Truyn Ma - Bóng Ma Đêm Rm
Phn 1
- Liêm! Dậy đi! Tới nơi rồi!
Đức Liêm git mình choàng tnh, anh mỉm cười với người ph xế thân quen trong lúc chiếc
xe khách mười lăm chỗ ngi vừa đỗ lại bên đường. Mang túi đồ nng trch xuống để trước
mt Liêm, ph xế va ch ly tin vừa cười hi:
- Ba nay là ngày ngh, mt lm sao mà ng khò vy?
Đức Liên đưa tiền xong cười:
- Đêm qua thức đến sáng viết bài cho kp gửi đ hôm nay về đây xả hơi cho đầu óc thanh
thn mt chút.
- Vy h? Thôi, bye nghen!
Ph xế va leo lên xe chưa kịp đóng cửa thì đã nghe tiếng Liêm dn vi theo:
- Nh ngày mốt ghé đón em về nghen!
- OK!
Chiếc xe khách quen thuc vọt đi, Liêm mỉm cười nhìn theo ri ngoc mt chiếc xe ôm. T
l cái về đến nhà ngoi cũng mất khong bn cây s nên Liêm phải đi xe ôm. Quê ngoại
cách thành ph Hồ Chí Minh nơi Liêmm việc chỉ có hơn trăm cây số nên thnh thong
Đức Liêm vn về thăm ngoại và m vào nhng dp l hoc ngày ngh cui tun. Mi ln v
lại nơi đây, Đức Liêm thy rt thoi mái. Có l vì tâm hn bình dị nên anh yêu sông nước
trái cây và khung cảnh êm đềm hơn là những ngọn đèn xanh đkhông khí xô b trên
thành phố, nhưng vì làm trên y thì có nhiều cơ hội tiến thân nên Liêm đành xa quê nhà.
Liêm nh hôm Kha giã t mình để v quê, Khi cũng nói như vậy. Cùng làm chung mt
tòa soạn, nhưng vì hoàn cảnh gia đình nên Khải đã chuyn về làm đâu như gần mit này.
Chia tay đã nhiu tháng nay nhưng hai người chưa có dịp liên lc nhau.
Cha Liêm mt sau khi anh trai Liêm lập gia đình và ra ở riêng được một năm. Từ khi Liêm
v thành phm vic, nhà ch còn ngoi và m. Ngoại đã trên 7 mươi, còn m Liêm cũng
xp xnăm mươi nhưng bà còn tr và khe lm. Cái đáng nói là cả hai không vướng vào
mt chng bệnh nan y nào. Đó là nim hnh phúc ln nhất đối vi con cái.
- Dng li! Dng lại đây chú ơi!
mãi nghĩ ngợi mà xe đến nơi Liêm mi git mình nhn ra. Không nói cũng biết bà và m
mng c nào khi thy Liêm quy túi vào nhà:
- Tri ơi! Con mua chi mà nhiều d vy con?
- Có gì nhiều đâu ngoại, để dành cho ngoi và mẹ ăn dần khi con chưa về...
Đức Liêm nói đùa và cười rt dễ thương khiến lòng già cm thy m áp lthường! Đêm đó
Liêm nm trên võng phòng ngoài nói chuyn vi bà và m mà ng lúc nào không hay. Bà
ngoi thy cháy ng say bo nh vi m Liêm:
- Thôi, con đ cây qut máy cho nó ko mui cắn. Để cho nó ng chng nào thc gic thì
vô mùng cũng không sao.
