Đ bài: Phân tích hình t ng dòng sông trong bài Bên kia sông Đu ng c a Hoàng ượ
C m
Bài làm
Ngay t nhan đ bài th ng i đc đã b t g p dòng sông Đu ng. Dòng sông tr thành ơ ườ
m t hình t ng ngh thu t có vai trò quan tr ng v i câu t c a tác ph m. ượ
“Con sông Đu ng rõ ràng là m t nhân v t - vì nó là m t nhân v t nó m i có th n m
nghiêng đc. Cái th n m nghiêng nghiêng y không ph i do tôi nghĩ ra, cũng là t nhiênượ ế
khi c m xúc trào ra, c th tôi vi t” (Hoàng C m). Đó không ch là dòng Thiên Đc có ế ế
th t mà còn là con sông t ng tr ng, là ranh gi i hi n h u cho s ngăn cách gi a bên này ượ ư
và bên kia, gi a t do và m t t do, gi a hi n th c và khát v ng. T t c nh ng gì đp
nh t, thân yêu, quý giá nh t, t t c tình yêu, c m , khát v ng c a nhà th đu bên kia ướ ơ ơ
sông Đu ng, và dù n l c v n t i, dù khao khát tr l i quê h ng, nhà th cũng không ươ ươ ơ
sao t i đc. Không ch là ranh gi i v không gian, con sông y là ranh gi i c a th i gian, ượ
con sông y đã tr m tích vào trong mình t t c chi u sâu c a l ch s , c “ngày x a” và c ư
hôm nay. Con sông y nh m t ch ng nhân l ch s đã ch ng ki n c truy n th ng và ư ế
hi n đi, c quá kh và t ng lai c a quê h ng Kinh B c. L y con sông Đu ng làm ươ ươ
ranh gi i, Hoàng C m mu n làm b t lên th đi l p, t ng ph n gi a bên này và bên kia, ế ươ
quá kh và hi n t i. Không ph i ng u nhiên mà trong bài th này cái đi p khúc “bên này”, ơ
“bên kia”, đi đâu v đâu”, “tan tác v đâu”... và c nh ng n t ng th i gian hi n t i “t ượ
ngày kh ng khi p”, “bây gi ”, “nay ng i đâu”...c tr đi tr l i, hòa quy n vào nhau, ế ườ
đy xót xa, day d t. Cũng không ph i ng u nhiên mà trong bài th có s tr n l n gi a ơ
nh ng chi ti t v hi n th c đau đn tan tác v i nh ng chi ti t v quá kh yên bình h nh ế ế
phúc, gi a ni m vui truy n th ng v i ni m b v trong hi n t i: ơ ơ
Đám c i chu t đang t ng b ng r n rãướ ư
Bây gi tan tác v đâu.
V i nhà th , quá kh yên bình y là khát v ng, là v đp lí t ng mà ông luôn h ng t i ơ ưở ướ
và hi n t i tan tác, chia li là hi n th c. Nh v y, bài th không ch có s đi l p gi a bên ư ơ
này và bên kia sông Đu ng mà còn có s đi l p gi a quá kh v t ch t tinh th n truy n
th ng v i hi n t i đau th ng, tan tác. H ng v quá kh lí t ng đây không ph i là ươ ướ ưở
tâm tr ng hoài c , nh t là khi bài th k t thúc b ng ý ni m th i gian t ng lai: ơ ế ươ
Bao gi v bên kia sông Đu ng
Ta l i tìm em...
Kho ng th i gian “bao gi y chính là khi bên kia sông Đu ng không còn bóng quân xâm
l c, không còn nh ng hi n t ng dã man phi nhân tính, mà ch còn nh ng tà “y mượ ư ế
th m”, nh ng d i “l a h ng” th t l ng, nh ng “h i hètr y kh p non sông và c nh ng ư
n c i “mê ánh sáng”. Theo tôi, n c i này cũng chính là n c i “nh mùa thu t a ườ ườ ườ ư
n ng” c a “nh ng cô hàng xén răng đen” ngày x a mà thôi! T t c quay l i y nh quá ư ư
kh , nh nh ng ngày yên bình, h nh phúc v i nh ng "bãi mía b dâu”, “ngô khoai biêng ư
bi c", v i "lúa n p th m n ng”, “môi c n ch qu t tr u” và “màu dân t c” sau “nh ngế ế ơ ế
ngày kh ng khi p". T góc đ này, có th coi đó là k t c u tu n hoàn c a bài th , là ế ế ơ
ni m m c m t ngày quê h ng Kinh B c h i sinh t i t n da th t! Rõ ràng, nhà th ơ ướ ươ ươ ơ
hoàn toàn không hoài ni m và tôn th quá kh , ng c- l i, ông ch khao khát giành l i cho ượ
quê h ng thân yêu nh ng gì mà tr c kia nó đã t ng có: s bình yên, ni m h nh phúc,ươ ướ
nh ng sinh ho t văn hóa tinh th n truy n th ng...
