intTypePromotion=1
ADSENSE

Bài giảng Các phương pháp chẩn đoán lâm sàng

Chia sẻ: Nguyen Ngoc Tuan | Ngày: | Loại File: PPTX | Số trang:22

99
lượt xem
14
download
 
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Bài giảng Các phương pháp chẩn đoán lâm sàng gồm có các nội dung chính sau: Trình bày được các phương pháp khám bệnh cơ bản, áp dụng các phương pháp khám bệnh cơ bản vào thực tiễn khám bệnh cho gia súc,...Mời các bạn cùng tham khảo!

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Bài giảng Các phương pháp chẩn đoán lâm sàng

  1. CHÀO MỪNG CÁC THẦY CÔ  VÀ CÁC EM!
  2. PHƯƠN G PHÁP  CHẨN  ĐOÁN  LÂM  SÀNG
  3. BÀI GIẢNG: CÁC PHƯƠNG PHÁP  CHẨN ĐOÁN LÂM SÀNG
  4. 1. MỤC TIÊU CỦA BÀI Trình bày được các phương pháp khám bệnh cơ bản  Áp  dụng  các  phương  pháp  khám  bệnh  cơ  bản  vào  thực  tiễn  khám  bệnh cho gia súc. Tạo  cho  người  học  sự  hăng  say  học  tập.  cần  cù,  tỷ  mỷ.  Tự  chịu  trách nhiệm trong công việc khám chữa bệnh cho gia súc.
  5. 2. NỘI DUNG BÀI 2.1. Phương pháp quan sát (nhìn) Đây là phương pháp khám bệnh đơn  giản nhưng chính xác, được sử dụng  rộng  rãi  trong  lâm  sàng  thú  y,  là  phương  pháp  được  sử  dụng  trước  tiên  trong  chẩn  đoán  bệnh  gia  súc. Qua phương pháp này ta có thể biết  được  trạng  thái  gia  súc,  cách  đi  đứng, màu sắc và tình trạng lông, da,  niêm  mạc  và  các  triệu  chứng  khác  của con vật. 
  6. Nhìn  toàn  thân:  Là  quan  sát  Khi quan sát tùy theo  trạng  thái,  thái  độ,  cử  động,  mục  đích  và  vị  trí  tình  hình  dinh  dưỡng,  dáng  nhìn  mà  ta  đứng  xa  điệu....của gia súc. hay gần gia súc. Nhìn  Nhìn cục bộ: Nhìn lần lượt từ  chung  ta  nên  chọn  vị  trước  ra  sau,  từ  trái  qua  phải,  trí  phía  trước  con  lần lượt các cơ quan bộ phận  như đầu, cổ, lồng ngực, vùng  vật, chếch 1 góc 30 –  bụng, bốn chân...để phát hiện  450  so  với  trục  của  những  biến  đổi  bất  thường  thân gia súc. nếu  có  như  vết  thương,  vết  loét,  mụn,  nước  mắt,  nước  mũi, dử, lông rụng...
  7. * Chú ý: Nên quan sát nhờ ánh sáng ban ngày, nếu buổi tối hoặc  thiếu  ánh  sáng  có  thể  sử  dụng  ánh  sáng  điện  hoặc  đèn  chiếu.  Cần  quan  sát  đối  chiếu  so  sánh  giữa  hai  bộ  phận  tương ứng của con vật: hai bên mông, hai bên thành bụng,  hai bên ngực, hai bên chân... và có sự so sánh giữa cơ quan  tổ chức lành để thấy được những biến đổi bất thường.
  8. 2. Phương pháp sờ nắn: Sờ nắn là phương pháp dùng cảm  giác của ngón tay để kiểm tra chỗ  khám,  xác  định  nhiệt  độ,  độ  ẩm,  trạng thái... và sự mẫn cảm của tổ  chức  cơ  thể  gia  súc.  Sờ  nắn  cũng  biết  được  cảm  giác  của  con  vật  khi  đau.  Qua  sờ  nắn  người  khám  còn xác định được tình trạng mạch  của  gia  súc,  đo  huyết  áp,  khám  trực  tràng.  Do  vậy  sờ  nắn  là  phương  pháp  thường  dùng  trong  thú y. Sờ nắn có hai cách sau: 
