ĐỀ ĐÔ THÀNH NAM TRANG - MT HIỆN TƯỢNG
TRUYN KÌ TRONG THƠ ĐƯỜNG
DE DO THANH NAM TRANG - A MARVELLOUS FACT IN TANG POETRY
NGUYN HOÀNG THÂN
Trường Đại học Sư phạm, Đại học Đà Nẵng
TÓM TT
Đề đô thành nam trang là một bài thơ hay của thơ Đường nói chung và ca Thôi H nói riêng.
Bài thơ này không những được lưu truyn ngay t khi mới ra đời cho đến nay, còn
được thêu dt thành nhiu giai thoi truyn trong dân gian, có giá tr ni dung ngh thut
độc đáo. Mục đích của bài viết này là nhm nghiên cu v tác gi, vấn đề văn bản, giá tr
truyn kì v ni dung và ngh thut ca nó.
ABSTRACT
De Do Thanh Nam Trang was a pretty poem of Tang poetry in general and of Thoi Ho in
particular. This poem has not only been circulated down since its appearance but it is also
embroidered into many marvellous anecdotes among the masses of people. It was a poem of
original form anh conted worth. This commentary aims to examine the author, textual problem
and the value of form and content.
1. M đầu
Trong quá trình đc nghiên cu Truyn Kiu, chúng i nhn thy Nguyn Du đã
viết hai câu thơ Trước sau nào thấy bóng người, Hoa đào năm ngoái còn cười gió đông t ý
tưởng bài thơ Đề đô thành nam trang của nhà thơ Thôi Hộ. Như vy, bài thơ y ngoài nh
hưng đối với văn học Trung Quc, còn có ảnh hưởng đối với văn học Vit Nam chúng ta.
Thôi H là mt trong nhng nhà tnổi tiếng thi vãn Đường. Nhưng tác phẩm thơ ca
ca ông còn lại đến ngày nay không nhiu, ch 6 bài được chép trong Toàn Đường thi. Như
ngưi ta thưng hay nói: “quí h tinh, bt quí hđa”, Thôi H thc s đã ni tiếng ch duy
nht với bài thơ Đề đô thành nam trang. Bài thơ y được lưu truyn lâu dài txưa đến nay,
không nhng tr thành mt s kiện độc đáo, mà còn tr thành mt điển c bt h trong lch s
văn học Trung Quc các nước đồng văn. Ngoài ra, nhiều giai thoi truyn và nhiu bài
thơ hoạ lại đã được ra đời t ý tưởng ca bài thơ này. Song, Thôi Hộ bài thơ Đề đô thành
nam trang ca ông cũng chỉ mới được gii thiệu lược trong các cuốn văn học s ca Trung
Quc thôi. Nghiên cứu đ tài này s mt ý nghĩa quan trọng đi vi vic dy-hc và
nghiên cứu môn văn học ctrung đi (Trung Quc Vit Nam) nói chung môn Hán Nôm
nói riêng.
2. Hiện tượng truyn kì trong Đề đô thành nam trang
2.1. Sơ lược v tác gi giai thoi truyn kì ca tác phm
Thôi H, không năm sinh năm mất, người Bác Lăng 博陵 đời Đường (nay huyn
Định tnh Hà Bc), t Ân ng 殷功, đỗ tiến sĩ vào năm 796, thời Trinh Nguyên 贞元 th 12,
làm chc Lĩnh Nam tiết độ s 官岭南节度使. Trong Toàn Đường thi
, thơ của ông
ch có 6 bài, trong đó có bài Đề đô thành nam trang rt ni tiếng.
Đô thành chính là Trường An. Đầu đbài thơ này còn tên Đề tích s kiến
1. Bài tht ngôn tuyt y ca Thôi H mt chđơn giản, ngôn ng rt t nhiên,
trong sáng rõ ràng, my trăm năm nay luôn được người đời sau truyn tng, sng mãi trong
lòng hu thế; không ch vy, nhân din đào hoađược s dng nhiều như một điển c
và thành ng.
Nói vbài thơ ngn ngủi này, trong dân gian lưu truyn mt giai thoi mang màu sc
rt truyn kì. Sách Đường thi k s
唐诗纪事
và Bn s thi
本事诗
đu nhng ghi chép v
giai thoi này. Đưng thi k s chép như sau:
“Thôi H thi không đ tiến sĩ, trong tiết thanh minh, mt mình dạo chơi ở phía
nam đô thành, nhìn thy mt ni vườn toàn đy hoa. Gi ca rất lâu, người con
gái2 hi vng t khe ca. Chàng tr li rng:
行,酒 饮。
tầm xuân độc hành, tu khát cu m
(tìm xuân mt mình, khát xin nước ung)”.
Người con gái m cửa, mang c đến cho chàng, nàng đứng yên tht lâu bên cành
đào nghiêng ng, mt lng nhìn đăm đăm. Lúc Thôi Hộ t bit, nàng tin chàng ra
đến cng, tình chàng vn còn lưu luyến. Mãi v sau, chàng không quay tr lại. Đến tiết
thanh minh năm sau, chàng tìm vnơi a cũ, cửa nvẫn như ngày nào, nhưng cổng
ngoài đã ka, không biết chnhân ngày xưa giờ nơi đâu. Nhân đó chàng đcâu thơ
Kh niên kim nht th môn trung cánh ca bên trái”.3
Nội dung toàn bài như sau:
题都城南庄
崔护
去年今日此门中,
人面桃花相映红。
人面不知何处去,
桃花依旧笑东风。
ĐỀ ĐÔ THÀNH NAM TRANG
Thôi H
Phiên âm:
Kh niên4 kim nht th môn trung,
Nhân din đào hoa tương ánh hồng.
Nhân din bt tri5 hà x kh,
Đào hoa y cựu tiếu đông phong6.
Dịch thơ:
Cửa này, năm ngoái, hôm nay,
Hoa đào phản chiếu mt ai ửng đào.
Mặt người gi nơi nao?
Hoa đào vn đó cười chào gió đông.
(Trn Trng San dch)
Cửa đây, năm ngoái cũng ngày này,
Má phn, hoa đào ửng đ hây.
Má phn giờ đâu? Đâu vắng tá?
Hoa đào còn bn gió xuân đây.
(Tương Như dch)
Năm qua trong cánh cng này,
Màu hoa cùng vi mt ai ửng đào.
Giờ đây người nơi nao,
Hoa đào như cũ cười chào gđông.
(Nguyn Th Bích Hi dch)
Năm ngoái ngày y i cánh song
Hoa đào ánh má mt ai hng
Mt ai nay biết tìm đâu thấy
Ch thy hoa cười trước gió Đông
(Đỗ Bằng Đoàn & Bùi Khánh Đản dch)
Tính chân thc ca nhng “giai thoại” được chép Đường thi k s Bn s thi rt
đáng hoài nghi. Có lẽ là có thơ trước, sau đó người ta dựa vào thơ sáng tác ra “giai thoại”,
cũng có th không phi kh năng như vậy. Chúng ta không cn biết “giai thoi” y là tht hay
là giả, nhưng hai điểm dường như có th khẳng đnh: một là, bài thơ này tình tiết; hai là,
“giai thoi” có ý nghĩa nhất đnh giúp chúng ta khi tìm hiểu bài thơ này.
2.2. Hiện tượng truyn kì trong Đề đô thành nam trang
Bài thơ y của Thôi H vn vn bn câu, đã din t trn vn cm nhn ca tác gi
v thời gian không gian. Trong đó những nh nh không gian thi gian đng hin, quá
kh và hin ti đan cài, xen lẫn.
Cm nhn v thi gian của bài thơ là sự hồi tưởng v một người thiếu nxinh đẹp đa
tình, duyên dáng như hoa đào mà tác giả cht nhìn thy nhưng lại vi chia tay. T trong hin
ti nh v quá kh, tác gi s dụng bút pháp tường thuật, đu tiên viết “kh niên (năm
ngoái)”, do vy đã to nên mt khung cnh th nhất: chơi xuân gặp người đẹp:
Kh niên kim nht th môn trung,
Nhân din đào hoa tương ánh hồng.
“Khniên (năm ngoái)”, “thử môn (ca này)” miêu t thời gian, đa điểm, diễn đạt mt
cách khng định, chc chn, không một chút hồ, th thấy được s sâu sc v hình
tượng, s chính xác v c. Lúc y, “th n trung (trong ca này)”, gió xuân hiu hiu thi,
hoa đào nở rộ, đứng yên đy là mt thiếu nxinh đp, khuôn mặt nàng và hoa đào phản chiếu
cho nhau, tht là đẹp đ. Ở đây nhà thơ không trc tiếp miêu t nét kiu dim của hoa đào và
v xinh đp ca thiếu n, mà khc ha mt bức tranh đp nht làm cảm đng ng ngưi
trong c mt hành trình “chơi xuân gặp người đp (tm xuân ng dim 寻春遇艳)”, ch dùng 3
ch “tương ánh hồng”, đã din tđưc bc tranh xinh đp của người thiếu nhoa đào
như hòa quyn vào nhau đồng thi cũng như tranh đua với nhau v nhan sc. Nhân diện đào
hoa tương ánh hồngkhông ch v ra cảnh đẹp, mà trong đó mặt ngưi đp nhoa đào,
qua hình ảnh hoa đào, tác giả còn tôn lên vđẹp ca người thiếu nữ, đồng thi cũng biểu đạt
mt cách hàm súc tình trng tâm của nhà tđang ngắm nhìn say đắm, tâm hn lâng lâng
dâng trào tình cnh hai người lng lng nhìn cha chan tình cm, không nói nên li. Qua
bức tranh lay đng lòng người y, nhng cm giác êm ái, lâng ng, nhng cm nghĩ đẹp đ,
diu kì len thm vào hn lan to trong lòng người đc, tđó một thế gii liên tưởng mi
mẻ trong đu tác gi cũng như trong đầu chúng ta được m ra không cùng.
Dùng hoa đào đ vi m n giai nhân, txưa đến nay các nhà thơ vẫn thường làm
vy, đã tr thành mt th pp ngh thuật, như trong Truyn Kiu ca Nguyn Du hai
câu thơ:
Trưc sau nào thy bóng ngưi,
Hoa đào năm ngoái còn cười gió đông
Nhưng ở bài thơ này lại mấy đim không ging với cái thường l y, mt nthơ
không miêu t trc tiếp vđp ca hoa đào vđp ca thiếu n, ch ng hoa đào tươi
đẹp đđiểm cho gương mặt thiếu n, dùng i gián tiếp “tương ánh hồng” để làm ni bt
hình tượng xinh đẹp ca người con gái, cnh sắc và con người hoà quyn mt cách rất nên thơ;
hai là bài thơ này miêu tả cnh thực trước mắt, đó chính i mà người ta thường gi “phong
cảnh nơi đây, tiện tay miêu t”.
Khc ho ti đây, nhà thơ vốn th tiếp tc miêu t khung cnh đi chơi gặp ngưi
đẹp “năm ngoái (khứ niên)”, nhưng nhà thơ đã không làm vy, mà li xoay ngn t, trc tiếp
đi vào kim nhật (ngày y)”. Thế bèn phác tho khung cnh thhai: đi tìm người đp tr
li nhưng không gặp. Cùng “kim nht”, cùng “thmôn”, nhưng ngưi thiếu nxinh đp
đã đi rồi. Như vẫn quang cnh mùa xuân rc rỡ, muôn hương ngàn sắc, như vẫn
cổng nhà đầy hoa đào rực rỡ, nhưng mà, “nhân diện (mặt người)” đã tng làm cnh xuân thêm
tươi sắc, cùng “tương ánh hồngvi hoa đào lại không biết “hà x kh (nơi nào), duy ch
còn li mt cành hoa đào mỉm cười trước gió đông. Hoa đào mỉm cười như cũ trước gió đông,
càng gi thêm stưởng nh và luyến tiếc ca nhà thơ đối vi “nhân din đào hoa tương ánh
hng” của “năm ngoái (kh niên)”, khiến cho nhà thơ cảm thy tht vng và bun bã không gì
sánh ni trong lúc m li chốn xưa. Thử nghĩ, ngày y năm ngoái, người thiếu n không hn
gặp kia đứng lâu dưới dưi gốc hoa đào mỉm cười tình t, lng lng nhìn cha chan nh
cảm, tương ánh vi hoa đào; mà nay, hoa đào vẫn cười đó mà ngưi bit tăm nơi nào, điu này
ngoài gi n hi c tốt đẹp ca chuyện xưa cảm khái ca cảnh đp bất thường ra, còn
th gi gm tâm s na ch? Hai ch “y cựu (như )”, đang n cha tâm trng tht vng,
luyến tiếc và bun bã vô hn ca nhà thơ.
Nhìn chung, toàn bài thơ, hai câu đu din t v thi gian t hin ti đến quá kh, hai
câu sau li din t thi gian t quá khđến hin ti, hai cp câu so sánh, đối ngu vi nhau.
Cho tâm trng s chuyn biến d di, nhưng mạch văn vẫn nht quán t đầu chí cui,
không hề thay đi. Ngôn ngtoàn bài thơ mộc mc, tht thà, thng thn, t nhiên, trình bày s
vic ràng lưu loát. t pháp miêu tả ch yếu s dng so sánh phn chiếu”, ng nhân
diện” “đào hoa” làm thành mt chui xuyên sut nht quán, thông qua “kh niên” “kim
nhật” đ so sánh phn chiếu “cnh còn ngưi đi” trongng một thời điểm, một địa điểm, biu
đạt mt cách khúc chiết, lặp đi lặp li s kin hai lần đi chơi nhưng ch mt ln gp người đp
và nim cm khái ny sinh khác nhau. Bin pp so sánh phn chiếu ở trong bài thơy có tác
dng cc kì quan trng. Bi vì miêu t khung cảnh xinh đẹp đã mt trong s hi c v thc ti
đang đối mt, thì hi ức càng đc bit qbáu, tốt đẹp, tràn đy tình cm, đây mi s
miêu t truyn thn v “nhân din đào hoa tương ánh hồng”; chính vìc tt đẹp như vậy,
tác gi mới đc bit cm thy tiếc nui, bun đối vi những điều tt đẹp b mt đi, do vậy
mà có nim cm khái “nhân din ch kim hà x kh, đào hoa y cựu tiếu đông phong”.
Cho dù bài thơ này có tính tình tiết, mang mt vài màu sc kịch nh, đng thi n
nhiu ghi chép “giai thoi” vi nhng sc thái truyn nào đó, nhưng được mi người
thuc ng; ngoài bút pháp miêu t này ngh thut s dng ngôn t, kết cu hiu qunhư
trình bày trên ra, chúng tôi cho rng s th nghim mt vấn đ nn sinh mà bản thân bài thơ
này biểu đạt mới điều quan trng nht. “Giai thoith to nên tác dng “thêm gió cho
sóng” nhất định, nhưng bài thơ này vẫn đ lại cho độc gi nim hng thú v mt câu chuyn
đầy ý nghĩa. Người đc tuy không nhìn thy câu chuyn gp g kia hoc kh năng gp
đưc s nh ngoài đời tương tnhư trong “giai thoạiđã ghi chép, nhưng li th có s th
nghim nhân sinh ơng tnhư vậy, tc là ngu nhiên hoc tình gặp được mt s tình tt
đẹp nào đó, khi bn thân ý thức theo đuổi, tìm kiếm thì li không dđạt được. Điều
này l chính là mt trong nhng nguyên nhân ch yếu to nên sc sng ngh thut ca bài
thơ đưc duy trì không thay đi trong my trăm năm nay chăng?7
3. Kết lun
Bài thơ gói trọn trong bn u, hai mươi tám chữ, đã khc ha li mt bc tranh truyn
kì tht giàu tình t v s gp g tình cm của đôi tài tử giai nhân gp nhau, thơ mng, huyn
o. Ni dung ch yếu vn th hin ni tâm ca tác gi, mt thi sĩ tài hoa, phong lưu đã phi
luyến tiếc cho mt mi tìnhchng phi là mi tình bi vì hai người ch mi gặp nhau, chưa
biết tên nhau, chưa mt li th non hn bin. Mt bài thơ đã làm cho mt người thiếu nđon
thc tuyt m, sinh bệnh tương tư rồi qua đời, tài hoa ca tác gi khi phi bàn vy. Đấy chng
phi là mt hiện tượng truyn trong văn học Trung Quc nói chung trong thơ Đường nói
riêng hay sao?!
1 Theo Trn Hu Duy (ĐHSP Huế)
2 Theo sách C kim kì quan (do Mng Bình Sơn biên soạn) thì cô gái có tên là Đào Quốc Trinh.
3 Giai thoi này còn được ghi chép trong sách Tình s (do Phùng Mng Long biên soạn) như sau:
Mt hôm Thôi Hra phía nam đô thành du xuân, thấy mt dinh có vườn đào nở hoa rất đẹp lin
cửa vào xin c ung. Có mt i yểu điệu thanh tân ân cn mi chàng ung nước. Ri chàng cáo bit tr v.
Ngày thanh minh năm sau, Thôi Hộ cht nhớ nơi cũ liền tìm đến, thy vườn đào vẫn như xưa nhưng của
ngoài thì khóa. Thôi Hộ đề vào cánh cửa bài thơ trên. Mấy hôm sau Thôi Hộ đi qua gần li y, nhân đó ghé li thì
nghe trong nhà có tiếng khóc. Thôi H gõ cửa vào thăm, một ông c chy ra hi ngay rng:
- Cu có phi là Thôi H không?
Thôi sinh nhn, ông c khóc nói rng:
- Cu giết chết con lão ri!
Thôi H kinh ngc, ông c li nói rng:
- Con lão là gái hc, tui mi cập kê, chưa gả cho ai. Tnăm ngoái đến gi con lão như ngây như
di; hôm va ri lão đưa đi chơi, vđến ca thy thy có ch, nó đọc ri sinh bnh liền, không ăn không uống mà
chết. Lão ch mt mụn con, chưa gả chng là ý kén r hin, ai ng nay con lão chết, không phi cu giết nó
thì ai?
Ông c nm ly Thôi sinh mà khóc. Thôi Hộ xúc động xin vào viếng, thy dung nhan nàng vn còn tươi
tắn, chàng rơi nước mt khn vái u lên:
- Nàng ơi, tôi trở lại đây!
Cô gái m bng đôi mt, sng li.
Ông c mng quá, g ngay cho Thôi sinh.