
VƯỢT QUA NỖI ĐAU
TÌNH YÊU!
Đã lâu rồi không thức khuya và viết thế này.
Có thể nói quãng thời gian vừa qua thật sự khó khăn và khó vượt qua.
Nhưng khi có thể bình tâm và nhìn lại những gì đã qua, có thể tạm chấp
nhận được rằng tôi đã vượt qua.
Bất cứ sự thất bại nào cũng có những bài học quí giá, và thất bại trong tình
yêu cũng không nằm ngoài qui luật này.
Và tôi muốn chia sẻ với tất cả những người tôi yêu thương, những người đã,
đang và sẽ yêu, những người đang đau khổ vì tình yêu,… Tất nhiên là với
chính bản thân mình nữa.
Ba tháng yêu và hai năm thương nhớ, đau khổ, chờ đợi, hi vọng và rồi thất
vọng. Thời gian có lẽ luôn đùa cợt với con người.
Khi tình yêu đẹp, con người sống tràn ngập trong hạnh phúc thì thời gian
trôi nhanh vùn vụt, để cho mỗi chúng ta chưa cảm nhận được hết dư vị của
hạnh phúc thì đã đau khổ vì chia li.
Rồi khi chúng ta muốn thời gian trôi thật nhanh, để quên hết kí ức đẹp đẽ thì
nó càng khiến kí ức như dòng phim quay chậm từ từ tái hiện, rõ nét, lung
linh nhưng không thể quay ngược lại.
Rồi khi ta muốn dựa và những kí ức đẹp đẽ đó để mong muốn hàn gắn vết
thương, để hi vọng tình yêu sẽ quay trở lại thì càng chờ đợi càng tuyệt vọng,
để quãng thời gian này luôn sống ảo tưởng và bi lụy.
Ngay cả khi thời gian đã hàn gắn được vết thương, thì bản thân lại trách thời

gian thật phũ phàng đã xóa đi tất cả, những gì đã từng chân trọng, gìn giữ
giờ đây đã quá xa cách, mờ nhạt và xa lạ. Khiến cho bản thân khép mình
không còn tin vào tình yêu.
Nhận ra một điều thật chua xót, thời gian là vĩnh cửu nhưng tình yêu thì
không, tình yêu cũng không phải là duy nhất.
Nhưng khoảng thời gian vừa qua không hề vô ích, tôi không hề hối hận vì
những lựa chọn của mình, có thể đúng có thể sai nhưng đó là con đường do
tôi tự chọn lựa.
Tôi vấp ngã để rồi trưởng thành và mạnh mẽ hơn. YÊU VÀ CHIA LY Đã
đến với nhau trước tiên từ một tình bạn chân thành, một tình anh em nghĩa
tình tới một tình yêu sâu sắc.
Tất cả đều diễn ra như một điều tất yếu không thể cưỡng lại, ngay cả người
trong cuộc cũng không hề ngờ đến.
Đối với tôi, anh là người duy nhất cho tôi cảm giác yên ổn, ấm áp, vững trãi.
Mọi cảm xúc vui buồn đều muốn được chia sẻ cùng anh.
Nhiều lúc cảm giác quá dựa dẫm vào anh, bất cứ một chuyện gì xảy ra thì
người nghĩ đến đầu tiên vẫn là anh, chỉ cần có anh ở bên tôi sẽ có đủ dũng
khí để vượt qua tất cả.
Anh luôn đem đến những hạnh phúc bất ngờ, nụ cười ấm áp, rất bình dị
nhưng cũng rất chân thành.
Những kỉ niệm có lẽ sẽ trở thành những kí ức đẹp nhất nếu như tôi không tự
mình phá hủy nó.
Tôi đã đưa ra những quyết định trong lúc nóng giận và không tỉnh táo khiến
bản thân ân hận suốt đời.
Khoảng thời gian ba tháng thật ngắn ngủi, tôi không những mất đi tình yêu
mà còn mất đi một người bạn, một người anh mà tôi chân trọng nhất.
Ngay sau khi quyết định tôi đã ngay lập tức hối hận và muốn thay đổi quyết

định của mình.
Nhưng đối với anh mọi thứ đều nghiêm túc và mọi thứ đã không thể thay
đổi.
Thời gian đó là khoảng thời gian anh phải chịu nhiều áp lực từ mọi phía ,
vậy mà tôi đã không những không ở bên chia sẻ cùng anh mà còn tăng thêm
cho anh một gánh nặng về tinh thần.
Anh đã nói rằng chia tay là tốt cho cả hai.
Lòng tự trọng và tính trẻ con đã khiến tôi giận hờn và đồng ý không thương
tiếc cho một quyết định sai lầm. NỖI NHỚ
Thời gian mới chia tay thật sự khó khăn. Khi mà những kỉ niệm hiện lên ở
mọi lúc mọi nơi.
Lúc này dường như tôi vẫn chưa tin vào những gì đã xảy ra. Vẫn hi vọng,
chờ đợi chắc chắn rằng anh sẽ quay về bên cạnh tôi.
Bề ngoài luôn phải tỏ ra cứng rắn vì lúc đó về nhà nghỉ hè nên không muốn
cho mọi người trong gia đình phải lo lắng.
Nhưng cứ đêm xuống lại ngồi khóc một mình.
Sự xa cách và nỗi nhớ giày vò khiến cho trái tim dường như không chịu nổi.
Tôi đã thử nhiều cách để níu kéo để cứu vớt tình yêu.
Nhưng chỉ một người cố gắng là không đủ.
CHẠY TRỐN Khi mùa hè kết thúc và một năm học mới bắt đầu, tôi phải
quay lại trường học và một điều không tránh khỏi là gặp lại anh.
Xa cách sẽ dễ dàng quên hơn là phải đối diện, phải sống chung một bầu
không khí với anh, phải tỏ ra lạnh lùng khi mà trong lòng lại tràn đầy thương
nhớ.
Tôi dường như muốn thay đổi bản thân, bỏ hết những hoạt động Đoàn của
khoa (nơi mà khiến chúng tôi gặp nhau yêu nhau và giờ đây sẽ là gặp gỡ đầy
khó xử), cắm đầu vào dạy thêm và làm thêm trong suốt thời gian rảnh rỗi,

