
Thư nhà
Con trai yêu quý!
Mẹ viết thư này thật chậm vì biết rằng con đọc không được
nhanh lắm. Gia đình ta đã chuyển nhà rồi vì ba con đọc báo
thấy nói rằng hầu hết các tai nạn xảy ra trong bán kính 20
dặm gần nhà. Mẹ không thể cho con biết địa chỉ mới được vì
gia đình chủ trước đã mang số nhà của họ đi để đỡ phải thay
đổi địa chỉ.
Nơi ở mới có một cái máy giặt lạ kiểu. Ngày đầu tiên, mẹ thả
vào đó 4 cái áo sơ mi, giật sợi dây và chúng bị nước cuốn mất
tích.
Ở đây mưa hai lần mỗi tuần. Cơn mưa đầu tiên kéo dài 3
ngày và cơn mưa thứ hai 4 ngày.
Chiếc áo con dặn mẹ gửi, dì Sue nói rằng cúc của nó sẽ làm
thư quá nặng nên mẹ đã cắt hết cúc ra và bỏ vào trong túi áo.
Chị gái của con mới sinh sáng nay. Mẹ không biết đứa bé là
trai hay gái nên không biết con đã trở thành cậu hay dì của
nó.
Cậu John của con rơi xuống hầm ủ rượu whisky. Có mấy
người định kéo cậu lên nhưng cậu đánh trả dữ dội làm họ

phải bỏ ý định, còn cậu thì chết đuối. Gia đình ta đem cậu đi
hoả táng và cái xác cháy 3 ngày liền.
Chiếc xe tải trong đó có 3 người bạn của con bị rơi xuống
sông khi đang qua cầu. Người lái xe ngồi đằng trước thì chui
được qua cửa sổ và bơi vào bờ. Hai người ngồi sau chết đuối
vì không đóng được cửa hậu.
Lần này chỉ có chừng ấy tin thôi. Không có gì nghiêm trọng
xảy ra cả. Nếu con không nhận được thư này, nhớ báo cho mẹ
biết và mẹ sẽ gửi thư khác cho con.
Thương yêu.
Mẹ của con.
Hên & Xui
Có một ngôi chùa ở một nơi xa xôi nào đó… có 3 vị sư tăng
đang tu hành. Thời gian tu hành là 100 năm với điều kiện là
trong 100 năm đó họ không được mở miệng nói bất cứ một lời
nào. Cho tới ngày cuối cùng của năm thứ 99 thì chùa hết gạo
và 3 người phải xuống núi mua gạo. Trên đường đi trở về, vì
đường dốc cao quá nên đã có một bao gạo bị rớt khỏi xe thồ
nhưng vị sư thứ nhất mải lo đẩy nên không hề để ý. Vị sư thứ
hai ra dấu cho vị sư thứ nhất báo là đã rớt bao gạo nhưng
diễn tả mãi mà vị sư thứ nhất cũng không hiểu, thế là vị sư
thứ hai nổi nóng và quát:
- Tôi diễn tả tới như vầy mà cũng không hiểu à, đồ con bò…

Vị sư thứ nhất liền trả lời:
- Chết ngươi rồi… ngươi dám nói chuyện à?
Lúc này vị sư thứ ba cười phá lên và nói:
- Hên quá! Mình chưa nói…
Thông minh
Bill và Sharif
Thủ tướng Nawaz Sharif đến Washington để tham dự một
cuộc hội kiến với tổng thống Mỹ là Bill Clinton. Sau bữa ăn
tối, Bill nói với Sharif: "Này Sharif, tôi không biết anh nghĩ gì
về các thành viên trong nội các của mình nhưng của tôi thì họ
rất thông minh và sáng dạ.”
"Làm sao anh biết được điều đó hả Bill?” – ngài Sharif hỏi
"Ô, đơn giản lắm cơ!” – Bill nói – "tất cả bọn họ đều phải trải
qua một cuộc trắc nghiệm đặc biệt trước khi làm Bộ trưởng.
Ðợi một tí nhé!”. Ông ta gọi bà Ngoại trưởng Madeleine
Albright đến và nói với bà ta "Nói tôi nghe nào Madeleine, ai
là con của cha mẹ bà và ai không phải là anh chị em của bà?”
"Ah, quá dễ thưa Tổng thống” – Madeleine đáp – "đó chính
là tôi!”

"Tốt lắm Madeleine” Clinton nói và ngài Sharif của chúng ta
rất ngạc nhiên.
Ông ta trở về Islamabad và suy nghĩ rất lâu về trí thông minh
của các thành viên trong nội các mình. Cuối cùng ông cho gọi
Sartaj Aziz đến và nói: "Sartaj Aziz, nói tôi nghe nào, ai là
con của cha mẹ anh và ai không phải là anh chị em của anh?”
Sartaj Aziz suy nghĩ rất lâu, rất lâu nhưng vẫn không biết
được câu trả lời. "Tôi có thể suy nghĩ thêm không thưa Thủ
tướng? Có thể tôi sẽ trả lời ngài vào ngày mai?” – "Dĩ nhiên”,
Sharif nói, "tôi cho anh 24 giờ đấy”
Sartaj Aziz đi khỏi và cố nặn óc ra để suy nghĩ về câu hỏi của
ngài Thủ tướng, ông ta cho triệu tập các bộ trưởng, thứ
trưởng và các quốc vụ khanh nhưng không ai biết được câu
trả lời. 20 giờ sau, Sartaj Aziz vẫn còn rất lo lắng – vẫn chưa
có câu trả lời và chỉ còn đúng 4 giờ nữa thôi. Cuối cùng Sartaj
Aziz nói "Tôi sẽ hỏi George Fernandez, ông ta rất thông
minh, ông ta sẽ biết được câu trả lời.” Thế là ông ấy hỏi
Fernandez thật.

"George” – Sartaj nói – "nói tôi nghe ai là con của cha mẹ
ông và ai không phải là anh chị em của ông?”
"Ðơn giản quá”, George trả lời, "đó chính là tôi!”
"Ô” – thế là Sartaj Aziz gọi điện cho ngài Sharif ngay. "Thưa
thủ tướng, tôi đã có câu trả lời đây: người đó chính là George
Fernandez”
"Không phải, đồ ngốc ạ” – Sharif giận dữ nói – "người đó
chính là Madeleine Albright!”
Tự tử
Một cô gái tóc vàng hoe được chở tới bệnh viện với ngón tay
trỏ nát bấy và chảy rất nhiều máu.
Bác sỹ hỏi:
- Làm sao cô lại bị thế này?
- Tôi định tự tử !
- Cô đ ùa à, cô định tự tử bằng cách bắn vào ngón tay sao?

