Điều chưa trọn vẹn
TRUYỆN NGẮN CỦA LƯƠNG HOÀI SƠN
Người con trai giở tấm khăn trùm mặt mẹ cho cậu nhìn lần cuối. Như chị đang ng. Nét
mặt vẫn đẹp, thanh thản, bình yên. Chị đã ra đi mà vẫn giữ được vẻ ngoài đúng như tính
cách con người chị. Đã chấm dứt rồi. Đã hết rồi. Chị bị ung thư, năm năm sau mới chịu
ra đi. Đời một người đàn bà hồng nhan mà phận thì bạc, lắm nỗi truân chuyên.
Chị đi Úc về. Ghé tôi. Chị em biết nhau hơn 30 năm. “Cậu bé lớp 5B”, biệt danh chị đặt
cho tôi. Cậu bé có 2 má bầu bĩnh dễ thương. Tôi vẫn nhớ rõ từng cái bẹo má, cốc yêu của
chị dành cho tôi.
Không nói gì về những ngày sống trên đất Úc xa lạ. Một thân một mình giữa đất khách,
không một người quen, không một người thân thích. “Em khỏe chưa? Dẫn chị đi tìm mộ
anh P”.
Hai chị em lang thang trong “thành phố buồn”. Trong cõi người ta. Dù sang dù hèn,
nghèo dù giàu, địa vị cao sang quyền quý hay thấp hèn. Người đáng kính hay kẻ đáng
khinh… khi đã vào đây rồi thì… tất cả đều bình đẳng. Tất cả đều lặng im. Mỗi người chỉ
còn là một nấm đất, một mét ngang và hai mét dọc. Hai chị em đi tìm mộ P.
Gió bay nhè nh. Nắng đã nhạt màu. Hôm nay trời lạnh. Chiều đông hiu hắt. Lá tre vàng
rơi lả tả phủ đầy trên mộ P.
Hai chị em lặng lẽ đứng nhìn. Ảnh P lồng trong bia mộ đã bạc màu sương gió như cuộc
đời anh, thấp thoáng bờ môi vẫn phảng phất nụ cười khinh bạc.
Chị cười hắt hiu, xa vắng, “Sao hẹn đợi em về rồi mình cùng đi một lượt! Sao anh vội
vậy?”. Căn bệnh hai người giống như một. Như thể, hai người tương tư rồi tự mình ước
hẹn. Sao không hẹn cùng nhau hạnh phúc, lại hẹn cùng nhau mang bệnh nan y?
Nước mắt chị đang tuôn chảy trong tim. Mặt chị vẫn tươi cười dù trong tim rướm máu,
nát tan.
Tên hai người đều bắt đầu bằng chữ P. Mỗi cái tên đều mang ý nghĩa của những gì nhạt
nhòa, vô định, vô hình, dễ tan dễ vở như mối tình giữa họ. Thà vậy mà đẹp. Họ sẽ luôn
tiếc nuối, luôn đớn đau về sự mất mát vì không được sống cùng nhau. Họ vẫn mãi luôn
thấy cái đẹp về nhau của người mình yêu. Sẽ tưởng tượng nhớ nhau về những điều thật
đẹp. Họ sẽ luôn muốn biết những gì thuộc người mình yêu mà mình chưa biết…
Thuở con gái vụng dại. Chỉ vì một câu nói của em gái anh P, người bạn gái thân nhất của
chị.“Tao khuyên mày chân tình. Tao là em ảnh tao biết. Mày lấy ảnh là khổ một đời!”.
Có biết gì về nhau đâu? Yêu nhau thề sống chết, có thổ thần làm chứng, không lìa xa
nhau. Vậy đó! Thế mà một cái nắm tay nhau còn chưa có, nói chi đến nụ hôn đầu. Vậy đó
mà ngày P mất, anh vẫn còn nhắc đến tên chị tha thiết. Điều chưa trọn vẹn của cuộc đời.
Vậy mà vì một câu nói mà chị lắc đầu khi anh hỏi chị làm vợ. Chị luôn vật vã, đau khổ,
tự trách và nguyền rủa bản thân mình. Tại sao mình không tự tìm hiểu về anh? Tại sao
mình không dám tự quyết về hạnh phúc của bản thân mình. Tại sao lại nghe lời bạn? Đã
qua rồi. Đã vụt bay đi mất rồi. Mấy chục năm rồi. Không còn có thể sửa sai được nữa.
