intTypePromotion=1

Là người bạn của con

Chia sẻ: Nguyen Hoang Phuong Uyen | Ngày: | Loại File: PDF | Số trang:6

0
72
lượt xem
10
download

Là người bạn của con

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Ba tuổi, 5 tuổi, 10 tuổi… trẻ con trải qua những giai đoạn này vời diễn biến tâm lý khác nhau. Hờn dỗi, phá phách hay giữ im lặng cả ngày, không đoái hoài tới ai… nói chung là luôn luôn phức tạp. Nhưng dù trẻ mang tâm trạng nào, ở vào lứa tuổi nào đi nữa thì sự quan tâm, giúp đỡ kịp thời của các bậc cha mẹ cũng đều vô cùng cần thiết. Vì vậy, bạn cần hiểu rõ tâm lý của trẻ để không phải bị động trước những tình huống bất ngờ, rồi vội...

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: Là người bạn của con

  1. Hãy là người bạn của con Ba tuổi, 5 tuổi, 10 tuổi… trẻ con trải qua những giai đoạn này vời diễn biến tâm lý khác nhau. Hờn dỗi, phá phách hay giữ im lặng cả ngày, không đoái hoài tới ai… nói chung là luôn luôn phức tạp. Nhưng dù trẻ mang tâm trạng nào, ở vào lứa tuổi nào đi nữa thì sự quan tâm, giúp đỡ kịp thời của các bậc cha mẹ cũng đều vô cùng cần thiết. Vì vậy, bạn cần hiểu rõ tâm lý của trẻ để không phải bị động trước những tình huống bất ngờ, rồi vội vàng đưa ra những cách giải quyết kém hợp lý, thậm chí sai lầm. Ở vào khoảng 4 tuổi, trẻ thường tỏ ra không bằng lòng khi bạn nói chuyện điện thoại với bạn bè hoặc ai đó hơi lâu. Trẻ chạy tời muốn ngắt câu chuyện và bắt đầu khóc. Và nếu bạn không nhận ra thái độ đó kịp thời thì tường phòng khách chắc chắn sẽ bị bôi bẩn hoặc vẽ bậy. Nhưng hãy khoan nóng giận mà “đét” vào mông trẻ vài cái, hay la mắng tơi bời. Hãy tự đặt câu hỏi: Tại sao trẻ lại làm vậy? Từ khoảng 4 đến 9 tuổi, não của trẻ em làm việc gấp đôi so với người lớn. Chính vì vậy, trẻ cần sự chú ý của cha mẹ, cần sự trả lời mỗi khi trẻ nên lên câu hỏi, cần sự giảng giải thật nhiều về thế giới chung quanh. “Nó không biết chơi một mình hay sao?” bạn tự hỏi. Đúng vậy. Trẻ đang làm phong phú những khớp thần kinh, những mối quan hệ giữa các nơron. Đây là một giai đoạn quan trọng trong sự phát
  2. triển của trẻ, trẻ không thể chịu đựng bất kỳ sự cô đơn nào. Chúng rất sợ cảm giác bị bỏ rơi. Làm thế nào? Bạn phải luôn chứng tỏ sự quan tâm của mình bằng mọi cách. Nên lắng nghe lời con trẻ nói một cách thật chăm chú chân thành, dù là những câu nói, câu hỏi vu vơ đi nữa. Đừng la rầy chúng nhiều và nên tự hào vì chính mình là trụ cột cho sự hiểu biết của trẻ. Cha mẹ hãy tạo ra những mối quan hệ tốt đẹp vĩnh viễn mà trong tương lai chắc chắn sẽ cần tới, khi các em vào độ tuổi trưởng thành. Hãy tìm thêm sự hỗ trợ, hướng dẫn trẻ từ những người thân khác trong nhà. Tới 7-8 tuổi, trẻ không tự mặc quần áo buổi