intTypePromotion=1
ADSENSE

Giải pháp bảo tồn và phát huy giá trị di sản văn hóa phi vật thể của lễ hội trong đời sống hiện đại

Chia sẻ: Nguyễn Thị Hiền Phúc | Ngày: | Loại File: PDF | Số trang:5

94
lượt xem
6
download
 
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Cùng với sự thay đổi theo chiều hướng hiện đại hóa của đời sống vật chất, lễ hội cần được bảo tồn và phát huy giá trị của nó dưới góc độ là một di sản văn hóa phi vật thể vừa bảo toàn tính xác thực về mặt tín ngưỡng và tâm linh vừa đáp ứng được nhu cầu phát triển kinh tế của quốc gia và địa phương. Bài viết này chủ yếu đánh giá vai trò, sự ảnh hưởng của lễ hội cũng như đề xuất một số giải pháp nhằm bảo tồn và phát huy giá trị di sản của lễ hội trong đời sống văn hóa xã hội hiện đại ngày nay. Mời các bạn cùng xem nội dung chi tiết bài viết.

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Giải pháp bảo tồn và phát huy giá trị di sản văn hóa phi vật thể của lễ hội trong đời sống hiện đại

Nghiên cứu - Trao đổi<br /> <br /> GIẢI PHÁP BẢO TỒN VÀ PHÁT HUY GIÁ TRỊ<br /> DI SẢN VĂN HÓA PHI VẬT THỂ CỦA LỄ HỘI TRONG ĐỜI SỐNG HIỆN ĐẠI<br /> ? Lê Thị Kim Oanh<br /> Lễ hội, dưới sự tác động của văn hóa<br /> và lịch sử bao gồm yếu tố khách quan<br /> (không gian và thời gian) và yếu tố chủ<br /> quan (chủ thỂ, ý thức hệ chủ đạo của<br /> thời đại, nguồn nhân lực và tài lực),<br /> luôn luôn có sự thay đổi và chuyển<br /> biến không ngừng. Tuy nhiên, cùng với<br /> sự thay đổi theo chiều hướng hiện đại<br /> hóa của đời sống vật chất, lễ hội cần<br /> được bảo tồn và phát huy giá trị của<br /> nó dưới góc độ là một di sản văn hóa<br /> phi vật thể vừa bảo toàn tính xác thực<br /> về mặt tín ngưỡng và tâm linh vừa đáp<br /> ứng được nhu cầu phát triển kinh tế<br /> của quốc gia và địa phương. Bài viết<br /> này chủ yếu đánh giá vai trò, sự ảnh<br /> hưởng của lễ hội cũng như đề xuất một<br /> số giải pháp nhằm bảo tồn và phát huy<br /> giá trị di sản của lễ hội trong đời sống<br /> văn hóa xã hội hiện đại ngày nay.<br /> <br /> 1. Vai trò của lễ hội trong đời sống hiện nay<br /> Lễ hội là một loại hình văn hóa mang đến cho cộng<br /> đồng sự thỏa mãn về mặt tâm linh cũng như tạo ra<br /> những hi vọng về nhu cầu sinh tồn của mỗi cá nhân<br /> cũng như của cả cộng đồng. Hơn nữa, lễ hội phản ảnh<br /> những nét đặc trưng về lịch sử và văn hóa của mỗi<br /> địa phương và của từng quốc gia trên phương diện<br /> văn học (truyền thuyết, thần thoại, văn bia, ca dao…);<br /> nghệ thuật biểu diễn (sân khấu, diễn xướng, dân ca,<br /> dân nhạc…); phong tục, tín ngưỡng, tôn giáo (nghi lễ,<br /> *<br /> <br /> *<br /> <br /> nghi thức, trò diễn, trò chơi, đức tin…).