
Trường phái biểu hiện:
Ra đời trong bất mãn với
cái đẹp lý tưởng

Người xem Hà Nội biên soạn từ “Câu chuyện nghệ thuật”
(The Story of Art) của E.H Gombrich
Gauguin – “Spirit of the dead watching” (?), 1892

Về sự ra đời của trường phái Biểu hiện, có lẽ liên hệ gần nhất
vẫn là ba bậc thầy: Cezanne, Gauguin và van Gogh. Những
vấn đề mà ba vị này đặt ra một cách mạnh mẽ luôn tạo cảm
hứng của những thế hệ họa sỹ đi sau. Ba vị này cũng là
những người chả mấy khi bằng lòng với những gì thu nhận
được từ các trường học nghệ thuật.
Với Cezanne, ông không bằng lòng với những thành công mà
trường pháo Ấn tượng đã đạt được. Ông lo lắng khi thấy
trường phái Ấn tượng đang theo đuổi một cách thái quá
những khoảnh khắc phù du mà bỏ quên, hoặc đánh mất cái
trật tự, cái cân đối và những hình thể chắc chắn lâu bền của
thiên nhiên. Và giải pháp của Cezanne là khai sinh ra trường
phái Lập thể (Cubism) ở Pháp.

Paul Cézanne – “Still Life with Peppermint Bottle” (Tĩnh vật
với chai bạc hà)

Với Gauguin, một kẻ bất mãn, ông chán ghét cái thứ nghệ
thuật mà ông đang hưởng ở châu Âu, ông cho nó là già cỗi và
quá màu mè. Ông muốn đi tìm sự giản đơn và minh bạch nơi
những con người nguyên sơ. Và giải pháp của Gauguin đã
đưa tới các biến thể khác nhau của trường phái Ban sơ
(Primitivism).

