Cm hng lãng mn và tinh thn bi tráng
trong bài thơ “Tây Tiến”
I. M BÀI
Mi cuc chiến tranh ri s qua đi, bụi thi gian có th ph dày lên hình nh ca nhng
anh hùng vô danh nhưng văn hc vi s mnh thiêng liêng của nó đã khc tc mt cách
vĩnh viễn vào tâm hồn người đọc hình nh những người con anh hùng của đất nước đã
ngã xung vì nền độc lp ca T quc trong suốt trường k lch s. trong thơ Quang
Dũng cũng đã dng lên mt bức tượng đài bất t như vậy v người lính cách mng trong
cuc kháng chiến trường k chng thực dân Pháp xâm lược nước ta. Đó là bức tượng đài
đã làm cho những ni chiến sĩ yêu nước tng ngã xung trong những tháng năm gian
kh y bt t cùng thi gian
“Tây Tiến đoàn quân không mọc tóc – Quân xanh màu lá d oai hùm – Mt trng gi
mng qua biên gii – Đêm mơ Hnội dáng kiều thơm Rải rác biên cương mồ vin x
Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh – áo bào thay chiếu anh v đất – Sông Mã gm lên
khúc độc hành”
II. THÂN BÀI
“Tây Tiến” ca Quang Dũng là dòng hi c vô cùng thương nhớ v những đồng đội ca
nhà thơ, những người đã tng sng, tng chiến đấu nhưng cũng có người đã hy sinh,
những người đã tr v với đt m yêu thương, nhưng dẫu sao đó cũng là những người
mãi mãi nm lại nơi biên cương hay miền vin x. Chính vì thế QDũng không chỉ dng
li c mt hình nh của đoàn binh Tây Tiến trên nhng chặng đường hành quân gian kh
hy sinh mà “đời vn c tươi” như ở 14 dòng thơ đầu tiên. Và QDũng cũng không ch
khc tc hình nh ca những người lính vi một đời sng tình cm hết sc phong phú,
nhng tình cm ln lao là tình quân dân. QDũng đã đặc bit quan tâm ti ý tưởng dng
tượng đài người lính Tây Tiến trong tác phm ca mình. Nhà thơ đã s dng h thng
ngôn ng giàu hình nh, hàng lot nhng th pháp như tương phản, nhân hoá, tăng cấp ý
nghĩa để to n tượng mạnh để khc tc mt cách sâu sắc vào tâm trí người đọc hình nh
những người con anh hùng của đất nước, ca dtộc. Đó là bức tượng đài sừng sng gia
núi cao sông sâu, gia mt không gian hùng vĩ như chúng ta đã thấy trong các câu thơ
“Tây Tiến đoàn quân ….. khúc độc hành”
Bức tượng đài người lính Tây Tiến trước hết được khc ho lên t những đường nét
nhằm tô đậm cuc sng gian kh ca h. Nếu như ở những đoạn thơ trước đó người lính
mi ch hiện ra trong đoàn quân mi trong câu:
” Sài Khao sương lấp đoàn quân mỏi
hay trong khung cnh hết sc lãng mạn trong đêm liên hoan, đêm la tri thm tình cá
nước thì đây là hình ảnh đoàn binh không mọc tóc da xanh như lá rừng. Cm hng chân
thc ca QDũng đã không né tránh vic mô t cuc sng gian kh mà người lính phi
chịu đựng. Những cơn st rét rngm tóc h không th mọc được (ch không phi h
c tình co trọc để đánh giáp lá cà cho d như nhiều người tng nói). Cũng vì st rét rng
mà da h xanh như lá cây (chứ không phi h xanh màu lá ngu trang), v ngoài dường
như rất tiu tuỵ. Nhưng thế gii tinh thn của ngưi lính li cho thy h chính là nhng
người chiến binh anh hùng, h còn chứa đựng c mt sc mạnh áp đảo quân thù, h dũng
mãnh như hổ báo, hùm beo. Cái gii ca QDũng là mô t người lính vi nhng nét khc
kh tiu tu nhưng vẫn gợi ra âm hưởng rt hào hùng ca cuc sng. Bi vì câu thơ Tây
Tiến đoàn binh không mọc tóc” vi nhng thanh trắc rơi vào trọng âm đầu của câu thơ
như “tiến”, “mc tóc”. Nh nhng thanh trc ấy mà âm hưởng của câu thơ vút lên. Chng
nhng thế, h còn là c một đoàn binh. 2 ch “đoàn binh” âm Hán Việt đã gi ra mt k
thế hết sc nghiêm trang, hùng dũng. Và đặc bit hai ch “Tây Tiến” m đầu câu thơ
không ch còn là tên gi của đoàn binh na, nó gi ra hình nh một đoàn binh dù đầu
không mc tóc vẫn đang quả cm tiến bước v phía Tây. Th pháp tương phản mà
QDũng sử dng câu thơ “Quân xanh màu lá d oai hùm” không ch làm ni bt lên sc
mnh tinh thn của người lính mà còn thm sâu màu sắc văn hoá của dân tc. đây, nhà
thơ không chỉ mun nói rng những người lính Tây Tiến như chúa sơn lâm, không phải
muốn “động vật hoá” người lính Tây Tiến mà mun nói ti sc mnh bách chiến bách
thng bng mt hình nh quen thuộc trong thơ văn xưa. Phm Ngũ Lão cũng ca ngợi
người anh hùng v quốc trong câu thơ
“Hoành sóc giang san cáp k thu – Tam quan k h khí thôn ngưu”
Và ngay c H Chí Minh trong “Đăng sơn” cũng viết
“Nghĩa binh tráng khí thôn ngưu đẩu – Th diện sài long xâm lược quân”
Có th nói QDũng đã s dng một môtíp mang đậm màu sắc phương Đông để câu thơ
mang âm vang ca ls, hình tượng người lính cách mng gn lin vi sc mnh truyn
thng ca dtộc. Đọc câu thơ: “Quân xanh màu lá d oai hùm” ta như nghe thấy âm hưởng
ca mt hào khí ngút trời Đông á.
Hình tượng người lính Tây Tiến bng nhiên tr nên rất đẹp khi QDũng bổ sung vào bc
tượng đài này cht hào hoa, lãng mn trong tâm hn h
“Mt trng gi mng qua biên gii – Đêm mơ Hà Nội dáng kiu thơm”