Phân tích tác phm V Nht
Đọc V nht ca Kim Lân tôi li nh đến “Một đám cưới nghèo” ca Nam Cao vi
những bóng đen lầm lũi đi trong màn sương chiều nhp nhoạng. Cái đói, cái nghèo ấy sao
đầy kinh hoàng và u ám đến thế. Chính cái đói, cái nghèo đó to nên cho V nht mt
tình hung hết sức độc đáo và hấp dn. vì thế, Kim Lân đã đóng góp một truyn ngn
vào loi hay nhất trong văn học Vit Nam hiện đại
Ngay t tựa đề ca tác phm cũng gợi lên s chua xót, mai ma, mt nỗi đau không thể
nói thành li. “Nht v”, một hành động nghe sao đơn giản và d dàng đến như vậy?
Điều đó hoàn toàn trái ngược vi quan nim ca dân gian:
Tu trâu, ly v, làm nhà
Trong ba vic y tht là khó thay
Vy mà đây Tràng đã nhặt được v hẳn hoi, trong cơn đói khng khiếp mà có l “đến
năm 2000 con cháu chúng ta vẫn k cho nhau nghe đ rùng mình” đang hoành hành. Cái
l thường, kì d của hành động đã to nên mt tình huống vô cùng độc đáo mang ý nghĩa
chi phi toàn b tác phm.
Đã t lâu, dân làng cái xóm ng cư này đã quá quen vi hình nh vp vp, thô kch ca
Tràng với cái cười “hnh hch” vô hn lúc nào cũng nở trên môi, Tràng nghèo túng, xu
xí hơn cả những con người ti tàn, bèo bt cái xóm làng thì làm gì có th lấy được v?
Thế nhưng hôm nay, bên cnh cái lưng to rộng như lưng gấu ca hn li có c một người
đàn bà rón rén và e thẹn. Điều đó gợi nên s kinh ngc cho c xóm. S tò mò, xoi mói c
lan dn theo từng bước đi của Tràng và người đàn bà trên con đưng xao xác, heo hút.
Mọi người cxm bàn tán “Ai đy nh ! Hay là người nhà bà c T mi lên?” “Ch
phi, t ngày còn m ma ông c Tthy h mạc nào lên thăm đâu?” thnh thong li
“rung rúc” vang lên tiếng cười đầy ghê rợn như tiếng cú báo hiệu tai ương và chết chóc
vng mãi theo đôi uyên ương v cui xóm. Mc cho nhng li bàn tán, Tràng vn lm lũi
bước dưới nhng gc go sù sì có “bóng những người đói đi lng l như những bóng ma
thay cho khách” và tiếng qu gào lên thê thiết tng hồi thay cho pháo cưới. Câu chuyn
chìm trong nng n và s hãi, đầy nhng cảnh ma quái, đen tối. Cái đói đã lun nhng
làn gió chết chóc mọi nơi. Vậy mà Tràng li có v “Ôi chao! Biết có nuôi ni nhau qua
được cái thi này không”
Tình hung Tràng có v gây ra ấn tượng rt mnh. C xóm ngạc nhiên đã đành, mà ngay
cc T, m Tràng cũng rất ngc nhiên. Làm sao k xiết s sng s ca bà khi trông
thấy người đàn bà đứng đầu giường ca con mình, li còn chào mình bng u na.
không th nghĩ rằng con mình li có v, ngay trong cái thi buổi đói kém này. Bà cứ hp
háy cp mắt cho đỡ nhoèn mà càng lúc nó c nhoèn mãi ra.
Tình hung càng bt ng đến hài hước khi chính Tràng cũng vn còn “ng ngàng”. “Ngi
ngay giữa nhà, đến bây gi hn vn còn ng ng như không phải. Ra hắn đã có v đấy
ư?”. Mi chuyn xy ra quá bt ngờ, dường như chỉ cơn mơ. Người đàn bà chỉ gp mi
hai ln li tr thành v hn. Mà tht ra, hn cũng không có ý định gì vi th...Th liu lĩnh
đến vi hn ch bng mt câu nói suông. Th theo hắn như phó mặc cho s phận. Cái đói
đã đẩy h đến vi nhau.