<br /> Chính vì vậy, lễ hội là một trong những di sản văn<br /> hóa phi vật thể được UNESCO công nhận và ban hành<br /> nhiều công ước quan trọng nhằm bảo tồn và phát<br /> huy giá trị của nó trong đời sống đương đại.1 Tại Việt<br /> Nam hiện nay, lễ hội với tư cách là di sản văn hóa phi<br /> vật thể cũng được công nhận và bảo tồn theo Luật<br /> Di sản văn hóa năm 2001, sửa đổi bổ sung năm 2009.2<br /> Theo thống kê năm 2008 của Cục Văn hóa cơ sở<br /> (thuộc Bộ Văn hóa Thông tin trước đây), Việt Nam có<br /> 7.966 lễ hội; trong đó có 7.039 lễ hội dân gian (chiếm<br /> 88,36%), 332 lễ hội lịch sử cách mạng (chiếm 4,16%),<br /> 544 lễ hội tôn giáo (chiếm 6,28%), 10 lễ hội du nhập<br /> từ nước ngoài (chiếm 0,12%), còn lại là lễ hội khác<br /> (chiếm 0,5%).<br /> Với tư cách là một di sản văn hóa phi vật thể, lễ hội<br /> mang lại cho môi trường văn hóa xã hội mà nó đang<br /> tồn tại những giá trị nhất định. Cụ thể như sau:<br /> * Giá trị giáo dục và gắn kết cộng đồng<br /> Cộng đồng là một nhân tố quan trọng quyết định<br /> <br /> ThS., Trường Đại học Ngoại ngữ, Đại học Đà Nẵng.<br /> <br /> Phaùt trieån<br /> <br /> Kinh teá - Xaõ hoäi<br /> Ñaø Naüng<br /> <br /> 57<br /> <br /> Nghiên cứu - Trao đổi<br /> <br /> ý nghĩa và sự thành công của lễ hội. Vì mỗi cộng đồng<br /> hình thành, tồn tại và gắn kết với nhau dựa trên các<br /> cơ sở chung về mặt địa lý, lịch sử, lợi ích vật chất và<br /> lợi ích tinh thần. Do đó, các lễ hội dù được thể hiện<br /> ở dưới hình thức nào cũng không thể thiếu sự biểu<br /> dương các giá trị văn hóa và sức mạnh cộng đồng của<br /> môi trường xã hội mà nó đang tồn tại. Đồng thời, việc<br /> cùng tham gia tìm hiểu, tổ chức lễ hội sẽ trở thành<br /> một chất keo kết dính tạo nên sự gắn kết cộng đồng,<br /> giúp mỗi cá nhân hòa mình vào tập thể, hướng đến<br /> cội nguồn và nuôi dưỡng ý thức gắn kết với quê<br /> hương và cộng đồng của mình.<br /> * Giá trị bảo tồn và phát huy bản sắc văn hóa dân<br /> tộc<br /> Lễ hội là sự hội tụ văn hóa dân gian mang tính quy<br /> mô cao. Phần lớn các thành tố văn hóa dân gian đều<br /> hiện diện trong lễ hội như tế lễ, đám rước, trang phục,<br /> trò diễn, dân ca, dân vũ, hội họa, thủ công mỹ nghệ…<br /> Các thành tố trên tuy mang những nét đặc sắc riêng<br /> nhưng khi hòa vào không khí thiêng liêng của lễ hội<br /> giữa chúng dường như có một sợi dây liên kết mật<br /> thiết cùng tái hiện sinh động đời sống vật chất và tinh<br /> thần của một xã hội ở một giai đoạn lịch sử cụ thể.<br /> Theo đó, nét đẹp và sức sống mãnh liệt của bản sắc<br /> văn hóa dân tộc được lưu truyền từ thế hệ này sang<br /> thế hệ khác theo từng năm. Sự lưu truyền này không<br /> chỉ thể hiện trong những hoạt động lễ hội mà còn<br /> <br /> 58<br /> <br /> Phaùt trieån<br /> <br /> Kinh teá - Xaõ hoäi<br /> Ñaø Naüng<br /> <br /> nằm trong chính tâm thức của cộng đồng đó.