Không ch là dòng sông bi u t ng, con sông Đu ng còn đc Hoàng C m th hi n nh ượ ượ ư
m t dòng sông có th c, đang b i h i thao th c ch y. L i đng viên an i m đu bài th ơ ơ
“Em i bu n làm chi” cũng không ch là l i an i “m t con ng i không xác đnh”, m tơ ườ
ng i cùng quê bên kia sông Đu ng”, “m t cô gái Kinh B c c a ngày x a”, mà còn làườ ư
“m t em c th ”, “có m t chuy n c th ”. Hoàng C m tâm s : cái “em i" y là do t ơ
tâm linh c a mình, ng i v y su t m y tháng tr i đêm nào cũng khóc, đêm nào tôi cũng ư
ph i an i, d dành... Chính cái “em” y là ng i v . Ba câu y h u nh trong lòng ườ ư
mình b t ra, b t ra m t cách vô th c”. Đó cũng là l i t an i tâm h n đau kh c a chính
mình khi nghe tin quê h ng b tàn phá. Đ xoa d u n i đau, nhà th an i v v b ngươ ơ
cách “đa em v sông Đu ng”, nh ng không ph i sông Đu ng hi n t i, mà là sông Đu ngư ư
“ngày x a cát tr ng ph ng lì”, h t s c t i đp, yên bình, ng p tràn ánh sáng và s c tr ngư ế ươ
tinh khôi. Nh p th và s ph i h p ngôn t đã khéo léo g i ra m t dòng sông êm đm đang ơ
thao th c đ v bi n l n:
Sông Đu ng trôi đi
M t dòng l p lánh
N m nghiêng nghiêng trong kháng chi n tr ng k . ế ườ
Cái dáng “n m nghiêng nghiêng” y đâu ch làm “con sông nh m t sinh th có h n, có ư
tâm tr ng”, “g i không khí lo âu v ng l ng h n vì gi c đã v nh có ng i đã hi u. Có ơ ư ườ
l nên hi u hình nh này theo tinh th n lí gi i hình nh “chân ng a đá cũng l m bùn” nh ư
trong th Tr n Nhân Tông thu tr c. Thông th ng dáng n m c a con sông ph i đcơ ướ ườ ượ
đt trong m t ph m vi không gian c th , đây, nhà th l i đt trong ph m vi th i gian ơ
lâu dài c a cu c “kháng chi n tr ng kì”, khi n t th c a dòng sông càng tr nên h o! ế ườ ế ư ế ư
Cu c kháng chi n l n lao, vĩ đi y đã lay đng đn m i mi n quê, đn t ng dòng sông, ế ế ế
t c đt, khi n dáng n m c a sông Đu ng nh cũng “nghiêng nghiêng”. B ng hình nh ế ư
y, Hoàng C m đá nói đc sâu s c m i quan h g n bó máu th t gi a dòng sông quê ượ
h ng v i cu c kháng chi n chung c a toàn dân t c. Cũng vì th , dòng sông Đu ng c aươ ế ế
Hoàng C m không t nh l i mà luôn luôn v n đng. Con sông v n hi n lành, êm là th ế
cũng “không bi t nguôi h n", cũng n i gi n tr c t i ác k thù mà dâng n c lên, quét điế ướ ướ
bi t bao kh đau, tăm t i: “Sông Đu ng cu n cu n trôi - Đ nó cu n phăng ra b - Baoế
nhiêu d n gi c t i b i - Bao nhiêu n c m t - Bao nhiêu m hôi...” Con sông cũng qu t ơ ướ
kh i vùng lên trong s đng kh i chung c a con ng i và quê h ng Kinh B c. Cùng v i ườ ươ
s v n đng c a dòng sông, Hoàng C m còn th hi n s v n đng đy ý nghĩa c a th i
gian, t khi đêm buông xu ng dòng sông Đu ng” và cu i cùng “N ng s p lên r i - Chân
tr i đã t ”. C dòng sông Đu ng, c quê h ng Kinh B c đang n l c hành trình t bóng ươ
t i ra ánh sáng, t tăm t i kh đau đn h i sinh t i sáng, yên bình... ế ươ
T v trí đng bên này sông”, ý th c đc dòng sông bi u t ng nh m t ranh gi i hi n ượ ượ ư
h u không th v t qua, Hoàng C m h ng toàn b tâm trí c a mình v quê h ng bên ượ ướ ươ
kia sông Đu ng v i bi t bao “xót xa”, “nh ti c”. Quê h ng Kinh B c hi n v qua n i ế ế ươ
nh , qua hình dung, nh ng v n chân th c, sinh đng l th ng. Đó là m t mi n quê có ư ườ
truy n th ng văn hóa ngh thu t lâu đi, v i m t v đp c kính, v i bi t bao giá tr quý ế
