intTypePromotion=1

Bách Luyện Thành Tiên Quyển 2 + 3 Chương 232

Chia sẻ: Van Nguyen Van | Ngày: | Loại File: PDF | Số trang:4

0
38
lượt xem
1
download

Bách Luyện Thành Tiên Quyển 2 + 3 Chương 232

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Bách Luyện Thành Tiên Quyển 2 + 3: Đoạt Tiên Thảo - U Châu loạn Chương 232 : Môc Linh Quả Biên Dịch: Yến Linh Điêu Nguồn: http://www.4vn.eu "Là chưởng môn chân nhân phân phó, trong đó nhất định có ẩn ý. Chúng ta thân phận là vãn bối không cần phỏng đoán nhiều làm gì, chỉ cần đem bổn phận làm tốt là được." tu sĩ ngồi hàng đầu lại lên tiếng, Hắn chắc là lão Đại của sáu người này. "Vâng, sư huynh!" tên tu ...

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Bách Luyện Thành Tiên Quyển 2 + 3 Chương 232

  1. Bách Luyện Thành Tiên Quyển 2 + 3: Đoạt Tiên Thảo - U Châu loạn Chương 232 : Môc Linh Quả Biên Dịch: Yến Linh Điêu Nguồn: http://www.4vn.eu "Là chưởng môn chân nhân phân phó, trong đó nhất định có ẩn ý. Chúng ta thân phận là vãn bối không cần phỏng đoán nhiều làm gì, chỉ cần đem bổn phận làm tốt là được." tu sĩ ngồi hàng đầu lại lên tiếng, Hắn chắc là lão Đại của sáu người này. "Vâng, sư huynh!" tên tu sĩ da trắng vội im miệng, không dám nói thêm gì. Tiếp tục quang cầu lại lắc lư, hình ảnh hiện ra không phải là Lâm Hiên, mà xuất hiện một nhân diện khác, thêm một Trúc Cơ Kỳ tu sĩ theo tới tham gia. Lâm Hiên theo sau thiếu phụ, đi ước chừng trăm trượng. Phía trước đột nhiên sáng rõ lên, hiện ra một khách phòng hình hình tròn khá rộng. Nơi này mặc dù ở sâu trong lòng sơn cốc, nhưng khách phòng trên khắp vách tường, nạm đầy dạ minh châu to cỡ nắm tay, chiếu sáng nơi đây như ban ngày. "Tiền bối, xin mời!" Tiểu Điệp dừng một bên lên tiếng, Lâm Hiên gật đầu, thần thức ở trong đại sảnh đảo qua, giữa trán hắn nhăn lại. Trong đại sảnh đã có khoản gần ba chục người tu tiên đang ngồi trên các bàn, tuy là sắc phục khác nhau. Nhưng mỗi người này tu vi không kém, tất cả đều là Trúc Cơ Kỳ tu sĩ. Những người đó nghe thấy tiếng bước chân truyền tới, không tránh khỏi quay đầu nhìn lại. Vẻ mặt không chút thân thiện, mơ hồ chức đựng địch ý.
  2. Lâm Hiên thấy cảnh này, trong lòng thầm lạnh. Nhưng biểu hiện ra đương nhiên không chút nào lộ dị sắc, Ánh mắt của hắn đảo qua, lại thấy một cựu nhân. Điền Tiểu Kiếm! Lúc này thiếu niên kia đang thập phần hưng phấn nhìn hắn vẫy tay. Lâm Hiên tươi cười đi tới. Loại hành động này đương nhiên dẫn tới các tu sĩ bên cạnh liếc mắt. Bởi vì tu sĩ đi vào nơi này toàn bộ trầm lặng không nói, vẻ mặt lạnh lùng hà khắc. Chỉ có hai người bọn họ có vẻ chút thân sơ. Tuy nhiên thấy rõ hai người chỉ có Trúc Cơ sơ kỳ tu vi. Những người khác đều ngầm xem thường quay đầu không thèm để ý tới. "Lâm đại ca. Không nghĩ là ngươi cũng tới nơi này." Điền Tiểu Kiếm giọng nói vẻ hết sức thân mật, giống như hảo bằng hữu nhiều năm chưa gặp. "Hà hà. Cũng như nhau. Ta cũng không ngờ lại tương ngộ đạo hữu ở nơi này." Lâm Hiên vô cùng nồng nhiệt cười. "Ha ha, tiểu đệ chỉ là muốn mở rộng tầm nhìn mà thôi, Trúc Cơ Kỳ tu sĩ hội giao dịch bên ngoài phường thị, so với nơi đây sao có thể sánh bằng. Đúng lúc, tiểu đệ trên người còn muốn có chút tích góp, cũng muốn thử vận khí thế nào." Điền Tiểu Kiếm gãi đầu, ngại ngùng nói. Lâm Hiên trong lòng có chút kinh ngạc mở miệng: "Chẳng lẽ tu sĩ tề tụ ở nơi này, đều là tới tham gia hội giao dịch cấp cao sao?" "Ân. Hẳn là thế, tuy nhiên căn cứ tiểu đệ biết, mỗi lần được phép tiến vào hội giao dịch cấp cao chỉ có ba người Trúc Cơ Kỳ tu sĩ mà thôi." "Ba người" Lâm Hiên nhíu mày, trước mắt có điểm nghĩ ngợi. Nhìn dáng vẻ hắn, Điền Tiểu Kiếm mỉm cười: "Đương nhiên là sẽ qua sàng chọn, những mỗi lần Thiên Mục Phái ra điều kiện khác nhau, không biết năm nay, bọn họ lại sẽ có đề tài gì mới."