<br /> * Giá trị nuôi dưỡng và phát triển nhu cầu văn hóa<br /> tâm linh<br /> Lễ hội là một hình thức sinh hoạt văn hóa cộng<br /> đồng ra đời nhằm thỏa mãn nhu cầu tâm linh của<br /> cộng đồng dân cư. Đó là nhu cầu nảy sinh trong quá<br /> trình lao động sáng tạo, con người cần được thiên<br /> nhiên ưu đãi, che chở và đón nhận. Thông qua lễ hội,<br /> cộng đồng dân cư gửi gắm niềm tin và cầu mong<br /> một cuộc sống bình an, khỏe mạnh và sung túc. Do<br /> đó, nhu cầu được đắm mình trong những giây phút<br /> thiêng liêng, cộng cảm mà một lễ hội mang lại cho<br /> cộng đồng là một nhu cầu không thể thiếu trong quá<br /> trình bảo tồn và tổ chức lễ hội.<br /> * Giá trị phát triển kinh tế du lịch, phục vụ nhu cầu<br /> vui chơi giải trí cộng đồng<br /> Nếu phần lễ mang lại cho con người những phút<br /> giây thiêng liêng thì phần hội lại giúp cho họ cảm<br /> thấy thoải mái, trút bỏ những lo toan đời thường để<br /> hòa mình vào không khi vui tươi, hào hứng đó. Vì vậy,<br /> trong thời đại ngày nay, nếu lễ hội được khai thác<br /> một cách đúng đắn và hợp lý thì giá trị của một lễ hội<br /> không chỉ nằm ở phương diện văn hóa mà còn được<br /> nhìn nhận ở phương diện kinh tế, tức là dưới góc<br /> độ của một sản phẩm du lịch văn hóa độc đáo. Sản<br /> phẩm đặc biệt này là điều kiện thuận lợi để giới thiệu<br /> <br /> Nghiên cứu - Trao đổi<br /> <br /> và truyền bá nét văn hóa đặc sắc của địa phương. Từ<br /> đó, mang lại nhiều cơ hội để phát triển kinh tế tại địa<br /> phương đó. Mặt khác, để thu hút được sự quan tâm<br /> của du khách, bản thân lễ hội, dưới góc độ của một<br /> sản phẩm du lịch mang tính biểu trưng cao, cần thể<br /> hiện được bản sắc văn hóa riêng, đặc trưng của môi<br /> trường xã hội mà nó đang tồn tại.<br /> 2. Thực trạng khai thác lễ hội hiện nay<br /> Hiện nay, tại Việt Nam, với việc phục hồi và tổ chức<br /> lễ hội ngày càng nhiều, vấn đề về quản lý lễ hội ngày<br /> càng được dư luận xã hội quan tâm. Bên cạnh những<br /> nỗ lực của các cấp chính quyền, địa phương cũng<br /> như những nhà quản lý lễ hội nhằm mang lại cho<br /> cộng đồng dân cư và du khách một không gian lễ hội<br /> vừa đáp ứng nhu cầu văn hóa tâm linh, vui chơi giải<br /> trí lành mạnh vừa đáp ứng tiến trình hội nhập, giao<br /> lưu quốc tế của Việt Nam. Tuy nhiên, công tác quản lý<br /> xã hội hiện nay vẫn chưa tìm ra giải pháp cho một số<br /> thực trạng sau:<br /> - Xét về giá trị gắn kết cộng đồng, bảo tồn và phát<br /> huy bản sắc văn hóa dân tộc, việc khôi phục các lễ<br /> hội theo hướng sân khấu hóa sai lệch, áp dụng một<br /> mô hình chung mà không quan tâm đến yếu tố đặc<br /> thù của từng lễ hội khiến đa phần các lễ hội hiện nay<br /> mang nặng tính hình thức, chủ yếu phục vụ cho nhu<br /> cầu vui chơi, hội hè hơn là nhu cầu giáo dục và gắn<br /> kết cộng đồng. Đồng thời, việc tái hiện lễ hội theo<br /> hướng “nhất thể hóa”, “sự kiện hóa” khiến lễ hội mất đi<br /> sự đa dạng và đặc sắc riêng. Mặt khác, cộng đồng dân<br /> cư khi không còn tham gia lễ hội với tư cách là chủ<br /> thể mà chỉ với tư cách là người tham dự, đã nảy sinh<br /> tâm lý thờ ơ, vô cảm với chính lễ hội diễn ra trên quê<br /> hương mình. Du khách tham dự lễ hội cũng không<br /> được truyền thông và cảm nhận chính xác ý nghĩa<br /> của lễ hội.