Bây giờ. Anh đã nằm im dưới đất.
“Chị có muốn đi Úc đâu! Không đi thì biết lấy gì trả nợ. Chồng chị thì có làm được gì
đâu? Hai con chị thì em biết đó…”. Một người ăn không núi còn lở, huống chi nhà chị
đến bốn người! Những đứa con của chị được sinh ra không phải từ sự thăng hoa của tình
yêu. Không là báu vật, không từ sự mong chờ của mẹ. Những đứa bé sinh ra trong lúc
nhà chị không có gạo ăn thì lấy gì bồi bổ cho những sinh linh còn trong bụng mẹ. Chúng
lớn lên thể xác thì khỏe mạnh mà gần như thiểu năng về trí tuệ.
Chồng chị, đậu tú tài 2 chưa kịp học lên đã bị tổng động viên vào trường Sĩ quan Thủ
Đức. Mang lon thiếu uý chưa đầy năm thì giải phóng. Ta là chỉ huy, ta là anh hùng sinh
lộn thời cuộc. hiện tại, không nghề không nghiệp. Chồng chị, một người chỉ luôn
sống bằng quá khứ (dù chẳng vẻ vang gì khi là sĩ quan của đội quân thất trận). Đeo đuổi,
cưới chị cho bằng được. Vì quá yêu vợ nên luôn ghen tuông với mối tình đầu của chị.
Chồng chị, một người chưa bao giờ biết sống bằng hiện tại và nghĩ đến ngày mai.
Làm đám cưới giả với một Việt kiều. Vợ chồng chị đưa nhau ra tòa ly dị thật, mà ngm
thỏa thuận với nhau là giả. Chồng chị chấp thuận ly hôn, chị qua Úc đoàn tụ với người
chồng giả. Chị được qua Úc, hợp đồng hôn nhân kết thúc. Người chồng giả mà thật, thật
mà giả chia tay, đường ai nấy đi. Chị bắt đầu một cuộc sống mới. Nhà chồng căm giận, từ
mặt con chị. Bên chồng chưởi chị cho đến khi không còn nghĩ thêm được một từ nào để
chưởi… Nhưng nhà chồng chưa bao giờ có hành động gì hay giúp đỡ chị một đồng xu để
giải quyết chuyện nợ nần nhà chị.
Chấp nhận hết, chị lao vào kiếm tiền quên cả thân xác, diện. Nữ sinh liễu yếu, con nhà
giàu ăn trắng mặt trơn xưa kia, giờ lăn lóc, dãi nắng dầm a hái nho cho những ông chủ
Úc. Em tin không? Chiều chiều. Chị đi lượm hàng quá date, rau cải người ta quăng đem
về ăn. Chị dám làm thế vì có ai biết mình đâu mà sợ! Bao nhiêu tiền dành dụm chị gởi về
bên này hết. Dứt nợ, nuôi con, chị còn sắm cho chồng bộ đồ nghề gần trăm triệu. Chị còn
không thể tin mình làm được điều ấy. Giờ. Chị chỉ còn lại căn nhà ở Sài Gòn.
“Cậu bé lớp 5B” ngồi lặng đi. Nghe ngụm café mình đang uống đắng ngắt. Rồi tự hỏi.
Đàn ông như mình có đủ sức và can đảm làm thế không? Tôi lắc đầu mà khỏi cần đắn đo
suy nghĩ.
Đất nước đổi mới, đời sống khá hơn. Đám cưới, người ta thích lưu giữ lại hình ảnh ngày
hạnh phúc nhất của đời mình. Chị vay tiền mua máy, lao đi học nghề chụp hình. Chồng
chị vẫn lượn lờ, đi ra đi vào, dành hết tâm trí, thời gian tìm đường đi Mỹ.
“Em chưa trả tiền công chiều nay anh chở con đi học!”. Chồng chị nhắc. Chị vô cảm.
Chị quá biết tính chồng mình rồi. Mấy chục năm nay chị quá quen chuyện này rồi. Chị
quên. Hôm nay, đám cưới này nhà trai hơi phấn khởi, kêu chị chụp thêm mấy cuốn phim.
Chị về trễ.
Hai người đã ly thân từ lâu nhưng vẫn ở chung một nhà. Lý do đơn giản. Chồng chị
không còn chốn nương thân. Cơm ai nấy ăn mà nhà vẫn ở chung. Nhà nhỏ, thụt phía sau