó không phải là một tình yêu thực sự ?
Bề ngoài, tôi đã tự khoác lên mình một cái vỏ ốc mạnh mẽ nên tôi chẳng thể
đứng trước những người bạn tốt của tôi mà chấp nhận rằng mình là một kẻ
thất bại trong tình yêu. Có lẽ cũng không ai nhận ra rằng tôi là một kẻ thất
bại trong tình trường, đơn giản vì xung quanh tôi luôn là những gã con trai.
Tôi đã tự mình trải qua những mối tình khá đơn giản với những gã con trai
đó. Nhưng tôi muôn đời vẫn là một kẻ thất bại vì tôi chẳng bao giờ nhận
được tình yêu từ phía người tôi yêu. Tôi chỉ có thể tự dỗ ngọt mình bằng
những cuộc tình vô nghĩa với những người yêu tôi.
Tôi nhận lời đến với họ rồi cũng tự mình kết thúc bởi vì 1 sự thật “người tôi
yêu không phải là họ”. Rồi sau này, tôi không biết tôi có thể quên đi người
tôi yêu để rồi lựa chọn cho tôi một người khác. Hay là phải trải qua tiếp
những mối tình với người mà tôi vốn dĩ không yêu. Hoặc có thể sau này tôi
phải lấy một người tôi không yêu về làm chồng rồi tự dỗ ngọt mình bằng

mọi cách. Tôi chẳng biết sau này tôi là ai trong cuộc đời bé nhỏ này nữa. Tôi
lại bắt đầu hoang mang vì đơn giản tôi là một kẻ thất bại, liệu rằng sau này,
tôi có thể lựa chọn cuộc sống của mình không nhỉ?
Với tôi – Con đường tình yêu muôn đời vẫn thế…Chỉ có hai người cùng
bước về phía trước. Dù bao dung hay cố gắng bao nhiêu thì trên con đường
đó người thứ ba vốn không thể tồn tại dù chỉ là chiếc bóng. Đúng thôi, dù
cứng rắn bao nhiêu và bao dung bao nhiêu thì con tim ai đó vẫn như một
mãnh kiếng rất dễ vỡ tan.
Nỗi đau – Tôi cam chịu. Uất hận – Tôi than khóc. Tình yêu – Tôi chôn kín
Một con đường vốn không thể đi sao vẫn cứ ngoan cố đi để cho lòng này
rướm máu cơ chứ ?
Có lẽ ai đó cũng từng suy nghĩ như tôi đúng không ? Thế nhưng tôi vẫn
quyết định đi trên con đường đầy chông gai, đầy nước mắt đó.
Phải đi chứ !
Phải đi để biết phía sau hạnh phúc còn có nỗi đau.
Phải đi để biết phía sau nụ cười còn có nước mắt.
Phải đi để biết phía sau sự hiện diện của 1 ngươì còn có sự ra đi.
Phải đi để biết sau tình yêu là chúc phúc.
Phải đi để biết rồi lòng người còn có thể bạc bẽo đến đâu, cũng như phải đi
để biết có những người trong tình yêu luôn không ngừng chờ đợi nhưng
không phải chờ đợi ngày ai đó có thể yêu họ mà chờ ngày họ có thể ngừng
yêu ai đó.

Đấy, tôi đã từng nghĩ như vậy đấy!
Có thể tôi và người ta như đang đi dưới mưa vậy. Nên nói “chia tay” thôi để
có thể nhờ vào một bờ vai khác mà khô ráo về nhà. Hạnh phúc không phải
cứ ôm khư khư thì nó là của mình. Tôi từng hiểu như thế đấy, hiểu rõ là
đằng khác nhưng sao cũng quá xót xa nhỉ ! Không phải tôi chưa từng cố
gắng đâu…
Có đó!
Cố gắng để biết mình đã bại.
Mong mỏi để biết mình quá ngốc .
Chờ đợi để biết mình dư thừa.
Mỉm cười mà nghe tim mình đau….
Khi yêu ai, chúng ta đều tự chọn cho mình một phương cách khác nhau
trong tình yêu. Và yêu đơn phương – cách mà tôi đã chọn. Ngốc nghếch lắm
ngay trong mắt mọi người, vô nghĩa lắm cho cách nhìn của ai đó. Và bây
giờ, tôi đang cảm thông và chia sẽ hết tất cả. Cảm thông để khi biết rằng
mình không quan trọng. Chia sẽ để rồi biết được rằng lời nói những ngày
qua chỉ là gió.
Tôi đã lựa chọn không cùng anh bước trên một con đường vì tôi thấy trên
con đường đó đã có một người con gái khác thuộc về anh. Tôi đã nói tôi sẽ
không thể đến với anh vì tôi biết tôi không phải là cô gái mà số phận xếp đặt
cho anh. Tôi có thật sự cao thượng như vậy không? Tôi không biết nữa, từ
bỏ anh, điều đó làm tôi đau… đau… đau nhiều lắm.

