Kiếm Tâm B Phi Yên
To Ebook: Nguyn Kim V Ngun truyn: vnthuquan.net
B Phi Yên
Kiếm Tâm
Chào mừng các bạn đón đọc đầu sách từ d án sách cho thiết b di động
Ngun: http://vnthuquan.net/
To ebook: Nguyn Kim V.
MC LC
Kiếm Tâm
B Phi Yên
Kiếm Tâm
Dch: Aficio
Vũ Thành Nghiệp thảng thốt đứng nơi đỉnh núi Tuyệt Nghiễn. Gã vĩnh viễn không hiểu bản thân vì
sao có thể bị hắn tìm được, nhưng gã hiểu, mạng của mình không còn bao lâu nữa!
Gã có chút e dè nhìn Trác Vương Tôn đang đứng hiên ngang phía đối diện, gã thậm chí không dám
xuất thủ, cũng không dám bỏ chạy. Trong tay Trác Vương Tôn là một thanh thiết kiếm nặng tới ba
mươi ba cân, Vũ Thành Nghiệp biết, kiếm này tên là Khiếu Dương kiếm, chính là bội kiếm của
huynh đệ tốt nhất của gã - Trần Mộ Tùng.
biết tập quán dùng danh kiếm giết danh nhân của Trác Vương Tôn, trong lòng không ngăn nổi
tuôn ra một đợt tự trào: Bọn gã vốn cùng nhau xưng là Tùng Lâm Song Nghĩa giang hồ hán tử, trong
mắt Hoa Âm Các chủ, vẫn còn là danh nhân a.
Nhãn thần của Trác Vương Tôn rất lãnh đạm, dường như tại trung tâm của tầm nhìn, chỉ có mây
trắng xa xăm. Lời nói của hắn cũng rất lãnh đạm:
- Chủ nhân của Khiếu Dương kiếm nguyên là bằng hữu tốt nhất của ngươi, nhưng y vĩnh viễn không
biết được, năm đó kết hợp với Liên Vân Song Hổ ám toán y, chính là ngươi. Do đó, ta mới dùng
Khiếu Dương kiếm tới giết ngươi.
Lời vừa nói ra, sắc mặt Vũ Thành Nghiệp lập tức trông như tro tàn. Việc này vốn không có kẻ thứ tư
biết, gã sau khi sự tình xảy ra chưa lâu, đã giết xong Liên Vân Song Hổ, sao hắn có thể biết được?
Kiếm Tâm B Phi Yên
To Ebook: Nguyn Kim V Ngun truyn: vnthuquan.net
Gã kinh hoảng ngước đầu lên, liền thấy con mắt lạnh lùng của Trác Vương Tôn.
Đó là con mắt khoáng tuyệt thiên hạ, đó là con mắt không của phàm trần, đó là con mắt xa xăm bát
ngát, Vũ Thành Nghiệp gần như một chút nữa là run tới mức tan thành mây khói, gã đột nhiên trở lại
được với thân thể, từ trên vách núi nhảy xuống dưới!
Gã thà ngã tan xương nát thịt, cũng không nguyện đối địch với cái kẻ không hề có chút tình cảm nào
này!
Nhưng kiếm quang trong chớp mắt phá không mà tiến.
Kiếm quang không hề mạnh, nhưng đi được một phần, chỉ trong chớp mắt ấy gió đã tràn đầy khắp
đỉnh núi, sau đó truyền lan ra xa. Trời đất bao la, thân như cát bụi, một kiếm này tùy tiện mà hóa
thành lò lửa của trời đất, hoàn toàn chụp lấy Vũ Thành Nghiệp. Vũ Thành Nghiệp hoảng sợ kêu lớn
một tiếng, đúng vào lúc tiếng kêu vừa cất lên, hai bắp chân gã đã bị chém rời khỏi thân thể, rồi tới
cẳng chân gã, eo lưng gã, thân mình gã, cổ gã, cuối cùng là cái đầu gã. Thân thể gã từng phần từng
phần một bị cắt đứt một cách chỉnh tề, làm bạn đồng hành với tiếng kêu hoảng sợ thảm thiết này.
Gió chưa hề ngừng, Khiếu Dương kiếm đồng hành với thân thể phân tán của Vũ Thành Nghiệp rơi
khỏi vách núi, Trác Vương Tôn không ban cho gã thêm một cái nhìn nào. Bởi vì hắn biết, thiết kiếm
trong không trung tiếp tục xuyên qua thân thể Vũ Thành Nghiệp lại thành một khối chỉnh tề, sau đó
đóng đinh đinh xuống dưới đáy vực. Đây là võ công của hắn, kiếm pháp của hắn, không cần phải
hoài nghi.
Sau đó, mục quang Trác Vương Tôn ngước lên, nhìn vào thân hình một người khác.
Nếu như không phải là mục quang của hắn, không ai có thể chú ý được sự tồn tại của người này.
Y tuyệt không tầm thường, tướng mạo y rất thanh lịch, thần thái y rất cao ngạo, y vốn là kẻ khiến
người ta không chú ý không được, nhưng một khi đặt mình vào trong trời đất, y phảng phất như cùng
với đám mây này, ngọn gió này dung hòa thành một thể, không phân biệt được nữa.
Thanh lịch của y, là thanh lịch của cành tùng đá núi; cao ngạo của y, là cao ngạo của mây trắng trời
xanh.
