
1
Chương
Chương 3:
3:
Vi
Viế
ết phương th
t phương thứ
ức v
c và
à
á
áp d
p dụ
ụng ph
ng phạ
ạm vi
m vi
Nguy
Nguyễ
ễn H
n Hồ
ồng Phương
ng Phương
Khoa CNTT,
Khoa CNTT, ĐHBKHN
ĐHBKHN

2
Khai b
Khai bá
áo phương th
o phương thứ
ức
c
•Phương thức là một trình tựcác câu
lệnh được đặt tên.
•Tên của phương thức nên là một định
danh có nghĩa.
•Hầu hết các phương thức đều nhận
dữliệu truyền vào (đầu vào) và trả
vềkết quả (đầu ra).

3
Khai b
Khai bá
áo phương th
o phương thứ
ức
c
•Cúpháp:
<Kiểu trảvề> <tên phương thức>(ds tham số)
{// các câu lệnh của phương thức
// return <giá trị>
}
•<Kiểu trảvề>: int, string, void,….
•<tên phương thức>:dùng để gọi phương
thức
• <ds tham số>: kiểu và tên tham số, ngăn
cách nhau bởi dấu phẩy (nếu có nhiều)
•<thân phương thức>: các dòng mã và trả
vềkết quả(có thểcó hoặc không)

4
G
Gọ
ọi phương th
i phương thứ
ức
c
•Sửdụng tên của phương thức để gọi
•Truyền đủ tham sốcho nó (nếu
phương thức có tham số).
•Nếu không có tham sốthì vẫn phải
để cặp đóng mởngoặc ()
• Cú pháp gọi:
<tên phương thức>(ds tham số)

5
Ph
Phạ
ạm vi (Scope)
m vi (Scope)
•Phạm vi của một định danh là một
vùng của chương trình trong đó định
danh được sửdụng.
•Thân phương thức, thân lớp tạo nên
phạm vi.
•Biến được tạo tại câu lệnh định nghĩa
nó.
•Cóthểtạo biến bên trong phương
thức.

