Iraq hát khúc Marseillaise
2
Gsinh hot t1939 đến 19S5 tăng lên gấp năm (ta n nhớ Iraq may mn
không phi bãi chiến trường trong Thế chiến, không chu ảnh hưởng ca chiến
tranh), li tc ca nông dân chtăng lên gấp đôi hay gấp ba. m 1955, nông
dân kiếm được t1.000 đến 2.000 quan cũ mỗi tháng mà mt ký go giá 110 quan,
mt tht giá 200 quan, mt chiếc -mi giá 1.000 quan. Nghĩa là làm qun qut
mi tháng chmua được từ 9 đến 18 ký go, hoc t5 đến 10 ký tht, hoc 1 hay 2
chiếc sơ-mi. Mỗi năm họ càng nghèo thêm, làng mc mi năm một điêu tàn thêm.
N ca h ch mi mt phòng, không bàn, không ghế. H ngồi ăn ngay
trên mặt đất nn, thức ăn chỉ mi mt món canh với m. Trcon không đưc
đi học, hình như chủ điền cấm chúng đi hc, s thiếu người làm ruộng. trường,
lp, có giáo viên b gi v không hc trò. Giáo viên phi làm s hc
sinh ma để tháng tháng lĩnh lương. Thống năm 1955 cho biết trong nước
95% người mù ch, có tnh t số đó lên tới 98 %, đàn bà nhà quê thì 100% mù ch.
Mt thím nhà quê n Amara ct k mt t nht báo - mà thím ta không biết đọc -
làm gia sản đ li cho con cháu!
c đng chính tr b cm ngặt. Nhưng mt hội kín, đảng nhân dân, do Aziz
Chérif thành lp, cũng hot động ngầm trong đám nông dân. Cả một đảng Cng
sn na, do Youssouf Salman Youssouf, một người bán nước đá, làm lãnh t b
chính quyn bt x ti, treo c Bagdad. Sau cuc cách mng 1958, nhiều đám
nông dân tuyên b vi nhân viên chính quyn rng h "cùng quê hương với
Youssouf! Xin Chúa phù h Youssouf".
Nông dân tuy phn ut, bt bình, nhưng thiếu t chc, lâu lâu hp nhau tng
đám hỗn độn biu tình đòi cu tr cho khỏi đói, nhưng rồi ý kiến bất đồng hoc
vì b tc khác nhau, ch mt vài hôm là h gây ln vi nhau, chém giết nhau, quên
c những đòi hi ca h, khi lính tráng ti, chng cần đàn áp, họ cũng tan rã hết.
Tuy nhiên, hi sp có cách mạng trong nước - ngày 14 tháng 7 năm 1958 - h
đã nhng t chức đông đảo, hơi có kỷ lut, do các cán b thành th ch huy,
mà triều đình Iraq không hay gì c.
Nhng nhn xét k trên ca Pierre Rossi[53] v tình cnh khn kh ca nông
dân Iraq cũng hợp vi nhng nhn xét ca một người ngoi quc khác, ông
Wilfrid Thesinger đăng trong một tp chí Đa năm 1954. Ông bo cảnh đồng
rung Iraq cũng vẫn là cnh t trong các b c s: Cũng những đàn sếu đàn cò,
đàn chim bói cá, nhưng không biết thi c ra sao, ch thi nay nông dân lúc nhúc
trên b, những con kênh nước xanh như rêu, nổi lu bu phân người, múc nước
dưới kênh uống, cho nên không ni nào không b bnh l, bnh hoa liu,
k b c hai chng bệnh đó một lúc, có kđại tin tiu tin ra máu ngay trên b
kênh, thc là ghê tm.
Đi sng dân thành th
Chúng tôi xin lấy kinh đô Bagdad m tiêu biểu. Trước 1950, năm thành lp s
phát trin [54]của Iraq (Office du Développement), đi sng hai gii giàu
nghèo Bagdad không cách bit nhau lm, không tình trng chia làm hai phe
thù địch nhau như thôn quê, không vn đề giai cp. Giàu nghèo ch khác
nhau b ngoài, giàu thì sống tương đối sung sướng hơn, nhàn nhã hơn, còn thì c
giàu ln nghèo cũng ít học như nhau, cũng một li sống như nhau, cũng ăn
uống như nhau, những th hiếu như nhau, thân phận như nhau. Nếu cùng thuc
mt b lc thì h còn nhn nhau là anh em cùng mt ông t, thân mt vi nhau na,
không ra v k chngười t.
H cũng những tc lnhư nhau, tôn trọng đàn bà, ăn nói nhã nhặn, tư
cách. Bn giàu còn tinh thn triết nhân, coi phú quý như phù vân, không khoe
ca cải, đi đâu thì cưỡi la, ngay những người địa v chức tước cũng xuề xòa,
d dàng vi dân nghèo. Theo tôi, có l hồi đó họ còn giđược truyn thng ca t
tiên, h mi b Anh bo h khong ba chục m (t sau Thế chiến th nhất), chưa
b ảnh hưởng nhiu của văn minh phương Tây. Xã hi ca hnăm 1945 cũng ta
ta xã hi ca ta hi Thế chiến th nht, khi Hà Ni còn giữ được nhiu nếp c.
Nhưng ri lch s tiến rt mau. T khi thành lp s phát triển để canh n quc
gia, tin bạc tuôn ra như suối (tác gi không cho biết quan đó nhận vin tr
ca Anh, Mhay không), ngưi ta mới đua nhau đầu , hối lộ, đồng bc mt giá.
