
Bài văn kể về 20 năm sau trở về thăm
trường cũ với bạn
A/ GỢI Ý LÀM BÀI
_Em phải viết một lá thư, kể chuyện về thăm trường cũ. Lá thư đó em phải
miêu tả quang cảnh trường em 20 năm sau.Trường sẽ hiện đại, nguy nga, bề thế khác
hẳn hiện giờ.
_Em cần tưởng tượng 20 năm sau em là một người như thế nào? Bao nhiêu
tuổi? Làm nghề gì? Ở đâu?
_ Bạn em, người nhận thư, tên gì? Ở đâu? Gia cảnh thế nào?
_Em cần suy nghĩ trong trường hợp nào mà em về thăm trường? Vì sao em
muốn kể cho bạn nghe những điều em nghe , em thấy ? ( Ví dụ: Em là một Việt kiều
về thăm quê, một thầy giáo được cử về làm hiệu trưởng, một doanh nhân đến tìm hiểu
để đầu tư, phát triển trường hay đơn giản là một người cha đến xin học cho con...)
_Em cần nghĩ đến một cốt truyện, em trở về trường, xúc động trước sự thay đổi
vượt bậc của trường, em muốn làm gì đó để hỗ trợ cho các hoạt động của nhà trường,
em viết thư kêu gọi bạn bè cùng tham gia chẳng hạn.

_ Em hãy hình dung, trường em sau 20 năm phải thay đổi như thế nào? ( Yếu
tố miêu tả)
+Ví dụ như quy mô, diện tích, vị trí vẫn như cũ hay được mở rông, nâng tầng
cao hơn v...v...
+Cổng trường, sân trường, cây cối, vườn tược, bãi đậu xe, căn tin có như hồi
em học?
+Cầu thang. lớp học của học sinh, phòng làm việc của thày cô, sân thể dục,
phòng thí nghiệm...đã được hiện đại hóa như thế nào? Cái gì đã mất? Cái gì có thêm?(
vd: bể bơi, nhà ăn, sân khấu, tầng hầm để xe, thư viện mở 24/24...)
_Em có gặp ai trong số thầy cô và bạn bè cũ. Cuộc gặp gỡ có làm em xúc
động? Những kỉ niệm nào ùa về trong em? Những so sánh , liên tưởng? ( Yếu tố biểu
cảm)
_Em đừng quên thời điểm miêu tả là mùa hè. Khi đó trong trường có những
hoạt động gì hay hòan toàn vắng lặng? Nếu có thì những hoạt động ấy ra sao?
B/ DÀN Ý CHUNG:
I/ Mở bài:
Nơi gửi thư, ngày tháng năm.
Lời xưng hô đầu thư.
Lí do gửi thư.
II/ Thân bài:
Nội dung chính của thư. Kể chuyện thăm quê, thăm trường cũ. Những thay đổi,
những hồi ức, nghĩ suy, cảm động.

III/ Kết bài:
Lời nhắn gửi, lời chúc sức khỏe, kí tên.
C/ BÀI THAM KHẢO:
Bảo Định, 10 tháng 10 năm 2026.
Loan thân mến,
Bồ có ngạc nhiên không khi lá thư này được gởi đến bồ từ làng Bảo định, quê
hương tụi mình? Cũng đơn giản thôi bởi như bồ biết, mình về Việt nam đã được 10
ngày. Ở Đà nẵng, quê nội của Cu Tí một tuần thì mình và " ông xã" quyết định " hành
phương nam", nghĩa là đưa cháu về thăm quê ngoại. Bồ biết đấy, mình phải thắp
hương cho ba mẹ mình vì khi ông bà mất, mình không có mặt. Hơn nữa, mình muốn
Cu Tí hiểu được trọn vẹn hai tiếng " quê hương".
" Về phương nam thiết tha câu hò..." Không hiểu sao câu hát ngày nào còn bé
cứ hiện lên dai dẳng trong tâm trí mình. Ra đi thấm thoắt đã gần 20 năm. Học hành,
làm ăn, lấy chồng, sinh con...cuộc sống cứ như là cơn lốc cuốn mình trôi đi chẳng lúc
nào dừng.Bởi vậy, về nước, bước xuống sân bay, mình có cảm tưởng như vừa sống
lại. Mình chỉ còn là cô bé 17 tuổi ngày nào bước chân đi du học với bao hăm hở. Giờ
đây đến lúc trở về, tuổi gần 40 mà sự hăm hở, háo hức vẫn còn nguyên vẹn. Cu Tý,
con mình thì ngẩn ngẩn, ngơ ngơ. Cháu luôn miệng hỏi: " Tới rồi hả mẹ", " Mình đi
đâu mẹ"? Mình trả lời con mà thực ra là nói với bản thân mình: Về quê! Về quê con
ạ!". Hai tiếng ấy giờ đây mình mới cảm nhận hết được ý nghĩa thiêng liêng!
Rồi mình cũng đặt chân về tới quê mình, làng Bảo Định bên bờ sông Tiền yêu
dấu. Mình lại được trở về với mái nhà xưa, nơi ba mẹ mình yên nghỉ. Đứng trước mộ