Bóng ma cụt đu xut hin giữa đêm rằm
Đức Liêm ng mt gic ngon lành thì git mình dậy, xem đồng h thấy đã hơn ba giờ
khuya. Dường như gic ng trên xe và từ đầu hôm đến giờ đã đủ nên Liêm thy mình tnh
ri. Cht nh hôm nay là ngày rm nên t nhiên Liêm muốn ra ngoài chơi với ch Hng,
anh m cửa bước ra sân ngước nhìn lên bu trời. Gió đêm mát rượi thoảng đưa hương hoa
d lý và hoa quế trong vườn đến bên Liêm, anh nhm mt khoan khoái hít một hơi dài... À,
mình quên đêm nay là đêm rằm! "... Bao tháng năm rồi người nh không/ Nguyt Quế đêm
rằm đã trổ bông/ Hương xưa ngây ngất ngùi ngùi nh/ Dáng hình năm ấy ngẩn ngơ
trông ..."!
Đức Liêm không nh tác giai, ch nh mấy câu thơ vì anh cùng chung mt ý thích mùi
hương dịu ngt ca hoa quế. Đức Liêm ngu hng ngâm xong mấy câu thơ ri mỉm cười
mt mình, nghe tâm hn sng khoái mt cách lạ thường!
Sau phút thoi mái ngt ngây vì mùi hương dịu ngt ca loài hoa mà mình thích, Đức Liêm
cht git mình c m to mt... "Tri ơi! Sao lại như vậy?..." Anh rên r và không tin mt
mình! Nhưng trời hi! ... Rõ ràng trong ánh sáng ca vầng trăng rằm, ngay bên kia cái xo
nh l m hin ra mt bóng trắng không có... cái đầu! Bóng trng t t rõ dần dưới ánh
trăng! Nó hướng v phía Liêm, anh nhìn thy một tay nó ôm cái đầu có mái tóc dài còn bê
bết máu... máu thấm ướt c tay áo và mt phn chiếc áo thụng nó đang mặc. Đức Liêm biết
đó là máu vì dười ánh trăng màu đỏ tươi của nó ni bt trên nn áo vi trng tinh. Và...
bóng trng t tđưa tay kia lên vẫy vẫy... dường như nó muốn cu cu Liêm một điều
đó!...
Vn không phải là người sma nhưng Liêm cũng thấy rn rn nơi sống lưng trước hin
tượng dị thường đó. Anh nhắm mt lc mạnh đầu ri th hắt ra như cố xua đi hình bóng ma
quái trước mt. K lạ thay! Như đoán được ý nghĩ của anh, bóng ma t t biến mt trong
khong trời đêm yên tĩnh. Đâu đây có tiếng xào xc ca đám lá cây cựa mình theo con
gió!...
Thc dy tp th dục và ăn bữa sáng xong, Liêm xin phép bà và mđi thăm một vài người
bn ni kh thời thơu vn li quê sinh sng. Gp bn mng r, hỏi thăm đủ th chuyn
trên đời nhưng tuyệt nhiên Liêm không nhc đến nhng chuyện đêm qua mình đã chng
kiếm. Nhưng trước khi v nhà, Liêm tò đi qua chỗ hôm qua mình thấy bóng ma đẻ nhìn
cho kỹ hơn quang cảnh nơi đây. Đó là một mảnh đất rng mi nhìn giống như khu đt
hoang vì cây ci gạch đá nằm ln ngổn, dường như người ta đang đập nhà ca nhưng chưa
xong thì b d,mt góc nhà vi mt mảng tường l tht khó coi.
Nói là "giống như khu đất hoang" vì nếu như đêm hôm mà bọn ti phm có chích choát
hoc làm gì m ám đó cũng không ai nhìn thy, vì nhà ca ca thiên h chung quanh thì
xa xa mi thy thp thoáng có mt cáu trong đám cây cối chung quanh. Trên mảnh đất
một vài cây ăn quả đứng sng sững cành lá trơ trọi vì bị đám trẻ con phá phách hoc
không được ai chăm sóc. Và biết đâu nơi đây đang ẩn cha một điều gì đó liên quan đến
bóng ma cụt đầu mà Liêm đã nhìn thy? Anh mang ý nghĩ ấy theo mình v nhà.