Hiện tại, mục quang của Trác Vương tôn đang dừng lại trên mình y.
Võ công của y dù không đáng kể, nhưng trong giang hồ mỗi người đều biết, Chú kiếm đệ nhất đại sư
Chung Thạch Tử không chỉ có thể đúc ra thanh kiếm tốt nhất thiên hạ, mà còn bình phẩm được kiếm
pháp tinh vi nhất thiên hạ. Trác Vương Tôn tự nhiên cũng vì nhãn quang của y mà đưa y đi theo,
xem bản thân sát nhân.
Chung Thạch Tử từ từ nhắm mắt lại, thần tình có chút trầm lắng.
- Mười năm trước đây, ta từng được thấy kiếm pháp kiểu này của Các chủ.
Trác Vương Tôn không nói, vì hắn biết Chung Thạch Tử sẽ còn nói tiếp.
- Lúc ấy, môn phái mũi nhọn hùng mạnh nhất vẫn là Thiên La giáo, ta ái kiếm thành si, thế là lặng lẽ
Kiếm Tâm B Phi Yên
To Ebook: Nguyn Kim V Ngun truyn: vnthuquan.net
lẻn vào Thiên La giáo tổng đàn Tây Côn Luân sơn, muốn xem trộm kiếm pháp của Thiên La giáo
chủ. Do ta luôn luôn tin rằng, chỉ có thông hiểu kiếm pháp mạnh nhất, mới có thể luyện ra kiếm tốt
nhất, nhưng ta không nghĩ tới, ta bất ngờ thấy được kiếm pháp mà ta chưa từng tưởng tượng qua...
Y ngẩng đầu lên, lát sau chìm đắm vào trong đoạn hồi ức đó, lẩm bẩm nói:
- Cái đó vốn không phải là kiếm pháp mà người có thể thi triển, Thiên La giáo cao thủ như mây, vậy
mà đều thất bại dưới kiếm pháp này, cả Giáo chủ cúng không ngoại trừ. Ta sau khi chấn động, bất
chấp tất cả xông tới, hỏi hắn đây là kiếm pháp gì, hắn khẽ mỉm cười, nói với ta, đây là Kiếm Tâm
quyết. Hắn không tu kiếm ý, không tu kiếm khí, mà dĩ kiếm vi tâm, dĩ tâm vi kiếm. Ta nghe xong
rồi, lập tức như si như ngốc, bởi vì ta yêu kiếm thành nghiện, nhưng thực sự chưa từng nghĩ tới khả
năng dĩ kiếm vi tâm. Vài câu của hắn, khiến ta đối với đạo Chú kiếm có được lĩnh ngộ rất thâm sâu,
từ đấy ta rèn kiếm liền không dĩ hỏa dĩ đoàn, mà là dĩ tâm huyết.
Mục quang y nhìn chăm chú Trác Vương Tôn.
- Kiếm pháp của ngài đã thiên hạ vô địch, bởi vì ngài cũng đã có kiếm tâm.
Trong mắt Trác Vương Tôn lộ ra một tia ý chế giễu.
- Có thể ta chưa từng tập luyện kiếm tâm.
Chung Thạch Tử khẽ mỉm cười, tận cùng trong vẻ mặt cười là ý thê lương.
- Đạo trong thiên hạ như trăm sông cùng đổ về biển cả, tu luyện tới được cực điểm, đều là khác nhau
chỉ phảng phất thôi. Trên trời cao mới có thể mặc sức tung hoành, muốn đem đạo từ trong kiếm nói
ra thật minh bạch khó lắm, chỉ có điều Các chủ có thể làm như thế nào nói như thế ấy.
Y nhìn thẳng vào mắt Trác Vương Tôn, giọng nói đột nhiên trầm lại.
- Hãy quý trọng người đó, không phải ai cũng đều có thể tìm được kiếm tâm của bản thân đâu.
Con mắt như mặt nước hồ của Trác Vương Tôn cũng không ngăn được một lớp gợn sóng lăn tăn.
- Người nói là, kiếm tâm của ta là vì một người?
Chung Thạch Tử không nhìn hắn nữa, chầm chậm đi xuống núi.
- Đệ đệ của ta luôn luôn muốn vượt qua ta, trở hành Chú kiếm đệ nhất nhân, nhưng hắn từ đó không
hiểu rằng, sau khi rèn kiếm ta tình cảm tổn thương trái tim chết dần, rèn không phải là một thần binh
sắc bén, mà là tình cảm của ta ... kiếm vô tình, người lại hữu tình, cao thủ vung thanh kiếm đó lên,
chẳng phải tình chính ở đó sao?
Thân ảnh y bị thế núi quanh co che mất, mịt mờ trong trời đất xa xăm, Trác Vương Tôn đột nhiên từ
tận đáy lòng trào lên một luồng lãnh ý.
Ngươi có kiếm pháp thiên hạ vô địch, nhưng nàng mới chính là kiếm tâm của ngươi.
Vậy kiếm pháp của ngươi mạnh nữa rồi sao, dạng kiếm pháp vô địch này, ngươi có khả năng khống
chế đến đâu?
Cai trị cả thiên hạ như Trác Vương Tôn, lần đầu tiên, cảm giác được một chút lạnh giá, đồng thời,