<br /> - Xét về giá trị nuôi dưỡng và phát triển văn hóa<br /> tâm linh, hiện nay vẫn còn nhức nhối vấn đề lợi dụng<br /> tín ngưỡng tâm linh để “buôn thần bán thánh”, đặt lễ,<br /> bói toán, đặt hòm công đức, dâng hương, đốt vàng<br /> mã… Có thể nói, đối với quần chúng tham gia lễ hội,<br /> tâm lý bao trùm vẫn là tâm lý tín ngưỡng. Tuy nhiên,<br /> ranh giới giữa tín ngưỡng tâm linh thuần túy và yếu tố<br /> mê tín di đoan là khá mong manh và khó tách bạch.<br /> Rõ ràng, mê tín dị đoan có cơ hội phát triển khi chức<br /> năng giáo dục của lễ hội hoạt động kém hiệu quả.<br /> Trong thực tế, trong các lễ hội hiện nay, tâm lý mê<br /> tín dị đoan đang có chiều hướng gia tăng, làm ảnh<br /> <br /> hưởng không ít đến môi trường văn hóa của cộng<br /> đồng diễn ra lễ hội.<br /> Nói cách khác, với thực trạng như hiện nay, việc tổ<br /> chức và quản lý lễ hội đã và đang tạo ra một số ảnh<br /> hưởng nhất định đến môi trường đang nuôi dưỡng<br /> nó, chủ yếu là trên hai phương diện: văn hóa - xã hội<br /> và kinh tế - chính trị. Sự ảnh hưởng tích cực hay tiêu<br /> cực phụ thuộc rất nhiều vào công tác tổ chức và quản<br /> lý, có thể được tóm tắt qua bảng sau:<br /> Phương<br /> diện<br /> ảnh<br /> hưởng<br /> <br /> Văn hóa Xã hội<br /> <br /> Kinh tế Chính trị<br /> <br /> Tác động tích cực<br /> <br /> Tác động tiêu<br /> cực<br /> <br /> Bảo tồn và phát<br /> huy giá trị di sản<br /> văn hóa phi vật thể<br /> <br /> Đánh mất tính<br /> xác thực<br /> của di sản<br /> <br /> Gắn kết và thu<br /> hút sự quan tâm<br /> của cộng đồng<br /> địa phương và du<br /> khách<br /> <br /> Không đặt<br /> cộng đồng địa<br /> phương trong<br /> vai trò chủ thể<br /> của di sản dẫn<br /> đến sự thờ ơ của<br /> cộng đồng<br /> <br /> Nuôi dưỡng nhu<br /> cầu văn hóa tâm<br /> linh, phát triển giá<br /> trị của chủ nghĩa<br /> dân tộc<br /> <br /> Không tách<br /> bạch được yếu<br /> tố tín ngưỡng<br /> tâm linh và mê<br /> tín dị đoan<br /> <br /> Xây dựng và quảng<br /> bá thương hiệu<br /> của quốc gia và địa<br /> phương<br /> <br /> Quảng bá quá<br /> mức so với thực<br /> tiễn dẫn đến<br /> tình trạng khai<br /> thác thiếu bền<br /> vững<br /> <br /> Thu hút và thúc<br /> đẩy sự đầu tư<br /> trong và ngoài<br /> nước<br /> <br /> Lạm phát giá cả<br /> <br /> Thúc đẩy sự phát<br /> triển của cơ sở hạ<br /> tầng và sự biến<br /> đổi của đô thị theo<br /> hướng phát triển<br /> mới<br /> <br /> Đánh mất sự<br /> kiểm soát và<br /> quản lý cộng<br /> đồng<br /> <br /> Thu hút và gia tăng<br /> khách du lịch, tạo<br /> nguồn thu cho<br /> ngân sách quốc gia<br /> và địa phương<br /> <br /> Lạm dụng giá trị<br /> di sản phục vụ<br /> cho mục đích<br /> kinh tế<br /> <br /> Phaùt trieån<br /> <br /> Kinh teá - Xaõ hoäi<br /> Ñaø Naüng<br /> <br /> 59<br /> <br /> Nghiên cứu - Trao đổi<br /> <br /> Rõ ràng, nhằm hạn chế những tác động tiêu cực<br /> nói trên, cần có giải pháp cấp thiết bảo tồn và phát<br /> huy giá trị của lễ hội trước guồng quay chóng mặt<br /> của xã hội hiện đại.