  9. Sờ nắn  Sờ  nắn  nông:  là  việc  sờ  nắn  những  Sờ  nắn  sâu:  dùng  cơ  quan  bộ  phận  để  khám  các  khí  nông  để  biết  được  quan,  tổ  chức  sâu  ôn  độ,  độ  ẩm  của  trong  cơ  thể  gia  da, lực căng của cơ,  súc.  Ví  dụ  sờ  nắn  tần số hô hấp, nhịp  dạ cỏ của trâu, bò. tim...
  10. Khi sờ nắn kiểm tra các khí quan, tổ chức cơ thể gia súc, nhờ cảm giác tay ta có thể  nhận biết các trạng thái sau: + Dạng nóng, đau: do bị viêm + Dạng lạnh: Nếu  ở cục bộ thường do tổ chức bị phù, còn toàn thân thường do gia  súc trúng độc hoặc sắp bị chết, tiên lượng xấu. + Ướt: do vã nhiều mồ hôi + Khô: do bệnh súc đang bị sốt cao + Dạng rất cứng: như sờ vào xương + Dạng cứng: như sờ vào gan, thận. +  Dạng  bột  nhão:  Cảm  giác  mềm  như  bột,  ấn  tay  rồi  bỏ  ra  để  lại  vết.  Dạng  này  thường do tổ chức bị thấm ướt. Ví dụ: thủy thũng +  Dạng  ba  động:  Khi  sờ  thấy  cảm  giác  lùng  nhùng,  di  động  ấn  vào  giữa  thì  lõm  xuống. Dạng này là do tổ chức mất đàn tính vì thấm đầy nước. Ví dụ: Các tổ chức bị  mưng mủ. + Dạng khí thũng: sờ vào thấy cảm giác mềm, chứa đầy khí.  Ấn mạnh vào tổ chức  nghe thấy tiếng kêu lép bép do khí lấn sang phần tổ chức bên cạnh. Dạng này có thể  do tổ chức tích khí hoặc có túi không khí.
  11. *Chú ý:  Sờ  nắn  là  phương  pháp  khám  bệnh  đơn  giản,  tuy  nhiên  để  sờ  nắn  mang  lại  hiệu  quả  cao  đòi  hỏi  người  khám  phải nắm vững về vị trí  giải  phẫu  và  kinh  nghiệm trong chẩn  đoán  bệnh.
  12. 3. Phương pháp gõ: Gõ là phương pháp khám bệnh cơ bản, mà cơ sở  của nó là âm hưởng, âm thanh do các vật thể chấn  động  tạo  ra.  Các  vật  thể  khác  nhau,  ở  trong  các  trạng  thái  khác  nhau  khi  gõ  sẽ  cho  các  âm  khác  nhau. Do vậy các khí quan tổ chức khác nhau trong  cơ  thể  gia  súc  có  cấu  tạo  và  tính  chất  khác  nhau  nên  khi  gõ  sẽ  phát  ra  âm  thanh  khác  nhau.  Trong  trạng thái bệnh lý, các cơ quan tổ chức cũng thay  đổi về tính chất, khi đó âm phát ra khi gõ sẽ thay  đổi
  13. * Kỹ thuật gõ:  Gõ  trực  tiếp:  dùng  ngón  trỏ và ngón giữa của tay  thuận  gõ  theo  chiều  thẳng  đứng  (vuông  góc)  Gõ  gián  tiếp:  là  các  với  bề  mặt  của  tổ  chức  khí  quan  cần  khám.  Với  phương pháp gõ qua  cách  gõ  này,  lực  gõ  một vật trung gian. không  lớn,  âm  phát  ra  nhỏ thường  áp dụng với  gia súc nhỏ.
  14. Gõ gián tiếp:  +  Gõ  qua  ngón  tay:  dùng  ngón  giữa  và  ngón  trỏ  tay  trái  đặt  sát  lên bề mặt tổ chức khí quan cần  khám  của  gia  súc,  ngón  giữa  và  ngón  trỏ  của  tay  phải  gõ  lên  vuông  góc  với  2  ngón  tay  trái.  Phương  pháp  này  thường  áp  dụng  để  khám  cho  các  loài  gia  súc nhỏ: dê, cừu, chó, mèo...