Giá tiền năm 1958 chỉ còn bằng 1/6 năm 1940, ch trong một m, từ tháng 7 m
1955 ti tháng 7 năm 1956 đi sống đắt lên gp đôi: Giá một ký cam t 80 lên ti
150 quan cũ, một t26 tăng lên 50 quan cũ. Dân nghèo t đó sống điêu
đứng.
Mà đồng thi, ti tân phú gia b nếp sng c truyn, tách bit qun chúng
hướng vphương Tây, sng li sng ca phương Tây. Dân nghèo cho h lai
căng, phản bi dân tc, bt đầu thù oán họ như nông dân thù oán bn lãnh chúa, và
qua năm 1957 thì những người am hiu thi cuộc đã đoán được rng thế nào cũng
s có cách mng.
Dân s Bagdad hi đó vào khoảng 800.000 - 900.000 người khong
100.000 - 200.000 vào hng công chc, tiểu sản tr lên, 700.000 nghèo kh,
sng chui rúc trong các chut.
Mt s giàu ln sống như đế vương trong những bit th lng lẫy, vườn trng
đầy hồng, hương thơm ngào ngạt. Trong mt x bi thảm như Iraq, những vườn
hồng đó lc lõng như một cnh ốc đảo, mt cnh đào nguyên. Ăn không ngồi ri,
người ta không biết làm cho hết ngày, gọi điện thoi hoc t hp nói chuyn
phiếm vi nhau, r nhau li nhu nht ti nhng khách sn cc k " up-to-date "
mang nhng tên Mỹ, tên Pháp: Embassy, Sémiramis...Các bà đeo nhng ht xoàng
b, khoác nhng áo lông chn bc, hút thuốc thơm, uống sâm banh - 4 dinar
mt chai - nhảy điêu slowfox. ông cun mt tm giy bc 10 dinar - bng li
tức hàng năm của mt nông dân dc ri châm thuốc cho "người đẹp" y như một
công t Bc Liêu ca ta hi 1930.
Ăn xong, họ bước ra, để li mt luồng ơng Chanel sau, đi coi các phim:
Violettes impériales, Fanfan la Tulippe, Symphonie pastorale...
c thnh thong cũng lại thăm các quan từ thin - h bảo "đi thăm
người nghèo" - h hp nhau thành một đoàn hàng trăm phu nhân, "phu nhân" nào
cũng lộng ly. Phân phát mt ít quần áo cho người nghèo chụp mươi tm hình ri
lên xe hơi về nhà. Thế là qua được mt bui.
Trong khi đó các ông họp nhau câu lc bAnh đánh (loto) Mỹ, ung
Scoth Whisky Horse. Sxe hơi từ 1950 đến 1956 tăng lên gấp năm, giá đất tăng
lên vùn vt người ta đua nhau xây cất bit th cho mướn, mt bit th sáu
phòng tiền mướn t500 tăng lên tới 1.500 dinar mỗi m, nghĩa là bng li tc
trong mt thế k rưỡi ca mt nông dân!
c ông ln rt dt vvăn hóa, có cần gì phi hiu biết nhiu mới làm được ông
ln. Cnăm họ không đọc được tới mười cun sách. Thì giđâu đọc? Vic
trong b trong s này, hi hp tiệc tùng này, công du này... Nhưng cũng phải m
bthích văn hóa, đi nghe hòa nhc, din thuyết, đi xem triển lãm tranh nh. Dĩ
nhiên h không bao gi phi mua giy vào coi, luôn luôn được mi ti d.
Vì dốt văn hóa nên họ nghi kvăn hóa, ghét tụi làm văn hóa. Sách, báo, cái thứ
đó chúa tai hi, ch reo rc mm phn lon, phi kim duyt cho gt thnh
thong phi cho công an cnh sát ùa vào các tim sách lc cho k quét hết "rác
rưởi" đi. Ngay tới các giáo cũng không dám in "tác phm" ca mình na, s
kghen ghét, tranh giành địa v, ton hót vi chính quyn mình b cái "họa văn
t".
Cm tuyệt không được din kịch, thơ ngụ ngôn ca La Fontaine cũng bị kim
duyt, tiu thuyết ca Victor Hugo phi bán lén lút, không hiu có phép màu nào
phim Les Misérables ca Victor Hugo lọt được ty kim duyệt, nhưng mới
chiếu được ba ngày thì b cấm. Người ta s cái vai Jean Valjean[55] không bng
s cái vai Cosette[56]. Còn Jean Jacques Rousseau thì ông k ri, không ai dám
nhc ti. Rt cuc chcó Arsène Lupin[57] là được xã hội "đứng đắn" Bagdad biết
khơn cả. Đi đâu cũng nghe thấy người ta k vi nhau tài xut qu nhp thn ca
Arsène Lupin.
Cũng có một nhóm gi nhng tc c truyn, không thèm giao thip vi bn phú
gia mi ni, bạo phát đó. Có ai hỏi h: Nghe nói ngài sp làm btrưởng thì h ni
gin lin: " Tôi mà m btrưởng? Ông coi tôi hạng người nào vy? Btrưởng
cho ai? Btrưởng nào? ". Hđọc sách nhiu, thông tho tiếng Rp, tiếng Anh
và tiếng Pháp, đọc Valéry, dịch bài thơ " Le cimetrière marin "[58].
Thanh niên trí thc dĩ nhiên thích Sartre François Sagan mt s quá khích t
b c ttiên Mohamed[59] ư? Ai vy h? Mt s nữa đng vào phe đối lp, t
chc các phong trào qun chúng.