intTypePromotion=1

Bách Luyện Thành Tiên Quyển 1Chương 17

Chia sẻ: Van Nguyen Van | Ngày: | Loại File: PDF | Số trang:5

0
47
lượt xem
1
download

Bách Luyện Thành Tiên Quyển 1Chương 17

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Bách Luyện Thành Tiên Quyển 1: Phiêu Vân Cốc Chương 17: Thường thí trung phẩm đan. Nguồn: Sưu Tầm Đối với cách vận dụng lam sắc quang điểm Lâm Hiên đã sơ bộ nắm giữ, chỉ là đây không phải là toàn bộ bí mật của nó, hoặc là gần như mới là một điểm nhỏ trên băng sơn. Lâm Hiên quyết định tiếp tục thăm dò. Từ trong bình ngọc lấy ra một viên dược hoàn,

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Bách Luyện Thành Tiên Quyển 1Chương 17

  1. Bách Luyện Thành Tiên Quyển 1: Phiêu Vân Cốc Chương 17: Thường thí trung phẩm đan. Nguồn: Sưu Tầm Đối với cách vận dụng lam sắc quang điểm Lâm Hiên đã sơ bộ nắm giữ, chỉ là đây không phải là toàn bộ bí mật của nó, hoặc là gần như mới là một điểm nhỏ trên băng sơn. Lâm Hiên quyết định tiếp tục thăm dò. Từ trong bình ngọc lấy ra một viên dược hoàn, đây không phải là phế đan mà là tẩy tủy đan hoàn hảo, lấy được từ chỗ của Chu Uyển. Phế đan có thể tinh chế, như vậy hạ phẩm tẩy tủy đan có thể tinh chế thêm một lần để thăng cấp không? Lâm Hiên muốn thử một lần! Phải biết rằng các loại linh dược, bao hàm cả tẩy tủy đan thì tu chân giới cũng chia thành hạ phẩm, trung phẩm, thượng phẩm và cực phẩm – bốn cấp bậc. Linh đan phân cấp, kỳ thực là xem tạp chất ẩn chứa trong đó, tài liệu luyện chế không có gì khác nhau, tạp chất càng nhiều thì tinh hoa lại càng bị phân tán, hiệu quả sau khi phục dùng cũng kém hơn. Đan dược phẩm chất cao thì ngược lại, tạp chất bên trong nó ít, tinh hoa được tập chung, tác dụng khau khi phục dụng cũng rõ ràng hơn. Đương nhiên đan dược phẩm chất càng cao thì luyện chế càng khó khăn. Bình thường mà nói, tạp chất nếu có hơn bảy thành thì có thể gọi là phế đan, trong hạ phẩm đan dược thì có khoảng năm thành là tạp chất, trung phẩm ba thành, thượng phẩm một thành, mà cực phẩm thì lại càng ít, tạp chất chứa trong đó chưa đến phân nửa của một thành. Tu chân giới trong mấy vạn năm qua cũng một mực suy nghĩ cách giảm bớt tạp chất trong đan dược nhưng vô số tông sư, thông minh tài trí chi
  2. sĩ nghiên cứu đều có thu hoạch rất nhỏ; tại tu chân giới bây giờ, các loại linh dược như tẩy tủy đan, trúc cơ đan, bồi nguyên đan, cửu chuyển đan, vv… thì cũng là hạ phẩm chiếm đại đa số. Lâm Hiên hiện tại muốn thử thử nghiệm thêm một bước nữa, nếu tinh hải có thể tinh chế phế đan thành hạ phẩm đan dược thì sao lại không thể biến hạ phẩm đan dược thành trung phẩm? Trên lý luận là có thể, Lâm Hiên khoanh chân ngồi xuống, tay cầm một viên dược hoàn trắng như tuyết, lam quang trong đan điền đang bắt đầu tụ tập lại. Trải qua hơn một tháng luyện tập, đặc biệt là sau khi đột phá tầng hai Linh Động kỳ, công lực đại tăng, đem lam sắc quang điểm thực hiện một đại chu thiên tuần hoàn cũng không có khó khăn như trước. Nhưng, Lâm Hiên cũng không hề khinh thường, hôm nay là hắn muốn thử nghiệm một ý định mới mẻ, hắn từ từ thả ra thần thức dõi theo quang điểm đang lưu động trong kinh mạch, sau đó toàn bộ tập trung vào viên tẩy tủy đan trong tay. Sau khi tiến vào tầng thứ hai Linh Động kỳ, các phương diện khác của Lâm Hiên cũng tăng trưởng theo, linh lực và thần thức cũng tăng mạnh, trước đây hắn chỉ có thể quan sát biến hóa bên ngoài của tẩy tủy đan thì bây giờ đã có thể xuyên thấu tiến vào bên trong đan dược. Tẩy tủy đan hiện lên trong đầu đã được phóng lớn mấy lần, ngay lúc đó, nguyên bổn từ vẻ bề ngoài trắng như tuyết lúc này đây Lâm Hiên đã phát hiện trên trong đó còn có một tia hắc sắc quấn lấy một bộ phận bạch sắc cùng một chỗ, đó chính là tạp chất. Việc phải làm đó chính là đem thứ vô dụng này bài xuất ra ngoài. Lam sắc quang điểm xuyên qua da thịt, tiến vào bên trong đan dược, trước quá trình này Lâm Hiên không có cách nào quan sát thấy, việc hắn có thể làm là khống chế tốc độ lưu động của lam quang. Mà hiện tại, thần thức đã biến cường, có thể tiến vào bên trong đan dược, có thể tiến thêm một bước trong quá trình nghiên cứu đối với tình hình cụ thể khi tinh chế.
