
CÔ MÂY
Trên trời có một cô Mây rất đẹp. Khi thì cô mặc áo trắng như bông, khi
thì thay áo màu xanh biếc, lúc đại đổi áo màu hồng tươi. Cô Mây suốt
ngày bay nhởn nhơ chơi, lúc lướt trên đỉnh núi, ngọn đồi; lúc bay sang
biển cả mênh mông; lúc bay về đồng quê bát ngát. Nhưng cô bay mãi
một mình cũng buồn vì chẳng có ai chơi với cô. Ai cũng bận công này
việc khác. Bác Mặt Trời bận tỏa ánh nắng cho người phơi thóc. Chị Mặt
Trăng bận rải ánh vàng cho các em bé vui chơi. May thay lúc đó, cô gặp
chị Gió, cô gọi:
- Chị Gió đi đâu mà vội thế?
Chị Gió đáp:
- Tôi đang rủ các bạn Mây ở khắp nơi về làm mưa đây. Cô có muốn làm
mưa không?
- Làm mưa để làm gì hả chị?
- Làm mưa cho cây cối tốt tươi, cho lúa to bông, cho khoai to củ.
- Thế làm mưa có dễ không, chị Gió?
- Làm mưa thì dễ thôi nhưng cũng mệt, vì phải nhịn mặc áo đẹp, phải

chịu lạnh rồi lại phải tan ra thành nước, rơi xuống ruộng đồng.
- Thế không được làm mây bay nữa ư?
- Không, nhưng lại được làm nước chảy. Thế cô có muốn làm nước
không?
Mây gật đầu nói:
- Chị cho tôi đi làm mưa với. Chơi không một mình chán lắm.
Chị Gió thổi mạnh đưa cô Mây đi rất nhanh. Cô Mây dần sà xuống thấp,
càng sà xuống thấp thì cô Mây càng thấy nóng nhiều, cô Mây muốn bay
lên cao cho mát. Mây nhìn quanh xem có ai cũng muốn như mình thì rủ
đi cùng, nhưng chỉ thấy Mây các nơi kéo về đông nghịt, màu áo xám
làm tối cả một vùng trời. Ai nấy đều nhanh nhẹn vội vàng, kéo nhau sà
xuống thấp nữa, chẳng ngại gì oi bức. Thấy thế, cô Mây cũng sà xuống.
Bỗng cô nhìn thấy một đám trẻ nhỏ đang chơi trong vườn hoa. Đám trẻ
nhảy nhót tung tăng, ngẩng mặt lên trời hát rằng:
Cầu trời mưa xuống
Lấy nước tôi uống
Lấy ruộng tôi cày
Lấy bát cơm đầy

Lấy rơm đun bếp
Cây lá cỏ hoa thấy mây xám bay ngang cũng ngẩng đầu lên rì rào nói:
Mưa rơi xuống đây
Cho tốt cỏ cây
Cho tươi hoa lá
Nhớ mong mưa quá
Mưa ơi, mưa ơi!
Vừa lúc đó, cơn gió lạnh ùa tới. Đám mây xám rùng mình, tan thành
từng giọt nước, thi nhau tưới xuống đất rào rào. Đoàn trẻ dắt nhau chạy
vào trú dưới mái hiên. Cỏ cây hoa lá tươi tỉnh mỉm cười đón mừng
những giọt nước trong mát, đáng yêu.
Thế là cô Mây trên trời cao đã hòa thành dòng nước chảy tản mát trong
khắp ao hồ, đồng ruộng, sông ngòi. Vài hôm nữa, bác Mặt Trời chiếu
xuống, nước bốc thành hơi, chị Gió lại đưa lên trời thành mây.