<br /> <br /> Giải pháp này thoát khỏi sự tranh cãi nên bảo tồn y<br /> nguyên thế nào, nên kế thừa cái gì từ quá khứ mà đặt<br /> trọng tâm vào việc làm thế nào để di sản sống và phát<br /> huy được tác dụng trong đời sống đương đại.<br /> <br /> 3. Giải pháp bảo tồn và phát huy giá trị di sản<br /> văn hóa phi vật thể của lễ hội<br /> <br /> Như vậy, trong đời sống hiện nay, nếu nhìn nhận<br /> lễ hội với tư cách là một di sản văn hóa phi vật thể thì<br /> vấn đề bảo tồn nguyên vẹn hay bảo tồn kế thừa đều<br /> không quan trọng bằng việc xác định việc bảo tồn di<br /> sản đó để làm gì và mang lại lợi ích cho ai, cho chính<br /> quyền, cộng đồng địa phương hay cho du khách?<br /> <br /> Trải qua nhiều biến đổi và thăng trầm của thời đại,<br /> sự vận động và biến đổi về mặt không gian cũng như<br /> thời gian của lễ hội là một điều tất yếu. Đồng thời,<br /> sự biến đổi của lễ hội cũng không thể nằm ngoài sự<br /> tác động của ý thức hệ hay quan niệm của từng thời<br /> đại về việc tổ chức, gìn giữ và chuyển giao cho thế hệ<br /> sau. Dù vậy, lễ hội, vẫn là một sản phẩm của quá khứ,<br /> cần được giữ gìn cho hiện tại và mai sau. Chính vì lý<br /> do đó mà hiện nay lễ hội (lễ hội truyền thống) được<br /> xem là phạm trù thuộc khái niệm di sản văn hóa phi<br /> vật thể đã được UNESCO bảo vệ thông qua Công ước<br /> Bảo vệ di sản văn hóa phi vật thể phê chuẩn tại Paris<br /> năm 2003.<br /> Liên quan đến việc bảo tồn và phát huy giá trị di<br /> sản văn hóa phi vật thể, theo Ashworth3, tồn tại hai<br /> quan điểm: bảo tồn nguyên vẹn tính xác thực và bảo<br /> tồn trên cơ sở kế thừa. Cả hai quan điểm nói trên đều<br /> có những điểm thuận lợi và khó khăn riêng. Nếu bảo<br /> tồn nguyên vẹn giúp các thế hệ sau dễ dàng trong<br /> việc truy nguyên các giá trị gốc của di sản thì điểm<br /> khó khăn nằm ở chỗ cần có phương pháp để xác định<br /> cụ thể yếu tố nguyên gốc và yếu tố phái sinh để từ<br /> đó quyết định yếu tố nào cần được giữ gìn nguyên<br /> vẹn. Bên cạnh đó, bảo tồn kế thừa đề cao việc lựa<br /> chọn những giá trị phù hợp với thời đại để phát huy.<br /> Tuy nhiên, việc xác định giá trị nào phù hợp và giá trị<br /> nào chưa phù hợp còn nhiều tranh cãi, dễ dẫn đến<br /> trường hợp loại bỏ những giá trị chưa có sự hiểu biết<br /> và nghiên cứu thấu đáo. Theo đó, Ashworth đã đưa<br /> ra một giải pháp thứ ba: bảo tồn kế thừa và phát triển.