THỎ DỌN NHÀ
Hôm nay, gia đình Thỏ dọn đến nhà mi. Bố mẹ thỏ đã chuyển được
nhiều đồ đạc đi rồi, chỉ còn lại một cái bàn, hai cái ghế và cái giỏ khâu
của mẹ thôi. Năm anh em Thỏ bàn nhau chuyn nốt chỗ bàn ghế ấy đến
nhà mới đỡ cho bmẹ. Anh Thỏ Khoang lớn nhất đứng ra phân công
cho các em tùy theo sức của mỗi ngừơi. Thỏ khoang nói:
- Anh và Thỏ Nâu khỏe nhất thì khiêng cái bàn. Thỏ Xám và Thỏ Đen
mỗi em mang một chiếc ghế. Còn em Thỏ Trắng bé nhất nhà, em s
mang cái gikhâu của mẹ và bế búp bê đi theo.
Năm anh em vui vẻ làm việc, vừa làm vừa hát quên cả mệt.
Trời bỗng đổ cơn mưa. Anh em Thỏ đang đi phải đứng lại đặt bàn ghế
xuống rồi đứng trú vào gc cây. Trời cứ mưa mãi không tạnh, ai cũng
muốn về vì biết bmẹ đang mong. Anh em Thỏ bàn nhau cđi tiếp,
nhưng đi thì mưa ướt mất, về bị ốm thì sao? Mỗi người một ý, cuối cùng
em Thỏ Trắng nêu ý kiến và được các anh hoan hô.
Theo lời Thỏ Trắng, các anh xếp ghế lên mặt bàn, rồi nấp ở dưới, mỗi
người khiêng một chân bàn. Còn Thỏ Trắng xách giỏ khâu của mẹ và bế
búp bê đi ở giữa.
Thế là anh em Thỏ về đến tận nhà mới mà không ai bị ướt, cả giỏ khâu
và em búp bê cũng thế.
Bố mẹ Thỏ chạy ra đón và khen các con vừa giỏi vừa ngoan.
SỰ TÍCH HOA DẠ HƯƠNG
Xưa, có một người đàn bà nghèo sống bằng nghề trồng rau ở ven sông.
Một hôm, bà lão nghĩ : “Ước gì ta có một mụn con cho vui cửa vui nhà”.
Sáng hôm sau, khi ra vườn, bà nhìn thấy một cái bọc, bên trong có mt
bé gái xinh xắn. Bà chắp tay cảm tạ Trời Phật rồi bế cô gái vào nhà, lòng
mừng vui khôn xiết.
T đó, bà nhận bé làm con nuôi và thương yêu cô bé hết lòng. Bà
nhường thức ăn ngon và quần áo đẹp cho cô bé, còn bà chỉ ăn khoai sắn
và mặc quần áo cũ. Dân làng ai cũng trầm trồ khen cô bé. Thấy vậy, cô
bé sinh ra kiêu căng và lười nhác.
Một buổi sáng, ông mặt trời đã lên cao mà cô bé vn ngủ, chú Ong Vàng
đến đậu bên cửa sổ khẽ nhắc:
- Cô bé ơi! Nắng lên rồi! Hãy dậy và ra vườn tưới rau giúp mẹ!
Cô bé uể oải vươn vai gắt gỏng:
- Ong Vàng hãy đi đi! Nếu ta xách nước tưới rau thì bàn tay ngọc ngà
của ta sẽ bị chai cứng mất.
Nghe vậy, Ong Vàng liền bay đi. Buổi chiều, Ong Vàng lại bay đến cửa
sổ. Thấy cô bé đang ngồi soi gương, chải tóc, Ong Vàng nhắc:
- Cô bé ơi! Mẹ sắp về rồi! Hãy quét nhà, nấu cơm giúp mẹ đi!
Cô bé đáp:
- Quét nhà, nấu cơm thì bẩn mất cái váy trắng của ta. Khi mẹ ta về, mẹ
chỉ nấu một lát là xong.
Nói rồi, cô bé lại ngồi soi gương, chải tóc. Nhưng trời đã ti mà mẹ cô
bé vẫn chưa về. Cô bé thấy đói bụng. Rồi đêm xuống, ngồi một mình
trong ngôi nhà vắng lặng, bụng đói cồn cào, cô bé ôm mặt khóc.
Ba ngày trôi qua, bà mẹ vẫn chưa về. Cô bé soi gương thì thấy mặt mũi
hốc hác, hai mắt thâm quầng, nước da nhợt nhạt. Lúc này, cô mới hiểu
rằng sắc đẹp của cô có được là nhờ sự chăm chút và tình yêu thương của
người mẹ già. Cô thương mquá … Đúng lúc ấy, Ong Vàng bay ngang
qua và nói:
- Mẹ già yếu đã mất rồi. Cô bé hãy tự làm việc để kiếm ăn!
Cô bé òa khóc, chạy ra vườn, nhưng Ong Vàng đã bay xa. Cô vừa
thương mẹ vừa ân hận nên cđứng đó khóc mãi.
Về sau, dân làng không trông thấy cô bé đâu nữa mà chỉ thấy trong khu
vườn nhà bà lão mc lên mt bụi cây nhỏ nở nhng chùm hoa màu trắng
xanh. Đêm đêm, những chùm hoa ấy tỏa hương thơm ngào ngạt. Người
ta bảo rằng, ấy là tấm lòng của đứa con thương mẹ nhưng đã muộn
màng và đặt tên loài hoa ấy là hoa Dạ Hương – thứ hoa chỉ tỏa hương
thơm vào những đêm thanh vng.