HẠT GIỐNG NHỎ
Có hạt giống nhỏ nằm ngủ yên trên một quả đồi. Hạt giống đã tới đây
bằng cách nào ? ChGió, Mây và cả ông Mặt Trời đều không biết.
Vào một buổi sáng, từ hạt giống nhđã nhú lên một cái chồi non bé tẹo.
Mới ra đời nên chồi cây rất bẽn ln, e sợ. Nhờ gió, nước mát và hơi ấm
của tia mặt trời, chồi cây vươn mình và cứ lớn dn, lớn dần lên.
Chẳng bao lâu, cây non đã thành một cây to, cao và khỏe mạnh. Hằng
ngày, các chú chim sâu, chim gõ kiến, chim sơn ca đều bay tới đậu trên
cành cây. Các chú chim vừa bắt sâu vừa cất giọng hótu lo.
Sống một mình trên quả đồi nên cây to bun lắm. Nó mun có bn để
chia sẻ vui buồn. Chị Gió, Cô Mây và c Ông Mặt Trời đều bảo cây :
- Bạn đừng buồn nữa, chúng tôi sẽ giúp bạn !
Thế là chị Gió bay đi kiếm nhng hạt giống nhỏ và đem về. Cô Mây tưới
nước mát, ông Mặt Trời chiếu những tia nắng ấm áp sưởi cho hạt.
Chẳng bao lâu, nhng hạt giống mới lại nảy mầm, vươn mình và ln lên.
Thế là trên quả đồi giờ đây đã có biết bao cây xanh tụ tập bên nhau,
cùng vươn lên giữa bầu trời xanh lộng gió, chan hòa ánh nắng mặt trời.
CHUYỆN TRONG VƯỜN
Có một cây Hoa Giấy và mt cây Táo con cùng sống trong một khu
vườn. Cây Hoa Giấy có những cành gai màu nâu bóng phổng phao lớn
n từng ngày. Những cành lá xanh mướt đua nhau leo dây lên giàn làm
nền cho những bông hoa tím đỏ rực rỡ. Còn cây Táo thì thân sn sùi, nứt
nẻ với ít cành lá nhỏ xíu, cong cong.
Một hôm, cây Hoa Giấy nói với cây Táo :
- Táo ơi ! Cậu có biết là cậu đã làm xu cả khu vườn không ?
Cây Táo không đáp mà chỉ im lặng .
Cây Hoa Giấy đắc chí lắm. Nó nghĩ rng chẳng ai sánh nổi với vẻ tươi
tốt của mình.
Mùa xuân đến, cây Hoa Giấy đâm chồi nảy lộc. Mưa phùn mùa xuân
làm cây hoa giấy tốt tươi hơn. Hàng trăm bông hoa giấy thắm đỏ n
đồng loạt trông như một bức thảm đỏ rực. n cây Táo vẫn đng lặng lẽ
một góc vườn, thân cành trơ tri. Cây Hoa Giấy nói :
- Táo ơi ! Cậu nên đi khỏi khu vừơn này để lấy chỗ cho tớ trổ hoa thì
hơn.
Cây Táo con nép mình yên lặng. Ít ngày sau, cây Táo mới mọc lá.
Những chiếc lá tròn tròn bóng láng và hiếm hoi. Lúc này, cây Hoa Giy
đã lên kín giàn. Một thời gian sau, cây Táo bắt đầu nở hoa. Hoa o
thoảng mùi thơm dịu nhtrong gió. Chẳng bao lâu, hoa tàn và kết thành
nhng quả táo nhỏ xíu màu xanh. Đến mùa thu, những quả Táo đã to và
chín vàng.
Một hôm, hai ông cháu ch vườn ra thăm cây. Cô cháu gái lại gn cây
Táo và reo lên thích thú :
- Ông ơi ! Táo chín rồi !
Ông trảy cho cô bé một vốc táo. Cô bé cắn quả táo giòn và luôn miệng
khen táo ngt, ngon…
Cây Hoa Giấy thấy chẳng ai để ý đến mình thì buồn quá. Cây Táo
nghiêng tán lá xanh thì thầm :
- Bạn Hoa Giấy đừng buồn ! Hai chúng ta mỗi người một nhiệm vụ. Tôi
dâng trái ngon cho mọi người, còn bạn thì cho sc hoa và bóng mát.
Giờ thì cây Hoa Giấy đã hiểu ra nhiều điều. Nó không còn kiêu ngạo
như trước. Nó yêu mảnh vườn này, yêu cả dáng trơ trụi của cây Táo sau
mùa cho quả.
SỰ TÍCH CÂY KHOAI LANG
Ở bìa rừng có hai bà cháu nghèo khsinh sống. Hằng ngày, hai bà cháu
phải đi đào củ mài để ăn. Một hôm, cu bé nói với bà :
- Bà ơi, bây giờ cháu đã ln. Từ hôm nay trở đi, cháu sẽ đi kiếm củi, đổi
lấy thóc giống và trồng lúa để có gạo nấu cơm cho bà ăn. Ăn củ mài mãi
thì khổ lắm !
T đó, cậu bé cấyy và chăm chút cho nương lúa của mình. Nhìn cây
lúa trổ bông, rồi chín vàng, cậu sung sướng nghĩ : « Thế là bà sắp được
ăn cơm trắng rồi ! ».
Nhưng chẳng may, một hôm cả khu rừng bị cháy. Nương lúa cũng cháy
thành tro. Cu bé buồn quá, bưng mt khóc. Bỗng, có ông Bụt hiện lên
và bảo :
- Hỡi cậu bé hiếu thảo và chăm chỉ, ta cho con một điều ước, con hãy
ước đi !
- Thưa ông, con chỉ mong bà ca con không bị đói thôi, bà con già yếu
lắm rồi…
Ông Bụt gật đầu và biến mất.
Buổi trưa, cậu bé vào rng đào củ mài nhưng kiếm mãi chẳng còn c
nào. Đến vài cái nấm hay khóm măng chua cũng chẳng có.
Bỗng, cậu bé đào được một củ gì rất lạ.i củ đó cũng bị lửa rừng hun
nóng và bốc mùi thơm ngòn ngọt. Ruột nó có màu ng nhạt và bột mịn
mềm. Cậu bé bẻ một miếng nếm th thì thấy ngon tuyệt. Cậu bèn đào
thêm mấy củ đem về mời ăn. Bà cũng tấm tắc khen ngon và thấy
khỏe hẳn ra. Bà hỏi :
- Củ này ở đâu mà ngon vậy hả cháu ?
Cậu bé hào hng kể lại câu chuyện được gặp ông Bụt cho bà nghe. Bà
nói :
- Vậy là thứ củ này là ca ông Bụt ban cho người nghèo chúng ta đấy.
Cháu hãy vào rừng tìm thứ cây quý đó đem về trồng khắp bìa rng, bờ
suối để cho mọi người nghèo cùng có i ăn.
Cậu bé vừa tới cửa rừng thì một dải dây leo xanh mướt quấn vào chân
cậu bé. Cậu nghĩ : « Chắc hẳn đây là cây quý » và mang cây đi trồng ở
khắp bìa rừng. Chỉ mấy tháng sau, những rễ cây đã phình to thành c
màu tím đỏ. Nếu đem luộc hoặc nướng thì có vthơm ngon, ngọt bùi.