
luôn trẻ con như con mèo cứ bám váy mẹ, nên dù anh không thích cái gì, hễ Cúc
thích, là anh sẽ... chặn không cho nó lấy bằng được. Mẹ kêu anh đầu to mà trẻ con,
Cúc thì nhắc tới anh như một Peter Pan chưa lớn trong một câu chuyện nào đó của
nó. Có lẽ anh chẳng hiểu gì Cúc thật, cho nên mới có chuyện khi bạn thân mình và
em gái mình thành đôi, mà một tuần sau anh cũng chả biết gì cả. Không phải Tùng
không nói, mà là hễ cứ khi nào Tùng nhắc đến em gái, anh đều gạt đi.
Đến một ngày biết tin Cúc sắp phải vào phòng mổ, anh mới giật mình nhận ra
mình đã để quên quá nhiều thời gian bên cạnh nó. Anh cuống lên, muốn chăm sóc
và cưng nựng nó, muốn hỏi han và quan tâm nó, nhưng mọi thứ đã trở thành thói
quen. Cúc cũng bảo nó cũng chỉ thích anh nạt nó mỗi ngày, tranh giành với nó mỗi
ngày để nó được đuổi bắt anh khắp nhà, tranh thủ véo má anh, mè nheo và kể tội
anh với mẹ. Sự thực, anh mãi mãi là ông anh Peter Pan, chẳng bao giờ lớn. Ngày
mổ, Cúc gục vào vai anh, mắt ươn ướt, nhưng rồi dứt khoát gạt nước mắt tự tin
nằm lên chiếc giường trắng toát, môi mỉm cười. Hôm đó anh mới nhận ra, anh
sống với tiếng chí chóe, vòi vĩnh quen thuộc như sống với cơm hàng ngày.