intTypePromotion=1

vụ án mạng ở vùng mesopotamie: phần 1 - nxb hội nhà văn

Chia sẻ: Nguyễn Thị Hiền Phúc | Ngày: | Loại File: PDF | Số trang:74

0
21
lượt xem
0
download

vụ án mạng ở vùng mesopotamie: phần 1 - nxb hội nhà văn

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

phần 1 gồm 13 chương. câu chuyện bắt đầu từ "những sự việc kể trong chuyện này xẩy ra cách đây đã bốn năm, và tôi thấy nó cần được thuật lại một cách thật trung thực, khách quan. thiên hạ đồn thổi rất nhiều chuyện vô lý chung quanh vấn đề này; báo chí mỹ hồi ấy cũng tung ra nhiều thông tin sai lạc..." mời các bạn cùng tham khảo chi tiết nội dung tài liệu.

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: vụ án mạng ở vùng mesopotamie: phần 1 - nxb hội nhà văn

     <br />      <br /> “Tặng nhiều bạn của tôi làm việc khảo cổ tại Iraq và Syria. A.C.”<br /> Ebook miễn phí tại : www.Sachvui.Com<br /> <br />      <br /> <br /> LỜI NÓI ĐẦU<br /> CỦA BÁC SĨ GILES REILLY<br /> Những sự việc kể trong chuyện này xẩy ra cách đây đã bốn năm, và tôi<br /> thấy nó cần được thuật lại một cách thật trung thực, khách quan. Thiên hạ<br /> đồn thổi rất nhiều chuyện vô lý chung quanh vấn đề này; báo chí Mỹ hồi ấy<br /> cũng tung ra nhiều thông tin sai lạc.<br /> Tốt nhất là bản tường thuật này nên do một người trong cuộc viết, một<br /> người mà ta không thể nghi ngờ là có thiên kiến với ai. Tôi liền khuyên cô<br /> Leatheran nên đảm nhận trách nhiệm này. Theo tôi, cô đúng là người có thể<br /> làm tròn nhiệm vụ. Cô có kiến thức chuyên môn tốt, lại không hề quen biết<br /> trước các thành viên của đoàn khảo cổ trường đại học Pitlstown hoạt động tại<br /> Iraq. Thông minh và có óc quan sát, cô là một nhân chứng rất quý, ở ngay tại<br /> chỗ.<br /> Cô Leatheran ngần ngại mãi mới chịu nhận lời, và đến khi viết xong, phải<br /> hối thúc mãi cô mới đưa tôi xem bản thảo. Sau này tôi mới biết sự do dự ấy<br /> một phần là do trong đó có một số chỗ cô đã nhận xét về Sheila, con gái tôi.<br /> Tôi vội làm cô yên tâm ngay: thật vậy, thời nay, bố mẹ thường quá nuông<br /> chiều con cái, và con cái thì không ngại chỉ trích bố mẹ. Mặt khác, cô rất<br /> khiêm tốn khi nói về văn phong của mình, cô yêu cầu tôi sửa giùm những<br /> sai sót về chính tả và ngữ pháp. Nhưng tôi đã không chữa một chữ nào. Theo<br /> tôi, cô Leatheran viết rất có hồn, có bản sắc. Chương này, cô gọi trống không<br /> nhà thám tử người Bỉ là “Poirot”, chương sau lại viết “Ông Poirot”, sự thay đổi<br /> ấy là rất hay, hàm chứa ý nghĩa. Đó là vì dù sao, cô cũng được giáo dục một<br /> cách cặn kẽ (thật vậy, chớ quên là các nữ y tá ở nước Anh luôn tuân thủ<br /> nghiêm túc nội quy).<br /> Tôi chỉ tự cho phép mình một điều duy nhất, là viết chương mở đầu, dựa<br /> vào bức thư mà một cô bạn của Leatheran vui lòng chuyển cho tôi. Thư này<br /> sẽ giúp bạn đọc có một ý niệm về tính cách của tác giả thiên truyện này.<br /> <br /> CHƯƠNG MỞ ĐẦU<br /> Trong khách sạn Tigris Place ở Baghdad, một cô y tá ngồi viết thư. Bút<br /> chạy sột soạt trên giấy:<br /> “… Đó là tất cả tin tức mình kể lần này. Đúng là biết thêm một xứ sở khác<br /> trên thế giới cũng thú, mặc dù mình vẫn thích nước Anh hơn tất cả mọi nước<br /> khác. Cậu không thể hình dung vẻ bẩn thỉu, kinh tởm của thành phố Baghdad.<br /> Đâu rồi cái thần tiên của “Một nghìn một đêm lẻ”! Có lẽ ở phía bờ sông còn<br /> khá, nhưng bên trong thành phố thì rất chán… chẳng có cửa hàng nào đẹp.<br /> Thiếu tá Kelsey dẫn mình đi thăm các quầy tạp hóa trông cũng lạ mắt… song<br /> toàn là những đồ linh tinh, hổ lốn, đã thế tiếng gõ của thợ gò làm xoong chảo<br /> vang lên đến nhức óc. Thú thật là mình không chắc đã dám dùng những xoong<br /> ấy, vì sợ chất gỉ đồng khi đun nấu bằng những dụng cụ kim loại đó.<br /> Mình sẽ viết thư báo tin sau về kết quả việc bác sĩ Reilly giới thiệu mình<br /> vào chỗ làm ấy. Cái ông người Mỹ này hiện đang ở Baghdad, và chiều nay sẽ<br /> đến gặp mình. Công việc là trông nom vợ ông ta… Theo bác sĩ Reilly, bà ta<br /> hay lên cơn “khủng hoảng”… Bác sĩ không nói gì thêm, nhưng bạn biết đấy,<br /> ta hiểu thông thường từ đó có nghĩa gì (Hy vọng là bà ta chưa đau nghiêm<br /> trọng đến mức điên loạn). Dĩ nhiên, bác sĩ Reilly rất kín tiếng, song nhìn<br /> trong mắt ông ấy mình biết ngay. Chắc cậu hiểu mình. Cái ông giáo sư<br /> Leidner ấy là một nhà khảo cổ đang tiến hành những cuộc khai quật ở sa<br /> mạc, phục vụ một bảo tàng của Mỹ.<br /> Bạn thân mến, hôm nay mình kết thúc ở đây, gửi cậu những lời chúc<br /> thân yêu nhất.<br /> Amy Leatheran”<br /> Sau khi bỏ thư vào phong bì, nàng đề địa chỉ gửi cho xơ Curshaw, bệnh<br /> viện Sant Christophe ở London.<br /> Nàng vừa đậy nắp bút thì một người hầu bản xứ tiến đến.<br /> - Có một quý ông muốn gặp cô. Ông giáo sư Leidner.<br /> Cô y tá quay lại, thấy một người tầm thước, vai hơi xuôi, râu màu nâu và<br /> đôi mắt mệt mỏi.<br /> Còn giáo sư Leidner thấy trước mặt mình một phụ nữ ba mươi lăm tuổi,<br /> vẻ đầy tự tin. Mớ tóc màu hạt dẻ trùm lên một khuôn mặt vui tươi; đôi mắt<br /> xanh như cười cười. Một con người khỏe mạnh, niềm nở, thông minh và<br /> <br /> tháo vát, tóm lại đúng là y tá lý tưởng cho người bệnh tâm thần.<br /> Vị khách nghĩ bụng: “Cô Leatheran chính là người mình đang cần”.<br /> <br />
ADSENSE
ADSENSE

CÓ THỂ BẠN MUỐN DOWNLOAD

 

Đồng bộ tài khoản
2=>2