<br /> <br /> 60<br /> <br /> Phaùt trieån<br /> <br /> Kinh teá - Xaõ hoäi<br /> Ñaø Naüng<br /> <br /> Quan trọng hơn là cần có một giải pháp bảo tồn<br /> đúng đắn và linh hoạt nhằm đảm bảo sự kết hợp<br /> hài hòa giữa yếu tố truyền thống và hiện đại. Theo<br /> đó, việc bảo tồn lễ hội cần phải thỏa mãn hai yếu tố<br /> chính: đáp ứng nhu cầu văn hóa tâm linh của cộng<br /> đồng và đáp ứng nhu cầu phát triển kinh tế của cộng<br /> đồng, địa phương và quốc gia. Để thực hiện được điều<br /> này, cần xác định rõ chủ thể của lễ hội phải là người<br /> dân địa phương. Họ tham gia lễ hội dưới sự hướng<br /> dẫn và quản lý của chính quyền nhằm đảm bảo sự<br /> nhận thức đúng đắn về giá trị văn hóa, lịch sử của lễ<br /> hội để biết trân trọng và chủ động gìn giữ, phát huy<br /> các giá trị đó trong đời sống cộng đồng. Đồng thời,<br /> vai trò của Nhà nước, các cấp chính quyền và các nhà<br /> quản lý xã hội là hết sức quan trọng trong việc khẳng<br /> định, định hướng và thực hiện công tác bảo tồn đạt<br /> hiệu quả cao trong hiện tại và tương lai.<br /> Dựa vào sự phân tích trên, chúng tôi đề xuất một<br /> số giải pháp cụ thể như sau:<br /> 1. Khẳng định và tiến hành bảo tồn, phát huy lễ<br /> hội với tư cách là một di sản văn hóa phi vật thể theo<br /> đúng Luật Di sản văn hóa của Việt Nam và Công ước<br /> Bảo vệ di sản văn hóa phi vật thể của UNESCO. Từ đó,<br /> xác định việc đầu tư tài chính cho các lễ hội là vấn đề<br /> mang tính cấp thiết trong giai đoạn hiện nay. Ngoài<br /> <br /> Nghiên cứu - Trao đổi<br /> <br /> tư nghiêm túc về mặt sân khấu hóa lễ hội sẽ là một<br /> hiệu ứng thúc đẩy công tác quảng bá lễ hội trên các<br /> phương tiện truyền thông như sách báo, truyền hình,<br /> internet… thu hút sự quan tâm và chú ý của cộng<br /> đồng dân cư và khách du lịch. Đây cũng chính là tiền<br /> đề để phát triển mô hình văn hóa du lịch lễ hội cho<br /> địa phương và quốc gia.<br /> L.T.K.O.<br /> <br /> việc khai thác, kêu gọi sự đóng góp từ cộng đồng hay<br /> từ nguồn thu được xã hội hóa, rõ ràng cần có sự quan<br /> tâm hỗ trợ kinh phí từ ngân sách nhà nước ở các cấp,<br /> đảm bảo cho công tác bảo tồn và phát huy giá trị của<br /> lễ hội không bị ngắt quãng và mang tính ngắn hạn.<br /> Lựa chọn giải pháp bảo tồn nguyên trạng bảo<br /> toàn tính xác thực khi thực hiện phần Lễ của lễ hội<br /> trong các hoạt động khai thác du lịch và văn hóa theo<br /> Văn kiện Nara đã được UNESCO thông qua năm 1994<br /> (bao gồm việc giữ gìn, giới thiệu, bảo tồn và phát huy<br /> lễ hội).4 Theo đó, việc đầu tư kinh phí cho công tác<br /> tư liệu hóa các giá trị vật thể và phi vật thể của lễ hội<br /> bằng cách chụp ảnh, quay phim, in sách… là hết sức<br /> cần thiết giúp cho việc bảo tồn được chặt chẽ cũng<br /> như phục vụ cho việc nghiên cứu và phát huy quy mô<br /> của lễ hội. Bên cạnh đó, cần lựa chọn và bồi dưỡng<br /> một đội ngũ kế cận có tri thức, tâm huyết trong việc<br /> lưu giữ, trình diễn và phát huy các giá trị dân gian.<br /> Điều này nhằm định hướng lễ hội theo phương châm<br /> người dân là người tổ chức cũng là người thụ hưởng<br /> các giá trị của lễ hội.