giá thiêng liêng: lúa n p, tranh Đông H , h i hè đình đám, tình m , tình con... M i giá tr ,ế
m i v đp c a mi n quê đu đã tr thành k ni m, kh c sâu vào n i nh nhà th , k c ơ
mùi h ng lúa n p nh bé, m h . Đó đâu ch là h ng v th n p c m đã tr thành diươ ế ơ ươ ế
s n c a Kinh B c, mà còn tiêu bi u cho h ng v c a dân t c v i n n văn minh lúa n c, ươ ướ
th h ng v tr m tích vào ngay trong s tích bánh ch ng bánh dày nh m t nét đc tr ng ươ ư ư ư
cho tâm h n, c t cách cha ông. Nh ng hi n thân cho v đp lí t ng trong th gi i th ư ưở ế ơ
Hoàng C m, th gi i Kinh B c có l chính là ng i ph n . Nàng là trung tâm c a s ế ườ
s ng, k t tinh cho v đp đt tr i. Nàng xu t hi n đâu là đó sáng lên nh ng s c màu ế
r c r , nh ng v đp tinh khôi, nh ng đng nét thanh tú. Vì v y th Hoàng C m và th ườ ơ ế
gi i Kinh B c đy v đp n tính. Đó là “nh ng khuôn m t búp sen”, “nh ng cô hàng xén
răng đen”, “nh ng nàng môi c n ch qu t tr u”, "nh ng nàng d t s i”, nh ng thi u n ế ế
“m c y m th m”, “th t l a h ng”, đi “tr y h i non sông”... Nh ng t t c nh ng v đp, ế ư
nh ng giá tr y đu đã thu c v quá kh , ho c đang b k thù h y ho i. Thay cho “Ch
H , ch S i ng i đua chen - Bãi Tr m Ch ng i giăng t ngh n l i” trong quá kh là ườ ườ ơ
hình nh phiên ch nghèo tan tác, đn đau: “Lá đa lác đác tr c l u - Vài ba v t máu loang ướ ế
chi u mùa đông”. T m lòng th m th o khi n đa con xa quê mu n g i v quê h ng ơ ế ươ
“m t t m the đen”, nh ng “G i v may áo cho ai”?. Đâu ch con ng i, ngay c cu c ư ườ
s ng c a nh ng loài v t hi n lành vô t i cùng b đo l n, t cánh cò ho ng h t gi a th i
bu i tên r i đn l c “bay vùn v t” đn “Chó ng m t đàn - L i dài lê s c máu Ki t ơ ế ưỡ
cùng ngõ th m b hoang". Theo tôi, không nên hi u đây là hình nh t ng tr ng cho lũ ượ ư
gi c mà nhà th vi t lên b ng t t c lòng ghê t m, u t h n k thù. Đó là hình nh t ơ ế
th c, nh ng l i có s c t cáo m nh m nh t, n gi u nhi u đau đn nh t tr c t i ác k ư ướ
thù - cái t i ác h y di t s s ng, h y di t môi tr ng s ng - mà Nguy n Trãi t ng th ườ
hi n trong Bình Ngô đi cáo: “Tàn h i c côn trùng cây c .”
Ít đâu l i có nhi u m t mát, đn đau nh th . Quê h ng Kinh B c m t toàn nh ng giá ư ế ươ
tr l n lao, nh ng v đp thiêng liêng, lí t ng. Càng đau đn h n khi nh ng m t mát y ưở ơ
c di n ra nh m t quy lu t, m t s đnh đo t t bên ngoài c a cu c đi kh c nghi t, mà ư
dù n l c đn đâu, nhà th cũng không th nào ngăn đc, Bên kia sông Đu ng, vì v y, ế ơ ượ
chính là n i đau c a nh ng đi u ngh ch lí c a m t khát v ng quá t m tay v i. Bài th ơ
cũng vì th mà dày đc nh ng s đi l p, mâu thu n, t ng ph n r t đc tr ng cho c mế ươ ư
h ng lãng m n. Còn gì nói đc nhi u h n, hay h n, b n ch t h n nh ng đi u ngh ch lí ượ ơ ơ ơ
c a cu c đi, c a tình yêu, c a ki p ng i b ng nh ng th pháp t ng ph n y? ế ườ ươ
V i s đi l p gi a bên này và bên kia, t do và m t t do, quá kh và hi n t i; con sông
Đu ng đã tr thành m t hình t ng ngh thu t đc đáo, giàu ý nghĩa bi u t ng, góp ượ ượ
ph n quan tr ng trong vi c th hi n n i đau xót ngh n ngào c a nhà th , m t n i đau đã ơ
khi n nhà th nh hóa đá, c đng bên này sông mà trông ngóng. Bên kia sông Đu ngế ơ ư
th c s là ti ng kêu nh máu c a Hoàng C m, c a m t trái tim đ quyên đang kh c kho i ế
v ng v quê cũ.