V quê ngoại, đó là những phút giây thư giãn mà Liêm mun b li thành ph tt c nhng
bn b ca công vic. Anh thích nht là treo mình tòn teng trreen chiếc võng dưới tàng cây
Sê-ri ngoài sân, khoan khoái đón nhn những làn gió mát trong và mùi hương dịu ngt t
nhng chu hoa quế trong vườn. Nhiều bài thơ đã được ra đời trên chiếc võng dưới tàng lá
cây Sê-ri mát m này. Liêm thích sng yên ả nơi đây nhưng vì công vic, anh phải đành rời
xa "Chùm khế ngt" ca mình để lăn thân vào nơi phồn hoa đô hội đầy nhng di gian cm
by.
Suốt ngày hôm đó, tuy bên ngoài Liêm vẫn bình thường nhưng trong lòng anh không lúc
nào quên được hình nh ti nghip của bóng ma người con gái không đầu, mà dường nhue
là gia anh và cô gái bt hnh có mt mi dây liên h nào hay sao y!
Đêm thứ 2 là đêm cuối cùng đây, sáng ngày hôm sau Liêm phải lên xe v Sài Gòn làm
vic. Tuy anh cũng có thể chy xe về đây nhưng anh thích ngồi trên chiếc xe thân quen y
hơn vì nó thoải mái. Thường thì bui sáng tám gi là xe chy ngang qua ch rẽ vào đường
v nhà Liêm trên quc l, vì thế mà anh mi dn xe ngày mt nhớ đón anh về. Và ln nào
về thăm ngoại và m thì y như rằng Liêm "Ăn gian" thêm một bui làm vic tòa soanjm
vì thế anh mi tranh th viết bài gi mail cho xong mới lên đường v quê.
Đêm nay Đức Liêm không đi ngủ sm mà còn ngi ung cà phê chuyn trò vi thng bn
trên b bàn ghế ngoài sân. Quậy tách cà phê cho tan đường, Liêm đẩy sang phía bn:
- Nè my Lân, uống đi! Xem tao pha có ngon không. Chng nào mầy cưới Tho nh gi
điện tao v nghen. Quên thì mt phn ráng chu đó.
Lân cười hin:
- My nói nghe mắc cười. Ti mình giống như anh em ruột mt nhà ri. Quên sao đưc mà
quên. Tao mà quên thì làm sao sng ni vi bà Tho ch.
Liêm phì cười:
- Ê thng khgió! Chưa chi đã kêu con người ta bng bà ri. Nghe già quá vy cha ni.
- kêu ln vy là va. Ê! My nh hi bn mình còn nh xíu không? Thảo là đữa mè nheo
nhất, động mt chút là khóc.
- Như vậy mai mt mi mt.
- Ê không có à nghen! Bây gi người năn nỉ không phi là tao mà là ẻm đó.
- Tri! Chnh thy s. Thôi, uống cà phê đi! Nguôị hết trơn rồi kìa.
Đức Liêm đưa mắt nhìn đám bông bụp ngoài hàng rào, màu đỏ ca nó n hin trong ánh
sáng ca vầng trăng mười sáu tròn đầy. Đức Liêm mỉm cười... hình nh một đám con nít
chơi trò đám cưới tht dthương chợt ùa về... Ngày đó Đức Liêm làm phù r phải đi háu cả
chục đóa bông bụp đỏ tươi mà người ta còn gi là bông lồng đèn, rồi mang v kết li thành
mt chùm cho chú rđi hỏi cưới cô dâu. Lân khi đó đáng vai chú r, còn Tho thì làm cô
dâu e p nhn hoa t tay chú r. B diu ca cô dâu hi y làm b lúng túng thy mắc cười
quá... c bọn con trai hùa vào nhau cưi khiến Thảo đỏ c mặt y như cô dâu thiệt đang mc
c. Gn hai chục năm qua ri, ai ng hôm nay ti nó chun bị cưới thật. Đức Liêm cười hi
Lân:
- Ê Lân! My nh my cái bông lồng đèn kia không?