sáng, mặc dù những việc cỏn con như thay chiếc áo sơ mi, quần, mặc thêm áo len… khi cảm thấy bị lạnh, hoặc khi vừa rời khỏi chiếc chăn ấm trên giường, chẳng có gì quá khó khăn đối với chúng. Nhưng trẻ dường như không quan tâm. Tại sao? Không phải tại các em vô ý thức hoặc lười. Đây là lứa tuổi các em bắt đầu hình thành sự mơ mộng, nhất là đối với trẻ sớm phát triển với nhiều ý nghĩ phong phú trong đầu. Trẻ phát hiện được một vài điều mà chúng cho là mới lạ, và chỉ bận tâm đến những chuyện đó. Vì vậy, cha mẹ nên nhắc nhở, hoặc giúp trẻ một tay bằng cách gợi cho chúng nói về vấn đề đang chi phối chúng. 10 tuổi, trẻ đánh nhau với em mình, nhưng bạn có để ý những trận “giáp lá cà” của trẻ thường là nhằm khi có mặt bạn? Chúng muốn đánh nhau trước mặt bạn đấy! Đó là cách mà trẻ nghĩ ra để thu hút sự quan tâm của cha mẹ nhiều hơn.
  3. Làm thế nào? Đừng nên la hét, van nài hay giảng đạo lý ngay lúc đó. Hoàn toàn vô ích, trẻ hầu như chẳng buồn để ý bạn đang quát thét cái gì. Tốt hơn hết là tách chúng ra mỗi khi có xô xát, rồi đẩy mỗi đứa vào một phòng. Nếu có phòng riêng cho từng đứa thì thật tiện, còn không có thì một đứa ở phòng khách, một đứa vào phòng ngủ. Hoặc bạn kiên nhẫn phân tán sự chú ý của trẻ bằng cách “dụ” chúng cùng mình vẽ tranh, hay chơi cờ… Và bước vào tuổi 12, trẻ không làm bài tập. Bạn phải nhắc trẻ đến hơn 10 lần là phải tắt tivi, nhưng chúng vẫn phớt lờ và chăm chú với cái màn hình. Đừng nóng giận mà dùng bạo lực với trẻ, như thế là mắc sai lầm. Trẻ muốn xem tivi đơn giản vì chúng thích. Còn đối với bài tập, có thể trẻ có cảm giác dị ứng nên trốn tránh. Có khi là vì những bài tập dạng này khiến trẻ thường hay bị điểm yếu, hoặc giáo viên bộ môn này làm trẻ cảm thấy khó gần nên đâm ra sợ sệt. Một lý do khác nữa là sách giáo khoa đôi khi khá phức tạp với những từ ngữ sư phạm rườm rà, khiến trẻ cảm thấy nhức đấu, rối rắm. Hơn nữa, chúng cũng chưa ý thức được nhiều về tầm quan trọng của việc học hành. Vì thế, trẻ cần sự giúp đỡ, hướng dẫn từ cha mẹ. Bất cứ trường hợp nào, bạn cũng nên gợi ý để trẻ nói lên vấn đề chúng cảm thấy khó khăn. Nếu ít thời gian, bạn có thể vận động sự kèm cặp từ các thành viên khác trong gia đình, hoặc tìm cho trẻ một gia sư.
  4. Hết sợ khi đi bác sĩ Lớn lên trẻ sẽ hết sợ đi bác sĩ hay đi bệnh viện vì ở đó nó được chơi với các bạn khác, có dịp chứng tỏ cho chúng bạn thấy mình rất can đảm. Nhưng một đứa trẻ 2 tuổi thì khác. Nó sẽ khóc, vùng vẫy hoặc có thái độ không hợp tác. Nhiều đứa trẻ lớn hơn vẫn mắc chứng sợ bác sĩ như khi còn nhỏ. Những nguyên nhân khiến trẻ lo sợ: Sức khỏe kém: sức khỏe và thái độ luôn gắn liền với nhau. Khi cảm thấy không khỏe hoặc khó chịu trong người, một đứa trẻ vốn rất