<br /> Lựa chọn giải pháp bảo tồn kế thừa, sân khấu<br /> hóa khi thực hiện phần hội của lễ hội. Cụ thể là sân<br /> khấu hóa các trò diễn, diễn xướng mang đậm nét đặc<br /> sắc của lễ hội dưới hình thức một sự kiện văn hóa có<br /> bán vé, thu phí, cung cấp các dịch vụ du lịch… nhằm<br /> tạo nguồn kinh phí ổn định bổ sung vào ngân sách<br /> bảo tồn di sản và phát triển du lịch. Cần lưu ý việc tổ<br /> chức lễ hội thành hai phần: lễ và hội không phải là<br /> sự tách bạch rạch ròi về mặt cấu trúc của lễ hội hay<br /> làm phá đi tính tổng thể về mặt cấu trúc của lễ hội<br /> mà là nhằm đảm bảo cho không khí trang nghiêm,<br /> linh thiêng của phần lễ và không khí vui tươi, hấp dẫn<br /> của phần hội được truyền tải nhất quán, tạo hiệu quả<br /> tốt về mặt tâm lý của người tham gia lễ hội. Sự đầu<br /> <br /> Chú thích<br /> UNESCO, Convention on the Preservation of Intangible<br /> (Công ước Bảo vệ di sản văn hóa phi vật thể), (Paris, 2003).<br /> 1<br /> <br /> Theo Điều 4, khoản 1 của Luật Di sản văn hóa năm<br /> 2011, được sửa đổi bổ sung năm 2009 của nước Cộng hòa<br /> XHCN Việt Nam thì di sản văn hóa phi vật thể “là sản phẩm<br /> tinh thần gắn với cộng đồng hoặc cá nhân, vật thể và không<br /> gian văn hóa liên quan; có giá trị lịch sử, văn hóa, khoa học,<br /> thể hiện bản sắc của cộng đồng, không ngừng được tái tạo và<br /> được lưu truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác bằng truyền<br /> miệng, truyền nghề, trình diễn và các hình thức khác”.<br /> 2<br /> <br /> Dẫn theo: Bùi Hoài Sơn, “Quản lý lễ hội với tư cách là di<br /> sản”, Văn hóa Nghệ thuật, (318), Tháng 12.2010.<br /> 3<br /> <br /> Theo định nghĩa tại khoản 10, Văn kiện Nara, văn kiện<br /> được Hội đồng di sản thế giới (WHC) thuộc UNESCO thông<br /> qua tại một hội nghị được tổ chức tại thành phố Nara (Nhật<br /> Bản) vào tháng 11.1994: “Tính xác thực (authenticity) là nhân<br /> tố quyết định phẩm chất chủ yếu của các giá trị (của di sản<br /> văn hóa). Sự hiểu biết tính xác thực đóng vai trò cơ bản trong<br /> mọi nghiên cứu khoa học về di sản văn hóa, trong việc lập các<br /> kế hoạch bảo toàn và trùng tu, cũng như trong các thủ tục<br /> đăng ký vào danh sách di sản thế giới hoặc mọi danh mục di<br /> sản văn hóa khác”.<br /> 4<br /> <br /> Tài liệu tham khảo<br /> 1. Bùi Hoài Sơn. 2010. “Quản lý lễ hội với tư cách là di<br /> sản”. Văn hóa Nghệ thuật (318). Tháng 12<br /> 2. Trần Đức Anh Sơn. 2009. “Bảo toàn tính xác thực của<br /> di sản văn hóa phi vật thể trong hoạt động du lịch và tổ<br /> chức lễ hội”. Huế Xưa và Nay. (96). Tháng 11 - 12.<br /> 3. Lê Thị Minh Lý. 2008. Biện pháp bảo vệ di sản văn hóa<br /> phi vật thể - Di sản văn hóa - Bảo tồn và phát triển. TPHCM:<br /> Tổng hợp TPHCM.<br /> 4. Luật Di sản văn hóa năm 2001 được sửa đổi, bổ sung<br /> năm 2009. Hà Nội: Chính trị Quốc gia. 2019.<br /> 5. The Nara Document on Authenthicity. 1994<br /> 6. UNESCO. 2003. Convention on the Preservation of<br /> Intangible. Paris.<br /> <br /> Phaùt trieån<br /> <br /> Kinh teá - Xaõ hoäi<br /> Ñaø Naüng<br /> <br /> 61<br /> <br />
ADSENSE

CÓ THỂ BẠN MUỐN DOWNLOAD

 

Đồng bộ tài khoản
2=>2