T nhiên nghe thng bn hi bt ng quá, Lân tròn mt:
- Cái thằng này, đang ngồi ung cà phê t nhiên hi mt câu trt qut, tr lời được mi l!
Liêm lại cười:
- My mi ng ak nghen! Tao hi là có ý nghĩa lắm chsao lại trơt quớt được? Không rnh
hi chuyn trt qut đâu mầy.
- Ê, my làm tao nhức đầu quá! Nói đại tao nghe đi! Bông lồng đèn có gì mà nh.
- Thng này vô tâm ghê, vy cũng bày đặt chun b làm chú r. Ê! Chừng nào cưới Tho
mầy đừng có bắt tao đi kiếm hái bông lồng đèn về làm quà cho cô dâu nghen...
Câu nói đùa của Liêm khiến Lân nhíu mày ngp ngng, rồi... như chợt nh ra, Lân phát
vào vai Liêm mt cái:
- Ah... Nh ri thng ông ni! Mày chun b tinh thần đi! Kỳ này tao không nh my hái
mt chc mà là mt t cái vì... by gi là thit ch không có gi b na à nghen.
- , mày dám cài li thứ đó không? Mầy dám thì tao cũng ráng hy sinh cái thân già này
kiếm đủ cho my lin. Bt qus quy nát cái tỉnh này là đủ ch gì!
Lân cười ha h chc bn:
- Ê, thng này méo mó ngh nghip hi nào mà nói nghe hay quá vy?...
Và hcùng cười vui bên nhau tht thoi mái.
Tin Lân ra ngoài ngõ tr vào dn dp bình tách xong, Đức Liêm nhìn đồng hđã thấy hơn
i giờ đêm. "Không biết đêm nay mình có thy... không na?" Anh t hỏi như thế vì tt
nhiên là không làm sao quên được chuyện đêm qua.
Dường như đẻ tr lời cho Liêm, bóng ma không đàu li xut hin bên kia con xẻo như đêm
qua. Và đêm nay cũng vi hình dng cũ, n
ó cũng đưa tay vẫy vẫy như muốn cu cu anh một điều gì đó!... Lần này Liêm có cm
giác nao nao trong d như đang phải chng kiếm mt chuyn gì đó xót xa lm...! Ri bóng
ma li biến mt trong trời đêm, để li cho Liêm mt ni bun không biết từ đâu bỗng dưng
len vào xâm chiếm tâm hồn anh. Đức Liêm đứng tn ngn mt lúc lâu mi tr vào nhà
đóng cửa, ngoi và mẹ anh đã ng t lúc nào.
Sáng ra, c nhà th sớm như mọi hôm. Biết sáng nay con trai tr v Sài Gòn nên m Liêm
nầu cơm thật sm. Còn Liêm thì nhất định trước khi v Sài Gòn, anh phi hi m v khu
đất bên kia con xo. Mi ngoi và mẹ ăn cơm xong. Liêm vào đ ngay:
- Mơi! Mảnh đất bên kia xo ngang nhà mình sao người ta không dn dp hay ct nhà mà
để chi lùm xùm ngn ngang gạch đá vậy h m?
M Liêm nghe con hỏi như vậy tưởng con trai thấy đất trng nên hi vậy thôi, bà vô tư trả
li con:
- Bên đó lâu nay vẫn vậy đó con, nhưng cũng chẳng thy ai quan tâm dn dp gì c, riết ri
thành như đt hoang, mà vì nó có ch nên cũng chẳng ai dòm ngó chi cho nó mt. Ở đây
đất rộng người thưa, con trên Sài Gòn nhà ca đông đúc nên con hỏi vy ch ở nơi như
vầy, đó là chuyện bình thường mà con.
- Vậy người nào s hu miếng đất đó có gần đây không mẹ?