  3. Lâm Hiên một bên khống chế tốc độ lưu động của quang điểm, một bên cẩn thận quan sát. Chỉ thấy sau khi quang điểm tiến vào trong đan dược thì bắt đầu lưu động, màu trắng đại biểu cho tinh hoa, màu đen đại biểu cho tạp chất, khi gặp được bộ phận tinh hoa lam quang liền trực tiếp xuyên qua không hề gặp trở ngại, mà khi gặp phải tạp chất thì nó đẩy mạnh ra phía ngoài, trong khi thực hiện quá trình này năng lượng của lam quang cũng bị tiêu hao. Lâm Hiên tận mắt thấy một khối tạp chất màu đen gặp phải một lam sắc quang điểm liền di động về phía trước một khoảng ngắn, cho đến khi bị đẩy ra khỏi đan dược, tạp chất bên trong như vậy đã được giảm bớt một ít. Hóa ra quá trình tinh chế diễn ra như vậy, trong lòng Lâm Hiên tự nhủ, lý giải của hắn về lam sắc quang điểm cũng tăng lên một chút. “Nếu thần thức có thể tiến vào bên trong đan dược, như vậy có thể tiến hành khống chế lam sắc quang điểm bên trong đan dược không?” Lâm Hiên lại nảy sinh ra một ý tưởng mới, bởi vì lam sắc quang điểm di động trong đan dược là rất hỗn loạn không theo một trật tự nào, bởi vậy hiệu suất tinh chế không cao, nếu như chính mình có thể đem chúng tụ tập một chỗ thì như vậy công việc tinh chế không phải sẽ trở lên dễ dàng hơn sao? Lâm Hiên bắt đầu thử nghiệm. Muốn khống chế quang điểm đã xuất khỏi cơ thể thì phải đem thần thức đặt lên trên nó, nguyên lý thì không khó, không hề khác so với Khu Vật thuật nhưng để thực hiện thì vô cùng khó khăn. Quang điểm này so với vật thể rất bất động, bởi vì nó là vô chất vô hình, nếu là người tu chân cấp cao thì có thể khống chế nhưng tu vi của Lâm Hiên mới chỉ là tầng thứ hai của Linh Động kỳ, mặc dù thần thức so với trước kia mạnh hơn rất nhiều nhưng vẫn là không đủ. Hao hết sức chín trâu hai hổ, cũng chỉ khiến cho lam sắc quang điểm khẽ rung động mọt chút.
  4. Lâm Hiên liền từ bỏ, bây giờ khống chế quả là vô cùng miễn cường, chờ sau khi cảnh giới của mình tăng thêm một chút sẽ thử lại. Vì vậy Lâm Hiên một lần nữa lại đem chú ý tới tốc độ lưu động của tinh hải trong cơ thể, tiếp tục tinh chế. Quá trình này cũng không được thuận buồm xuôi gió, rất nhanh đã gặp phải vấn đề khó giải quyết; hạ phẩm đan dược có ít tạp chất hơn so với phế đan nhưng nó cuộn rất chặt với tinh hoa bên trong, nói cách khác, nếu muốn tách chúng ra thì lam quang tiêu hao càng nhiều. Theo thời gian trôi qua, mọt giờ sau, tinh hải trong cơ thể đã bị thu nhỏ một phần ba, cũng đã tới cực hạn rồi, không thể khống chế lam quang vận xuất ra ngoài được nữa. Sau khi lam quang dừng lại, tạp chất đang di chuyển hướng ra ngoài ở bên trong đan dược lại một lần nữa phản hồi lại chỗ cũ, hơn nữa nó cuốn lấy bộ phận tinh hoa lại càng chặt hơn. Đan dược cũng từ màu trắng biến thành màu đen. Lâm Hiên mở mắt xem qua viên phế đan trên tay, biểu tình trên mặt có chút đăm chiêu. Thí nghiệm lúc này tuy không thành công nhưng thu hoạch cũng không nhỏ. Đầu tiên, thần thức của chính mình có thể tiến vào bên trong đan dược, đối với quá trình tinh chế cũng có lý giải nhất định, đối với việc vận dụng lam quang về sau càng thêm thuận lợi. Thứ hai, lam quang sau khi tiến vào bên trong đan dược vẫn có thể khống chế như trước, tuy hiện tại mình chưa đủ công lực nhưng chờ về sau khi thần thức cường đại hơn có thể khống chế được lam quang bên trong đan dược thì hiệu suất tinh chế sẽ càng cao. Kinh nghiệm chỉ có khi không ngừng tích lũy trong thử nghiệm, ngoài ra còn cần tổng kết thật tốt. Lâm Hiên sau mỗi lần thí nghiệm, bất luận thành công hay thất bại đều phân tích kĩ càng một phen. Cũng bởi vì hắn có suy nghĩ này, hơn nữa gan cũng lớn nên mới từ
  5. không biết gì từng bước từng bước khai quật được bí mất của lam sắc quang điểm, hơn nữa cũng ngày càng nắm giữ tốt hơn.
ADSENSE
ADSENSE

CÓ THỂ BẠN MUỐN DOWNLOAD

 

Đồng bộ tài khoản
2=>2