Trong cái thời tao đon y, vic Tràng ly v qu là mt tình huống oái oăm. Ta s mng
hay lo, bun hay vui cho cp v chng này? Tâm trng ca nhng nhân vt trong câu
chuyn chứa đầy nhng cm xúc ngn ngang và mâu thun.c T vui vì cui cùng
con mình cũng có vợ nhưng lại ti vì s tr trên ca s phn : có phi thi “tao đoạn”
như thế, người ta mi chu ly con mình? Bà m nghèo nng trĩu những lo âu cho tương
lai ca con mình, “liu chúng nó có nuôi nhau ni sống qua được cơn đói khát này
không?”. Câu hi t tn đáy lòng ca bà mcht cha ni hoang mang, ám nh ca kiếp
bn hàn không li thoát và c s rình rập trước ngõ của cơn ác mộng v cái đói chưa bao
gi d dội đến thế”. Trong lòng bà, ta cm thy c ni bun ca một người m không
được thy con trong ngày vui, không được mt vài mâm làm l gia tiên. Trong li nghn
ngoài tâm s ca bà có c s xót xa, mt chút ân hn vì đã không làm được đầy đủ bn
phn ca một người m đối vi con.
Tâm trng ca Tràng cũng biến đi liên tc t khi th quyết đnh theo hn v nhà. Tình
hung nht v mang đầy v bi hài, ch bng những câu bông lơn và bốn bát bánh đúc, thị
đã đồng ý làm bn vi hn. Th theo hn dường như để gii quyết nhu cầu ăn. Những
chuyện tưởng như rất thô lậu và trơ trẽn nhưng dưới ngi bút tài tình ca Kim Lân, nó tr
nên nh nhàng hơn và lấp ló tình thương. Tràng hoàn toàn mờ mt v tương lai của mình
“thóc gạo này đến thân mình còn ch biết có nuôi ni không li còn đèo bòng” nhưng hắn
vẫn ra tay cưu mang người đàn bà nghèo khổ. Đói kém đã đẩy đưa người ph n đến vi
hắn, mang đến cho hn nim hnh phúc ca một người có được mái m gia đình vi bao
ước mơ về tương lai dung dị nhưng đầy cm động. Chính vì thế, hn nhn ra trách nhim
ca mình đối vi hnh phúc mình vừa có được. Lòng hn cht loé lên mt ý nghĩa
được đổi đời, t dưng hắn thy ân hn , tiếc r, vẩn vơ, khó hiểu.
Không cần dùng đến nhng li l đanh thép hay “đại ngôn” nhưng tác phẩm V nht
mang đến mt giá tr nhân bn vô cùng to ln. Bng tình hung đầy bi hài,xoáy vào
t cáo chế độ thc dân phát xít, nguyên nhân trc tiếp dẫn đến cái đói kinh hoàng. Cái đói
mang đến s chết chóc, tang thương khp mọi nơi và cũng chính nó làm nhng giá tr con
người b h xung mc thp nhất. Con người dường như mất hn tính người, ch còn
sng theo bản năng để được ăn, được sống...Cơn đói khát làm cho ngừoi đàn bà quên c
sĩ diện, được mời ăn “hai con mắt trũng hoáy ca th sáng lên” tc thì, thế ri “th
xuống ăn thật. Th cắm đầu ăn một chp bốn bát bánh đúc lin chng chuyn trò gì”.
Đoạn văn làm cho bất c ai có lương tâm cũng phải xu h, phi quay mặt đi để cười ra
nước mt. Thì làm ta liên tưởng đến bà lão trong Mt ba no của Nam Cao. Con người
tr nên trơ trẽn, mất nhân cách khi cái đói ln vn trong tâm trí. Gin th nhưng ta vẫn
xót xa trưc dáng hình tiu ty ca th “hôm nay th rách quá, qun áo t tơi như tổ đỉa,
th gy sọp đi, trên cái khuôn mặt lưỡi cày xám xt ch còn thy hai con mắt”. Cái đói, với
bóng đen kinh hoàng của nó bao trùm khp mọi nơi, đè nặng lên cuc sng bình thường
ca mỗi con người. Còn gì thê thm bằng đám “rước dâu” có tiếng qu kêu thê thiết đón
chào, đêm tân hôn có tiếng ai h khóc t tê “có mùi đốt đng rm những nhà có người
chết theo gió thong vào khét lt”. Thân phn bt bèo ca những con người như Tràng,
nhng cám cnh bn cùng y t thân nó đã có sc t cáo mnh m cái ti ác ca thc dân
phát xít....
Thế nhưng, chính trong cái cảnh thê lương ấy, nhng tm lòng nhân hu li sáng ngi lên
mà tiêu biu trong tác phm là bà c T. Trong lòng người m nghèo y lúc nào cũng
mang sn tình thương con vô bờ bến “va ai oán va xót xa cho s kiếp của đứa con