GÀ CÁNH TIÊN
Trời đã sáng,bác Gà Trống đánh thức cả xóm gà:
“Hãy dy thôi, hãy dậy thôi”. Chim rời tổ vừa bay vừa hót chào ông mặt
trời. Gà m “Cục cục” gọi các con đi kiếm mồi, các chú Gà con líu ríu
chạy ra khi chuồng đi theo mẹ. Gà Út lại gần mẹ thỏ thẻ: “Mẹ ơi! Ch
Cánh Tiên vn chưa dậy đâu mẹ ạ!”. Mẹ dẫn Út về rủ Cánh Tiên, Út gọi
chị rõ to nhưng Cánh Tiên vẫn nằm gan không nhúc nhích, ông Mặt Trời
đỏ chói đã lên khỏi ngọn cây, nhìn vào chỗ Cánh Tiên nằm. Ôi chao!
Chói mắt quá. Cánh Tiên vươn vai bò dậy. Bên ngòai, Trâu, Thỏ, Chó,
Ln cũng dậy từ bao giờ, Ngựa chạy trên đồng cỏ xanh. Cánh Tiên lững
thững đi ra vườn. Chim trông thấy bay đến hỏi:
- Chị Cánh Tiên ơi, chị đi bắt sâu đấy à? Cánh Tiên xòe bộ lông cánh
nh mỏ trả lời:
- Mình còn phải rỉa cánh cho đẹp chứ. Chẳng cần phải kiếm sâu, mẹ v
sẽ có sâu.
Chim nghe nói bay đi ngay, không chơi với Cánh Tiên nữa. Cánh Tiên
chơi một mình buồn quá, bụng đói, Cánh Tiên mếu máo: “Mẹ ơi! Hu hu
hu”. Mẹ ở đằng xa vội tha mồi về cho Cánh Tiên. Sáng nay mẹ ốm
không dậy được. Mẹ dục Cánh Tiên đi theo chị em Gà đkiếm ăn. Cánh
Tiên đứng ì ra không chịu đi. Đứng chán, Cánh Tiên lại ra vườn, ngắm
vườn hoa,xuống rìa ao soi bóng, chmẹ mang mồi về như mọi hôm, chờ
mãi không thấy gì, bụng đói Cánh Tiên đành đi kiếm ăn vậy. Đất rắn
như đá, lại có bao nhiêu gai và mảnh sành, Cánh Tiên bới được vài cái
đã vi rụt chân lại “Hu hu, gai đâm đau quá mẹ ơi”. Rắn nằm trong hang
nghe tiếng Cánh Tiên liền bò ra dỗ ngon dỗ ngọt: “Cánh Tiên ơi về nhà
chị,chị cho ăn ngon mà chẳng phải làm gì cả.” Cánh Tiên thích quá đi
theo Rắn về hang. Về đến hang, Cánh Tiên hỏi Rắn: “Chị Rắn ơi! mồi
của Cánh Tiên đâu?” Rắn cười, thè lưỡi dài: “Mồi ấy à? Mồi chíng là cô
mình đấy,ta cũng đang đói đây. Cánh Tiên sợ quá đâm nhào ra ngoài,
Rắn đuổi theo chỉ còn cách tẹo nữa là chộp được Cánh Tiên. Chim trông
thấy liền quay về gọi các bạn đến cứu Cánh Tiên. Rắn trông thấy có
Ln, Ngựa, Trâu đến vội cút về hang. Cánh Tiên thóat nạn, về đến nhà
rồi mà vn chưa hết sợ. Cánh Tiên sụt sịt nói với mẹ: “ Từ giờ con sẽ
vâng lời mẹ, con không lười na”.
GIỌT NƯỚC TÍ XÍU
Tí Xíu là một giọt nước. Quê ở biển cả, họ hàng anh em nhà chúng đông
lắm,và ở khắp mọi nơi, ở biển cả, ở sông ngòi, ao hồ, ở trên trời, ở cả
dưới đất …
Một buổi sáng biển lặn, Tí Xíu cùng các bạn đuổi theo các lớp sóng
nhấp nhô. Ông mt trời thả ánh sáng rực rỡ xuống mặt biển. Bọn tí xíu
reo vui trong sóng nhẹ và trong ánh nắng chan hòa. Chợt có tiếng ông
mặt trời cất lên.
- Tí xíu ơi! Cháu có đi với ông không? Tí xíu ngẩng nhìn. Chú dáp giọng
rất khẽ,chỉ có ông mặt trời là nghe thy.
- Đi làm gì ạ?
Ông mặt trời cười bảo: “Trên mặt đất thiếu gì việc, chỗ nào chẳng cần”.
Tí xíu vui lắm. Nhưng sực nhớ mình là giọt nước không thể bay theo
ông Mặt trời được. Chú hi:
- Cháu nặng lắm làm sao bay lên được.
- Không lo,ông mặt trời nói ồmồm, ông sẽ làm cho cháu biến thành hơi.
Nói xong ông mt trời vén mây, chiếu thật nhiều ánh sáng xuống biển,
Tí Xíu rùng mình và bíên thành hơi. Chú chỉ kịp nói với biển cả:
- Chào mẹ, con đi! Mẹ chờ con trở về.
Tí Xíu từ từ bay lên.
Tí Xíu nhập bọn với các bạn. Lúc đầu chúng bay là là xuống biển rồi
chúng hợp thành một đám mây mỏng rờimặt biển bay vào đất liền. Gío
nhnhàng đưa Tí Xíu lướt qua những dòng sông lấp lánh sáng như bạc.
Xế chiều, ông Mặt Trời tỏa những tia nắng chói chang hơn lúc sáng.
Không khí oi bức … Bỗng từ đâu một cơn gió lạnh thổi tới. Tí Xíu reo
n:
- Mát quá các bn ơi! Mát quá!
Xíu và các bạn nhảy nhót, múa lượn vui thích. Nhưng rồi trời mỗi lúc
một mạnh. Tí Xíu thấy rét. Các bạn chú cũng thấy rét, chúng xích lại gần
nhau thành một dòng đặc tòan những chú bé giọt nước nhỏ li ti. Bọn Tí
Xíu không bay n cao được nữa, chúng xà xung thấp, thấp dần.
Một tia sáng vạch ngang bầu trời. Rồi một tiếng sét đinh tai vang lên.
Gío thổi mạnh hơn. Bọn Tí Xíu níu lấy nhau thành nhng giọt nước
trong vắt. Chúng thi nhau ào ào tuôn xuống đất … Cơn giông bắt đầu.