  15. Gõ gián tiếp:  + Gõ bằng búa gõ qua bản gõ: Búa gõ có kích thước và trọng lượng  khác  nhau  tùy  theo  dáng  vóc  của  gia  súc. Đối với gia súc nhỏ thường dùng  loại búa  có  trọng  lượng nhẹ  từ 60 –  75  gam,  gia  súc  lớn  dùng  loại  búa  nặng hơn 120 – 160 gam. Bản  gõ  được  làm  cùng  vật  liệu  với  búa  gõ,  có  thể  làm  bằng  sừng,  nhựa  hay kim loại. Bản gõ  có  hình vuông,  hình tròn dài, hình chữ nhật... sao cho  thuận  tiện,  dễ  thao  tác,  áp  sát  được  vào thân con vật.
  16. Cách gõ Tay  trái  cầm  bản  gõ  (phiến  gõ)  đặt  sát  bề  mặt  khí  quan tổ chức của gia súc cần khám. Tay phải cầm búa  gõ,  gõ  dứt  hoát  từng  tiếng  một.  Lực  gõ  mạnh  hay  nhẹ  phụ thuộc vào tổ chức cần gõ to hay bé, ở nông hay sâu.  Khi  gõ  mạnh  các  trấn  động  có  thể  lan  trên  bề  mặt  cơ  thể  từ 4 – 6cm sâu đến 7cm, còn nếu gõ nhẹ các trấn  động lan 2 – 3cm và sâu đến 4cm. Khi gõ nên để gia súc nơi yên tĩnh, không có tạp âm  để  tránh  lẫn  tạp  với  âm  gõ.  Do  vậy  nên  để  gia  súc  ở  trong phòng có diện tích phù hợp và đóng kín cửa.
  17. * Những âm gõ:  Tùy theo đặc điểm và tính chất của các tổ chức,  khí quan mà có các âm gõ sau: ­ Âm trong: âm này vang mạnh, âm hưởng kéo dài ­ Âm đục: âm này có tiếng vang yếu và ngắn ­  Âm  đục tương  đối: là âm phát ra khi ta gõ vùng  rìa  phổi,  vùng  quanh  tim  hoặc  vùng  phổi  bị  xung  huyết  do  tổ  chức  phổi  vừa  chứa  nước  vừa  chứa  khí... ­ Âm trống: là những âm to nhưng không vang
  18. 4. Phương pháp nghe:  Nghe  là  phương  pháp  dùng trực tiếp tai hoặc qua  dụng  cụ  chuyên  dụng  để  nghe  những  âm  thanh  phát  ra từ các khí quan bộ phận  của  cơ  thể  như  tim,  phổi,  dạ  dày,  ruột...  để  biết  được trạng thái và sự hoạt  động  của  các  cơ  quan  bộ  phận đó.
  19. * Các phương pháp nghe: ­  Nghe  trực  tiếp:  là  cách  dùng  trực  tiếp  tai,  áp  sát  vào cơ thể gia súc để nghe, người nghe có thể dùng  một miếng vải hoặc miếng khăn sạch phủ lên vùng  cần nghe trên cơ thể gia súc để giữ vệ sinh. ­ Nghe gián tiếp: Đây là phương pháp nghe qua ống  nghe. Hiện nay người ta dùng ống nghe hai loa có  độ phóng đại âm thanh lớn, sử dụng thuận lợi và  âm nghe được rõ không lẫn tạp âm.
  20. * Điều kiện nghe: ­  Để  gia  súc  ở  nơi  yên  tĩnh,  tránh  gió  to,  không  làm  gia  súc  rung  da,  gia  súc  phải  đứng  yên  ở  tư  thế  thoải mái. ­  Nghe  lần  lượt  từ  trên  xuống  dưới, từ trái qua phải,  ở mỗi vị trí  phải  nghe  lâu  để  xác  định  rõ  âm  thanh nghe được. ­  Khi  nghe  phải  có  sự  so  sánh  đối  chiếu  giữa  hai  bên  ngực,  nếu  muốn  nghe  rõ  thì  cho  gia  súc  vận  động trong vài phút.
ADSENSE

CÓ THỂ BẠN MUỐN DOWNLOAD

 

Đồng bộ tài khoản
2=>2