Giới thiệu tài liệu
Nhà ở là nhu cầu thiết yếu và đóng vai trò trung tâm trong nền kinh tế đô thị, đặc biệt trong bối cảnh đô thị hóa nhanh chóng tại Việt Nam. Người di cư từ nông thôn ra thành thị (NDC) là đối tượng quan trọng, ảnh hưởng lớn đến cầu nhà ở nhưng các nghiên cứu về lựa chọn nhà ở của họ còn hạn chế, chưa đồng nhất và thiếu các phân tích sâu rộng ở Việt Nam. Luận án này nhằm làm rõ các nhân tố tác động đến quyết định lựa chọn sở hữu nhà ở (thuê hoặc mua) của nhóm đối tượng này, cung cấp cơ sở lý luận và thực tiễn để các doanh nghiệp bất động sản định hình chiến lược sản phẩm phù hợp, đồng thời đề xuất các chính sách quản lý nhà nước hiệu quả nhằm giải quyết vấn đề an sinh xã hội.
Đối tượng sử dụng
Các nhà nghiên cứu, học giả trong lĩnh vực kinh tế đô thị, bất động sản, di cư và chính sách công; các nhà hoạch định chính sách đô thị; các doanh nghiệp bất động sản và nhà đầu tư quan tâm đến thị trường nhà ở cho người di cư.
Nội dung tóm tắt
Luận án này tập trung nghiên cứu các yếu tố ảnh hưởng đến quyết định lựa chọn hình thức sở hữu nhà ở (thuê hoặc mua) của người di cư từ nông thôn ra thành thị (NDC) tại Việt Nam, đặc biệt là nhóm có ý định định cư lâu dài. Nghiên cứu tích hợp các lý thuyết nền tảng như hành vi người tiêu dùng, động lực, vốn xã hội và sự thỏa dụng, đồng thời đưa biến thời gian cư trú tại thành phố vào mô hình để kiểm định vai trò điều tiết của nó. Về phương pháp, luận án sử dụng kết hợp định tính và định lượng. Giai đoạn định tính bao gồm phỏng vấn sâu 8 chuyên gia và 10 người di cư tại Hà Nội và TP.HCM để điều chỉnh mô hình và thang đo. Giai đoạn định lượng tiến hành khảo sát 613 người di cư bằng bảng hỏi Likert 5 mức độ, dữ liệu được phân tích bằng phần mềm SPSS 26 với các kỹ thuật thống kê mô tả, phân tích nhân tố và hồi quy logistic. Kết quả nghiên cứu cung cấp những đóng góp quan trọng cả về lý luận và thực tiễn. Về lý luận, luận án phát triển một mô hình tổng hợp mới, đặc biệt là việc làm rõ ảnh hưởng của các yếu tố động lực sở hữu, yêu cầu nhà ở, chính sách, mạng lưới xã hội và khả năng chi trả, cùng với vai trò điều tiết của thời gian cư trú. Về thực tiễn, luận án đề xuất các giải pháp quản lý nhà nước như chính sách hỗ trợ nhà ở, cho vay ưu đãi, phát triển các loại hình nhà ở đa dạng (coliving, nhà ở xã hội) phù hợp với nhu cầu của NDC. Đồng thời, nghiên cứu cũng cung cấp các chiến lược cho doanh nghiệp bất động sản để phát triển sản phẩm phù hợp với đối tượng khách hàng này, góp phần thúc đẩy sự ổn định cuộc sống và hội nhập xã hội cho người di cư tại các đô thị lớn của Việt Nam.