  3. Hai người đang nói đến đó. Bên trong ầm một tiếng, phía trước thạch môn mở ra, có một người xuất hiện. Người này ước chừng hơn bốn mươi. Vận một chiếc đạo bào màu vàng đỏ. Mày rậm mắt to, khí thế phi thường, tu vi đã đến Trúc Cơ Kỳ đại viên mãn. Hắn liếc mắt quét qua toàn khách phòng, sau đó ôm quyền mở miệng nói: "Tại hạ Chu Hải, lần nữa hoan nghênh các vị đồng đạo tới Thiên Mục Sơn, mọi người đã đến nơi này, dĩ nhiên là muốn tham hội giao dịch cấp cao của Kết Đan Kỳ tiền bối." "Mặc dù bổn phái muốn thỏa mãn yêu cầu của các vị đồng đạo. Nhưng Tu Tiên giới dù sao cũng là dùng thực lực mà xuất ngôn. Các vị đồng đạo tham gia, mặc dù từ phương xa đến nhưng số lượng quả thực hơi nhiều. Để tránh các vị Kết đan Kỳ tiền bối không vừa lòng, cho nên dựa theo quy củ bổn môn, chỉ có thể tuyển ra ba vị đồng đạo may mắn mà thôi." Chu Hải nói tới đây, ngừng lại một chút. Hắn đảo mắt xem phản ứng, kết quả số ít tu sĩ lộ ra kinh ngạc. Những người khác toàn bộ vẻ mặt thâm trầm. Nhìn tới những người này, đa số đã sớm biết quy củ Thiên Mục Sơn. Sau một chút xôn xao cũng không thấy âm thanh gì nữa. "Tốt! các vị đạo hữu không có dị nghị, vậy ta nói ra điều kiện sàng chọn lần này." Thời khắc mấu chốt đến , các tu sĩ vẻ mặt trở nên nghiêm nghị, lưu ý lắng nghe. Chỉ một hai người có lẽ có căn cứ tin tức từ trước, lộ ra hình dáng không để ý. Lâm Hiên mặc dù nhìn chăm chú phía trước, nhưng khóe mắt thỉnh thoảng đảo qua đem phản ứng từng người thu vào . Chu Hải đưa tay phải lật ra, trong lòng bàn tay xuất hiện trái quả cỡ quả trứng ngỗng, bề ngoài có phần giống trái lê nhỏ ở tục giới, vỏ ngoài là màu xanh trắng. Không có gì đặc biệt lắm, chỉ có một chút linh khí nhàn nhạt phát ra. "Trái này là Mộc Linh Quả, không phải là dị quả nghịch thiên gì, đem
  4. dùng có chút công hiệu cường thân kiện thể. Tuy Mộc Linh Quả dù bình thường, duy chỉ tồn tại trong Thiên Mục Sơn chúng ta, ngoại giới tuyệt đối là không có." Các tu sĩ càng ngạc nhiên, không biết Chu Hải lấy ra Mộc Linh Quả dụng ý gì, cũng không mở miệng, lẳng lặng chờ đối phương nói tiếp. "Lát sau chúng ta ngẫu nhiên rút thăm đem các vị đồng đạo chia làm ba tổ. Mỗi tổ sẽ được truyền tống đến nơi đều có vài cây Mộc Linh Quả, nhiệm vụ các đạo hữu chính là cố gắng sở hữu được nhiều quả này. Thời gian là ba canh giờ, trong mỗi tổ vị đạo hữu nào có nhiều Mộc Linh Quả hơn là có thể được phép tiến vào hội giao dịch. Đương nhiên, các vị đạo hữu ngoài tìm Mộc Linh Quả cũng cần chú ý không để người khác cướp đi, nếu không cũng tính là thua." Sau khi nghe xong các tu sĩ đưa mắt nhìn nhau, sắc mặt đều trở nên vô cùng khó coi, Chu Hải lời nói mặc dù uyển chuyển, nhưng ý tứ vô cùng rõ ràng. Trái quả của mình có thể bị người khác đoạt đi vẫn tính hợp lệ. Nói cách khác, chính là mình cũng có thể tùy ý cướp đoạt của người khác. Đây không phải nói rõ cho mọi người tàn sát lẫn nhau sao? Có lầm hay không, chỉ là đạt được tư cách tham gia hội giao dịch, không phải tranh đoạt pháp bảo linh vật gì, lại phải mạo hiểm tới tính mạng? Mặc dù Tu Chân Giới vốn nào khác thế tục đầy máu tanh, nhưng này cái lý do thật sự thái quá, chẳng lẽ có âm mưu gì chăng? ----------o zeroo----------

CÓ THỂ BẠN MUỐN DOWNLOAD

 

Đồng bộ tài khoản