
Dại khờ yêu...
“Con gái vẫn là người dại khờ đến ngốc nghếch trong tình yêu,
nhưng việc tin tưởng và trân trọng một-người-đặc-biệt chưa bao giờ
là dại khờ và ngốc nghếch.”
1. Yêu…
Cô yêu anh trong những mong manh của ngày gió, ngày cô tìm được
mình an nhiên giữa cuộc sống thường nhật, run rẩy trong vòng tay
anh và cảm giác được chở che bằng thứ tình yêu an toàn nhất. Giữa
những bộn bề và lo toan trắc trở, cô vẫn thấy mình như một con cá
mắc cạn. Cô thường hay bị ảo ảnh đánh lừa và rơi vào những khoảng
tối chỉ sau đó không nhiều ngày. Cô từng đem lòng yêu những chàng
trai khác với một thứ tình cảm khác, tình cảm mơ hồ và nông nổi của

một thời thiếu nữ.
Đôi khi, cô cảm thấy anh thật ngốc nghếch. Anh đơn giản và chân
phương đến lạ kỳ. Tại sao lại có thể lẳng lặng đi bên cạnh cô suốt một
quãng dài đến thế? Cảm giác như sự chịu đựng của anh là vô cực. Cô
chưa một lần nhìn về phía anh, chưa một lần đưa tay ra với anh,
cũng chưa một lần xem trọng tình cảm của anh. Cho đến khi cô nhìn
thấy những giọt nước mắt lăn ra từ khóe mi ấy buồn thật buồn. Anh
khóc vì nỗi đau của cô, khóc vì những dại khờ mênh mang, khóc vì
bờ vai nhỏ của cô run ngày một nhiều, khóc đơn giản như cách để vẽ
lên một nỗi đau đồng điệu khi đi bên cạnh cô. Và lúc bấy giờ, cô
nhận ra những thứ phù phiếm khác tồn tại trên cõi đời chỉ để cho cô
nhận ra rằng, anh đáng yêu đến nhường nào.

Ngày chủ nhật, cuối tuần, anh rất bận. Công việc của anh khác với
người thường, có lẽ, bản thân anh vốn dĩ đã khác rất nhiều so với
những người khác. Cô cuộn tròn người như một con mèo nhỏ trên
giường, giọng ngái ngủ khi vừa tỉnh giấc và bị anh đánh thức với nụ
hôn trên trán. Cô làm đủ trò nhõng nhẽo để bắt đền vì bị đánh thức
vô tội vạ như thế, với cô, cuối tuần là được ngủ nướng trên giường,
thích đến bao giờ cũng được, anh vẫn gọi như thế là vô kỷ luật, vô tổ
chức, nhưng cô mặc kệ, cười xòa.
Anh kéo cô ra ngoài hít thở bầu không khí của ngày nghỉ, sáng tinh

mơ và dư âm của cơn mưa đêm để lại mát lạnh đến trong trẻo vô
cùng. Cô hứng khởi quên đi những lời bắt bí, nép mình đi bên anh
trên phố, nghêu ngao hát những đoạn nhạc không tên. Hóa ra, việc
cô yêu anh cũng là một việc vô cùng giản dị, không cầu kỳ với những
lời sáo rỗng, chỉ cần có anh ở bên cạnh và bất cứ lúc nào cũng sẵn
sàng là người khác biệt đối với cô.
- Nghe nói hôm nay anh bận nhiều việc lắm mà!
- Chẳng bao giờ là quá bận để quan tâm đến em cả. Anh không sang
thì em sẽ ngủ cả ngày có phải không?
Anh cười hiền, nụ cười và ánh mắt ân cần ấy làm cô chỉ biết chun
mũi cười vì cô cảm thấy rõ một niềm hạnh phúc lan nhẹ trong mình.
Nếu để ví von, cô biết ví von anh và tình yêu của anh như thế nào
cho phải nhỉ? Trong lành như một sớm bình minh mùa hạ, ngày của
những cơn mưa đi ngang qua để lại một bầu trời quang đãng. Hay là
thứ cảm giác nhẹ nhàng, bồng bềnh trôi như những cơn gió đủng
đỉnh lúc thu sang? Đôi lúc sẽ thấy hơi khắc nghiệt như tiết trời vào
đông, với những luật định dành riêng cho cô mà chỉ anh mới có. Rồi
cũng sẽ thấy đi bên anh ấm áp, an toàn và vững tin vào mọi thứ,
thậm chí khi thế giới này có sụp đổ thì anh cũng sẽ luôn là người ở
bên cạnh chống đỡ cho cô.

Cô mỉm cười, đi bên anh không biết phải mỉm cười vì hạnh phúc bao
nhiêu lần như thế. Cô đã ước giá như cô nhận ra anh sớm hơn, giá
như cô yêu anh sớm hơn. Nhưng mà cuộc sống này, trong cuộc tình
này, làm gì có cái gọi là giá như…
2. Chông chênh…
Những ngày cuối còn là sinh viên trên giảng đường, cô đi thực tập để
hoàn thành chương trình học của mình sau bốn năm. Cô cũng bắt
đầu tất bật, bắt đầu thấy mình bị chìm nghỉm trong những mối quan
hệ. Đôi khi sự thay đổi khiến con người ta phải trưởng thành nhiều
hơn, phải mạnh mẽ và cố gắng chạy đua để không bị tụt lại so với kẻ
khác.

