Chiếc tàu rùa
Mùa khô năm đó, túng tiền xài, tui mới nghĩ ra một cách
bắt rùa để chở ra chợ Sông Đốc n. Ra dượng tư nó, tôi
mượn một chiếc ghe cà vom chở chừng năm trăm giạ
lúa, chng vô Lung Tràm đậu cặp mé phía dưới gió, cặm
sào banh hai đầu cho thật chắc. Tui còn kéo tm đòn dày
bắc thẳng lên bờ. Làm xong, tui đi vòng phía trên gió, nổi lửa đốt một hàng
dài... Mùa khô đây, cỏ ủ lên tới lưng quần dễ làm mồi cho lửa lm.
Lửa bắt đầu bốc ngọn, tui lội trở về chổ đậu ghe ngồi chờ. Độ chừng hút tàn
điếu thuốc, tôi đã thấy rùa bt đầu bò xung lai rai. Lửa phía trên gió bt đầu
vào sy, cháy, nổ rốp rốp. Rùa bò xuống mỗi lúc một nhiều. Chúng xếp hàng
một, nối đuôi nhau bò tới. Con nào cũng nghnh cổ lên cao, mắt ngó chừng
dáo dác. Một lúc, gió thổi mnh lên, lửa cháy nà nà xuống, tốp sau hoảng
hồn kéo chạy đùng đống, không còn trật tự gì nữa. Rùa vàng, rùa nắp, rùa
quạ, rùa hôi, rùa dém... dồn tới từng bầy kéo xuống ghe. Giống rùa là chúa
sợ lửa, chúng chạy bằng ba chân, còn một chân trước đưa lên che mặt. Con
nào cũng chảy c mắt, nước mũi choàm ngm.
Thấy chúng tràn xuống quá sá, tui ngi gần đầu cây đòn dày, coi con nào lớn
thì cho đi, con nào nhỏ thì cứ bạt tay một cái là lọt xuốngng. Một hồi, rùa
xuống đầy ghe. Tui nhổ sào, t đòn dày, dông luôn ra chợ. Nhưng khổ nỗi
số rùa nhỏ bị rớt xuống nước cứ bấu theo be ghe kết thành bè, một tay chúng
vịn vào be ghe, còn ba chân cứ đạp nước, theo trớn ghe đi tới. Chiếc ghe b
rùa đẩy chạy tới ào ào. Tui thấy vậy, cười khà, ngi pa sau km lái, m gói
thuốc ra hút phì phèo.
Ra gn tới chợ Sông Đốc, tui bỗng nghe mấy người đàn bà bên kia sông la
chói lói:
- Xuồng chở lúa, khẳm lắm. u làm ơn tốp máy lại chút nghen!
Thật hết phương khả đảo, chỉ còn ngồi lắc đầu chịu chết. Tui khoát tay:
- My bà con cm phiền ép xuồng sát vào bgiùm chút đi! Tui tốp máy
không được. Chiếc tàu rùa...