điềm tĩnh bỗng trở nên cáu kỉnh, bẳn gắt và một đứa trẻ ngoan ngoãn thì thành kẻ hung hãn. Sợ tiếp xúc với người lạ: Mặc dù trẻ rất dễ làm quen nhưng khi tiếp xúc với người lạ, nó thụ động và nhút nhát. Khi phải đi khám bệnh, trẻ thấy lo lắng và nó phản ứng dữ dội với người lạ cũng như với bác sĩ. Kinh nghiệm thương đau: Cũng có khi trẻ còn nhớ về mũi kim đau điếng nó bị chích trước đây và cảm thấy bất an mỗi khi có ai nhắc tới việc đi bác sĩ. Buồn chán: Trẻ con không thích chờ đợi, nó chưa tập được tính kiên nhẫn và không thích ngồi yên một chỗ. Hầu hết các cuộc hẹn khám bệnh không bao giờ đúng giờ như dự định. Càng ngồi đợi lâu bạn càng gặp rắc rối với bé.
  5. Bí quyết giúp giải quyết vấn đề: Chuẩn bị trước cho bé: Ðây không hẳn là một giải pháp hiệu quả tuyệt đối nhưng khi bạn đã hẹn được với bác sĩ thì hãy báo trước cho trẻ một ngày. Ðừng để nó tưởng được đi chơi với mẹ rồi cuối cùng lại thành đi khám bệnh. Dành ra một chút thời gian để con bạn có thể đặt bất cứ câu hỏi nào về chuyện bác sĩ khám bệnh... Trả lời một cách thành thực: Trẻ cảm thấy an tâm nếu bạn cho nó biết bác sĩ rất hiền, dễ mến và tận tâm, bạn sẽ ở bên cạnh nó trong suốt thời gian khám bệnh. Nếu cháu vẫn còn lo lắng vì sợ bị chích ngừa hoặc khám cổ họng, hãy trấn an nó: "Nhanh thôi mà, chớp mắt là xong". Nhưng cũng đừng nói dối rằng "không đau một chút nào", vì như thế những lần đi khám sau cháu trẻ sẽ không tin bạn nữa. Hãy nói thật: "Chỉ đau như con kiến cắn thôi, chút xíu hà!" và khuyến khích cháu mạnh dạn, không có gì phải sợ. Bản thân bạn cũng phải bình tĩnh khi đã hẹn với bác sĩ: Cảm nhận được sự lo lắng của bạn, trẻ sẽ phản ứng. Nếu bé nghĩ rằng bạn đang lo lắng, lập tức nó cũng cảm thấy lo lắng. Hãy cười với bé khi bác sĩ đang khám bệnh cho bé. Bạn phải tỏ ra thoải mái, điềm tĩnh. Nếu bạn làm được như vậy thì trẻ cũng cảm thấy dễ chịu. Nếu trẻ cưỡng lại và ngọ nguậy không yên cho bác sĩ chích ngừa hoặc không chịu há miệng cho bác sĩ khám, đừng bắt ép trẻ. Nhẹ nhàng thuyết phục và khuyến khích trẻ có tác dụng hơn là cưỡng bức.
  6. Nhưng nếu trẻ vẫn không nghe lời thì đã đến lúc phải sử dụng đến phương pháp bắt buộc. Nếu là kiểm tra sức khỏeẻ định kỳ thì còn có thời gian chờ đợi, thuyết phục nhưng nếu là khám bệnh thì cần phải khám ngay. Hồi kết thúc: Một cách để giảm sự căng thẳng của trẻ là cho nó mang theo món đồ chơi nó thích nhất, có thể là chú gấu bông, con búp bê hay một chiếc xe... Khi khám bệnh xong, hãy ôm hôn con và nói rằng bạn rất hài lòng vì thái độ và sự can đảm của cháu. Chỉ như vậy thôi những lần sau cháu sẽ thấy yên tâm hơn mỗi khi phải bước vào phòng khám của bác sĩ.
ADSENSE
ADSENSE

CÓ THỂ BẠN MUỐN DOWNLOAD

 

Đồng bộ tài khoản
2=>2