Bài học khi con tp tô chữ
Mẹ vội vàng rút điện thoại ra, nhắn tin cho bố "Anh về nhà ngay đi, em
shock, Sông-chin nhà mình học dốt rồi, tô chữ bị cô giáo chê là chậm
lắm”.
Mình biết dy con học là công vic rất khó
khăn, phải kiên trì, không được nóng nảy, vì
con trẻ chưa ý thức được tầm quan trọng của
việc học hành. Nhưng mình cảm nhận con
gái mình kì lquá. Có thể đó là một điều may mắn, vì con đã nhận thc
được “giúp” mẹ về tầm quan trọng của việc học hành.
Hôm nay, cũng như mọi ngày, mẹ đi làm v là hối hả đón con. Nhưng
khi gặp cô giáo, mẹ shock sau khi nghe cô nói “Phương Anh tô ch
chậm lắm mẹ ạ”. Ui, mẹ nghe tin đó xong mà thấy “choáng” một phút,
rồi mẹ nhìn sang con, con đang cúi gằm mặt nhìn xuống chân, tay mân
mê vạt áo, không m ngẩng lên nhìn mẹ và làm nũng mẹ như mọi ngày.
Trên đường hai mẹ con đi từ trường của con về nhà, chưa bao giờ cảm
thấy nặng nề thế. Mẹ vẫn nhớ như in cái cảm giác hôm đó, con thì s
mẹ, len lén nhìn mẹ, mẹ thì nhìn con nhưng không vui như mọi ngày, có
thêm phần trách móc. Dẫu biết là con mới học lớp lá, đang dần làm quen
với những chữ cái qua cách đồ chữ thôi. Nhưng có thể một phần mẹ lo
lắng cho con, một phần vì tính sĩ diện của người lớn, một phần vì tính
hiếu thắng luôn tồn tại trong con người mẹ, và cuối cùng mẹ đã “đổ" lên
đầu con.
Mở cửa ra, con nhẹ nhàng rón rén đi vào nhà, không dám hỏi gì mẹ, mẹ
vội vàng rút điện thoại ra, nhắn tin cho bố "Anh về nhà ngay đi, em
shock, Sông-chin nhà mình học dốt rồi, tô chbị cô giáo chê là chậm
lắm”.
Rồi tối đó, bố cũng chẳng vội vàng về sớm gì cả, vẫn như mọi ngày, làm
cố cho xong công việc ở công ty. Bố về với thái độ bình thản, làm m
tức quá, mẹ cố chịu, không nói câu nào.
Lúc ngồi ăn cơm, chỉ duy nhất bố hỏi han tình hình của con như mọi
ngày. Hôm nay không có s góp vui của mẹ, mẹ chẳng nói lời nào.
Bố bảo "Con gái của bố, tô chchậm hả. Không sao, ngày xưa khi bắt
đầu đi học bố cũng tô chữ chậm lắm. Bà nội cũng lo lắng nhưng chỉ một
thời gian sau, bố cố gắng và quyết tâm, cuối cùng bố đồ chữ vừa nhanh
vừa đẹp, lại còn được đi thi vở sạch chữ đẹp cơ mà”.
Vừa nghe bố nói thế, mắt con gái mẹ sáng rực lên, như gặp được vị cứu
tinh. Rồi con liếc mắt sang mẹ, ý dò xét. Mẹ vẫn không nói gì, chỉ bảo
con nhẹ nhàng: "Thôi ăn cơm nhanh lên, rồi hai mẹ con mình n tô
chữ”.
Ui, lần đầu tiên dạy con học, mới thấy nó khó thế nào.
Nhưng dường như Sông-chin của mẹ quyết tâm lắm nhé, học rất nhanh.
Và từ đó, cứ đến 8 giờ tối, sau khi ăn cơm xong xuôi, Sông-chin li vội
vàng ngồi vào bàn hc, tự giác đến bất ngờ. Có những tối thứ 7, mẹ cho
con nghỉ học, nhưng con vẫn ngồi vào bàn học, mẹ bảo "Thôi hôm nay
cuối tuần, mẹ cho con gái mẹ nghỉ học”. Nhưng dường như sự tự giác và
tính hiếu thắng của mẹ di truyền lên con, con quyết tâm lắm, vẫn cứ
“bắt” mẹ dạy.
Chỉ sau một tuần, hôm đó, mẹ cũng đón con và ln này mẹ hạnh phúc
khi nghe cô go nói "Mà, con gái mẹ có tiến bộ rõ rt, đồ chữ nhanh
lắm”. Mẹ lại nhìn sang con, lần này, mắt con mở to, long lanh nhìn mẹ,
rất tự tin.
Mẹ và con lại về nhà. Trên đường về lần này khác hoàn toàn với cũng
thời gian này của tuần trước, con u lo “kể công”. Mẹ vui mừng vòng
một tay ra sau, kéo con ngồi gần mẹ hơn, con hiểu ý của me, ôm eo mẹ
chặt hơn.
Mẹ vui mừng khôn tả, mẹ lại nhắn tin cho bố "Hôm nay bố về sớm nhé,
Sông-chin nhà mình đươc cô giáo khen là tô chữ nhanh lắm, có tiến bộ
rõ ràng”.
Rồi mẹ vui vẻ lao vào nấu cơm dọn dẹp, chuẩn bị cho bữa tối, con thì
lăng xăng cạnh mẹ, giúp mẹ việc nhà. Sau khi mẹ nhắn tin cho bố 15
phút, đã thấy bbấm còi “bim bim’ gọi to ngoài cổng "Sông-chin ơi,
con gái ơi, mở cửa cho bố”.
Mẹ đứng trong bếp, cười thầm. Hóa ra lần trước, khi mẹ thông báo tin
“buồn” đó, chắc bố cũng không vui, nhưng lần này, bố vội vàng v
ngay. "Đàn ông, họ che giấu cảm xúc bao giờ cũng giỏi hơn phụ nữ.
Nhưng họ cũng chẳng khác gì phụ nữ cả. Vì đã là bố, là m, thì ai cũng
có chung sự lo lắng cho con cái mà thôi”, mthầm nghĩ.
Và từ hôm đó, tối nào cũng thế, thành một thói quen, cứ đúng 8 giờ tối,
hai mẹ con mình li ngồi vào bàn học, “cùng nhau” học bài. Bao nhiêu
sự kiện vui chơi, mẹ gác lại hết. Hai mẹ con cùng hc cùng chơi, nhưng
chỉ quanh qun bên cái bàn học màu hồng xinh xắn của con gái.
Đây sẽ là kỉ niệm của mẹ về cách dạy con tô ch t khi con học lớp Lá,
mẹ sẽ nhớ mãi. Và m biết từ nay mẹ con mình scùng nhau hc bài,
mẹ lại được học lại những kiến thức “vỡ lòng” từ ngày mẹ còn nhỏ như
con. Lại một chu k học tập nữa bắt đầu, mẹ hy vọng hai mẹ con mình
cùng nhau học bài thật tốt. Để sau y, con đủ hành trang kiến thức, sự