
Bao nhiêu lần được mắc sai lầm

Tự nhiên cô cảm thấy cuộc sống với anh tẻ nhạt, chẳng có điều gì khiến cô thiết tha
yêu anh. Từng ngày trôi qua, vẫn sự chiều chuộng, chăm sóc của anh, vẫn sự tôn
trọng đầy khách khí anh dành cho cô mỗi ngày, đều đặn. Tự nhiên cô muốn nổi
loạn. Sự bình yên quá đỗi trong ngôi nhà mình khiến cô ngột ngạt. Cô muốn có
một cuộc sống khác. Cuộc sống đầy màu sắc, một người chồng tài giỏi hơn cô, có
thể làm cô khâm phục, ngưỡng mộ. Chứ không phải là một người chồng hiền hiền,
không bao giờ biết tranh luận với vợ bất cứ vấn đề gì, không bao giờ nhớ nổi ngày
lễ, sinh nhật của vợ để mua dù chỉ một bông hoa để tặng.
Buổi chiều, anh đi làm chưa về, cô soạn một ít đồ và để lại một mảnh giấy: “
Em đi Lâm Đồng chơi ít bữa. Đồ ăn trong một tuần em đã chuẩn bị sẵn. Đừng gọi
điện cho em.” Và cứ thế cô đi. Cô có một người bạn là thầy tu, tên Trọng Tín. Lần
nào về Lâm Đồng cô cũng tranh thủ ghé thăm Tín. Tín là sản phẩm của một mối
tình ngang trái bị hai gia đình cản ngăn . Sau này ba của Tín đi tu và trở thành trụ
trì chùa Khánh Lâm, còn mẹ Tín thì em không nghe Tín nhắc đến. Tín rất đẹp, học
giỏi, lấy vợ sau 24 giờ quen biết khi cậu ấy đang học lớp 12 và bị vợ bỏ sau 12

tháng chung sống. Sau đó buồn tình, Tín cắt tóc đi tu rồi không lâu sau hoàn tục,
rồi lại xuống tóc lần hai gởi thân vào chùa cho tới giờ . Cô hỏi:
- Sao Tín phải đi tu rồi hoàn tục rồi thoát tục? .
Tín trả lời cô, giọng nói cậu ấy nhẹ hẩng tợ như không nói :
- Lần thứ nhất là trốn thực tại, lần thứ hai là nghiệp tu.

Tín lại bảo :
- Kiểu người như Hà My gian nan lắm, lận đận nhiều nhưng
mùi đời còn nồng nàn liệu mà tiết chế không thì khổ cứ ám mãi vào thân”.
Tín không bao giờ hỏi thời gian qua cô sống ra sao, cậu ấy nói :
- Hà My còn tới tận chốn này thăm Tín thì có nghĩa cuộc sống
của cậu còn tạm chấp nhận được, có gì phải hỏi .

Cô về. Tín dúi vào tay cô cuốn kinh phật và mấy trái sầu riêng mới rụng. Đêm
cao nguyên rét tê tái, cô ngỡ mình chẳng có gia đình, ngỡ mình cô độc nhất thế
gian. Hóa ra không phải, một mình Tín trong ngôi chùa khuất sau núi, tách biệt hẳn
với cuộc sống sôi động bên ngoài, xung quanh cậu ấy chỉ có những tiếng tụng
kinh đều đặn, tiếng chuông chùa vang vang lạnh lẽo, tiếng gió hú vô hồn đêm
đêm…Mấy câu nói của Tín làm cô suy nghĩ nhiều … Cô không như Tín , không có
nghiệp tu , không thể cứ thế chôn mình trong chốn yên tĩnh vì cô còn rất nhiều
ràng buộc, rất nhiều ân tình trước sau buộc mình đền trả, rất nhiều nơ nần trong
cõi đời chẳng mấy bình yên của em.
Hôm cô đến chào từ biệt Tín để trở về Cà Mau, Tín bảo cô đợi. Lát sau Tín trao cô
lọ sành, bảo cô hãy ôm chặt đi rồi bình tĩnh nghe Tín nói. Tín bảo:

