intTypePromotion=1

Bức tranh của biển

Chia sẻ: Nguyễn Thành | Ngày: | Loại File: PDF | Số trang:5

0
48
lượt xem
1
download

Bức tranh của biển

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Vịnh Hạ Long Ở đây không có đường chân trời. Bên tay phải tôi là dải đất liền với màu xanh mướt xa xăm. Trong ngày nắng đẹp như thế này, màu xanh của những rặng núi xa ấy in lên nền trời trong vắt như mảng màu nước vẽ vội của một người họa sĩ tài ba. Ai đó đã từng nói: “ Vịnh Hạ Long giống như một bức tranh thủy mạc, nhưng đẹp hơn vì có thật”. Thuyền chúng tôi đang chạy giữa dòng nước của bức tranh thủy mạc sống động ấy. Thuyền đang chạy ngang...

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Bức tranh của biển

  1. Bức tranh của biển Vịnh Hạ Long Ở đây không có đường chân trời. Bên tay phải tôi là dải đất liền với màu xanh mướt xa xăm. Trong ngày nắng đẹp như thế này, màu xanh của những rặng núi xa ấy in lên nền trời trong vắt như mảng màu nước vẽ vội của một người họa sĩ tài ba. Ai đó đã từng nói: “ Vịnh Hạ Long giống như một bức tranh thủy mạc, nhưng đẹp hơn vì có thật”. Thuyền chúng tôi đang chạy giữa dòng nước của bức tranh thủy mạc sống động ấy. Thuyền đang chạy ngang qua luồng nước, nơi lộ trình giao thông mỗi ngày có hàng trăm con tàu chở hàng tấp nập ngược xuôi theo con đường vận tải biển Cẩm Phả - Cái Bầu – Trà Cổ đi Trung Quốc. Ngày phẳng lặng. Mặt biển sóng sánh ánh thủy ngân bạc trắng dưới nắng. Trong không khí nghe đượm vị biển mặn mà. Ở đây không có đường chân trời. Bên tay phải tôi là dải đất liền với màu xanh mướt xa xăm. Trong ngày nắng đẹp như thế này, màu xanh của những rặng núi xa
  2. ấy in lên nền trời trong vắt như mảng màu nước vẽ vội của một người họa sĩ tài ba. Nét vẽ phóng khoáng, mạnh mẽ nhưng lột tả. Bên dưới cái màu xanh ấy, đôi lúc lấp ló sau những tảng núi biển to lừng lững đang gồng mình che cho đất liền là một dải hàng trăm, hàng ngàn ngôi nhà như những chiếc hộp diêm nhỏ xíu và xinh xắn xếp liền nhau. Trong gió, có một thứ mùi tươi rói từ đất liền đưa ra. Mùi vôi ve, mùi gạch ngói vẩy rồng công nghiệp, mùi sơn trắng trên tường … từ khu phố thị mờ xa ấy quyện bay trong gió biển tạo thành một thứ mùi đặc trưng cho cuộc sống nơi đây. Mùi đổi mới. Mùi ấm no. Mùi sung túc bộn bề. Bên tay trái tôi là một hàng rào dày đặc kiên cố của đội quân lính biển to lớn. Những người lính đá vững chãi ấy mang trên mình dấu tích của hàng vạn, hàng triệu năm nắng mưa. Trên thân mình một tảng đá xù xì, các vết cào cấu thời gian tạo nên những vạch cắt dọc xẻ xuống liên tiếp, san sát nhau. Đôi chỗ, cả quả núi khổng lồ ấy có các đường nứt xiên chéo có cảm tưởng chỉ một cái ẩy tay nhẹ cũng khiến từng tảng đá một rệu rã tay bám mà rơi xuống lòng biển xanh thẳm. Thiên nhiên thật lạ lùng. Cứ khiến cho chúng ta se sắt lòng mỗi khi ngắm nhìn nó. Chính những tảng núi này đây, to có nhỏ có, dài rộng có, cao ngút trời cũng có. Chính chúng đã bao bọc tầng tầng lớp lớp từ trong ra ngoài tạo nên một vịnh Hạ Long bình lặng sóng gió và hùng vĩ biển trời. Tôi chợt có cảm giác mình không chỉ còn ở trong một bức tranh thủy mạc nữa. Sự thực tôi đang trôi trong một trận đồ vĩ đại dưới bàn tay sắp xếp của tạo hóa. Xung quanh tôi, lan tỏa ra chỉ có từng tầng lớp núi đá và đảo nhỏ. Đúng rồi. Ở đây không có đường chân trời. Dưới chân những hòn núi ấy, nước biển mặn mòi, sóng biển rì rầm triệu triệu năm vẫn vỗ không nguôi. Các chân núi mềm mịn bởi bị sóng biển nhấp nhô ăn mòn vào khiến những quả núi trở lên cheo leo. Trong như thể cái miết tay quá mạnh vào đáy chiếc bình đất trên bàn xoay của một người thợ gốm sứ Bát Tràng. Tôi nhìn thấy có những mỏm đá được phủ một lớp muối biển trắng xóa và khô cong. Trông thì rạn vỡ là vậy, chênh vênh là vậy nhưng chẳng phải cả ngàn hòn núi đó
  3. vẫn cứ nằm đây đời đời kiếp kiếp quây tròn một vùng đất, một vùng biển trời miền đông tổ quốc? Chẳng phải trên những mỏm đá khô cằn ấy, cây cối vẫn chen nhau mọc, vẫn vươn lá liếm những giọt sương đêm, vẫn rì rào reo vui cùng sóng cùng gió đó sao? Nghiêng trong nắng, có một chú bướm đang xòe đôi cánh rộng và vạm vỡ như hai bàn tay người lớn bay ngược chiều gió. Bướm biển. Đó là một loại bướm sống trên các đảo nhỏ hay trong các lùm cây rậm rì xanh mướt trên mỏm núi đá. Bướm biển có sải cánh đen, rộng, gân cánh cứng cáp và rắn như que tre. Bướm biển có thể bay ngược chiều gió, mạnh mẽ, được ví von như loài chim đại bàng núi. Đại bàng của loài bướm. Bướm biển không giống như những chú bướm trắng trên ruộng rau muống vào mùa nở hoa, càng không giống những con bướm vàng xập xòe giữa cánh đồng chỉ một cơn gió nhẹ cũng đủ cuốn bay đi, cũng đủ làm rách cánh. Nếu xuôi chiều gió, bướm biển có thể bay liên tục hàng giờ không mỏi. Ở đây, trên bầu trời xanh suốt một màu pha lê nhìn không mỏi mắt kia còn có những loài chim biển, tất nhiên. Bóng của những con chim biển in trên nền trời những hình hài ẩn dụ về tự do, về hòa bình, về thiên nhiên khoáng đạt. Tôi nhìn theo một cánh chim lớn mà cứ ngỡ mình đang nhìn một tuyên truyền viên mải miết bay trong nắng, bay trong gió mang theo thông điệp của biển từ vườn Quốc gia Bái Tử Long đến vườn Quốc gia Cát Bà. Sáng nay, biển có thông điệp gì cần tôi gửi giùm cho người thân không?
  4. Cảnh đẹp Hạ Long Màu xanh của biển, màu xanh của trời, màu xanh của cây cối và đảo nhỏ vẽ lên không gian xung quanh tôi một bức tranh xanh mát, dịu ngọt và vô cùng hùng vĩ. Tôi thấy mình đang bị thứ màu xanh của đất trời, của vũ trụ ấy mệ hoặc. Trong lòng tôi bỗng dâng lên một niềm tin chan chứa, một niềm tự hào mãnh liệt khó gọi tên. Rời xa luồng một chút, ba bốn chiếc thuyền đánh cá con con chúi đầu vào nhau trong vùng nước lặng bên dưới một ngọn núi biển. Khung cảnh chợt thanh bình và ấm áp kỳ lạ. Có một người ngư dân đội chiếc mũ tai bèo bạc phếch vừa kéo sợi trắng to căng như sợi dây đàn lên. Người ngư dân dùng cả hai tay tóm lấy một con cá lớn, mình dẹt, sáng lấp lánh. Nét mặt rạng rỡ, anh ta giơ cao con cá lên đầu khoe cùng những người bạn bên cạnh. Dưới ánh nắng, vảy cá hắt lên thứ màu loang loáng khiến tôi cảm thấy như thể người ngư dân đang ôm một chiếc gương sáng vừa vớt được từ lòng biển sâu. Phải rồi, trong bức tranh thủy mạc của vịnh
  5. Hạ Long còn thiếu cảnh này đây: vài chiếc thuyền đánh cá mỏng mảnh, đôi ba người ngư dân cường tráng cười vang đang xăm xăm kéo một mẻ lưới đầy. Thuyền tôi xuôi theo gió. Nắng đã gắt. Giữa luồng, hàng chục con tàu xa gần hụ còi làm lao xao những ngọn sóng. Vịnh Hạ Long bừng sáng, núi và đảo xôn xao. Nắng và gió biển reo vui. Vịnh Hạ Long đây, những nét vẽ hoang sơ vẫn còn đây. Đá rạn muối trắng, cát vàng cây xanh vẫn còn đây. Tôi chợt thấy lòng mình có chút gì tựa như khấp khởi mừng, tựa như bâng khuâng buồn. Giống như tâm trạng một người họa sĩ già nhìn ngắm bức tranh tri kỷ của mình, nửa như muốn vẽ thêm một nét sống động nào đó, nửa như không …
ADSENSE
ADSENSE

CÓ THỂ BẠN MUỐN DOWNLOAD

 

Đồng bộ tài khoản
2=>2