
Trò chơi Dân Gian - Còn
đó với tuổi thơ ?

Tuổi thơ chúng ta đã trải qua những kí ức đẹp đẽ với những
lời ru ầu ơ, ngọt ngào của mẹ; được lắng nghe những câu
chuyện cổ tích đầy chất thơ của bà và đặc biệt là được chơi
những trò chơi dân gian đầy bổ ích. Nhưng đối với lớp trẻ
thơ hôm nay, những thú vui ấy dường như đang dần biến
mất.
Tuổi thơ tôi đã trải qua những giây phút hạnh phúc, tuy thiếu
thốn nhưng đầy ắp tiếng cười. Chúng tôi được lắng nghe
những câu chuyện cổ tích với những bài học quý giá; được
chìm đắm trong thế giới tốt đẹp ấy. Chưa đủ lớn để nhận ra
rằng đó chỉ là những câu chuyện không thể hoặc rất ít gặp
trong cuộc đời, chúng tôi luôn cho rằng mình phải sống trung
thực, tốt bụng và biết giúp đỡ người khác. Nhưng trẻ thơ hôm
nay rất ít được nghe những câu chuyện cổ tích ấy. Dù được
nghe nhưng phần lớn các em đã nhận biết được rằng đó chỉ là
những câu chuyện hoang đường, không có thật. Và các em
coi nó như là một câu chuyện phù phiếm, đọc, kể chỉ để cho

biết mà thôi.


Trẻ em lứa chúng tôi chơi với nhau một cách chân thành, vô
tư. Nhưng thời đại ngày nay nhìn vào trẻ con mà nhiều người
thấy sợ. Chúng có những suy nghĩ quá người lớn và biết tính
toán quá nhiều. Đó không phải là sự lanh lợi hay là thông
minh mà đó là một nỗi lo ngại. Tại sao các em lại lo cho cuộc
sống quá sớm như thế? Các em đang tuổi ăn, tuổi chơi và
phải được ăn được chơi. Dù cuộc sống có xô bồ đến mấy đi
chăng nữa thì các em chưa nên biết về nó quá nhiều như thế.
Điều mà đáng lo lắng nhất đó là những trò chơi dân gian
đang dần bị mai một. Giờ đây khi về hè, đi dọc các ngõ xóm
tôi không thấy bóng dáng các em tụ tập chơi những trò chơi
vừa thư giãn vừa có tính giáo dục. Những trò chơi như đánh
chuyền, ô ăn quan, chơi bi, chơi đồ hàng… đã dần vắng bóng
trong cuộc sống. Ngày xưa, cứ mỗi độ hè về các ngõ xóm lại
rộn ràng tiếng cười đùa của các em thiếu nhi, giờ đây chúng
trở nên vắng lặng lạ thường. Giờ đây các em chỉ biết đến

