
Bức vẽ dở dang
Những tia nắng dịu dàng của một chiều thu muộn cuối cùng cũng tắt hẳn sau mấy
tán cây xanh rợp. Hoàng hôn lập tức khoác lên nghĩa trang một màu trầm buồn u
ám, cái sắc màu như muốn làm người ta tan chảy trong nỗi cô đơn.
Hoàng vẫn ngồi yên trước ngôi mộ nằm khuất trong một góc tĩnh lặng, nơi có
những bụi hoa hồng leo bò lan lên cả tấm bia cẩm thạch. Nhìn anh khi ấy người ta
rất khó đoán được bao nhiêu tuổi, bởi nỗi đau quặn thắt cứ hằn sâu trên từng nét
mặt, khiến anh như đã trải qua cả một cuộc đời dài dằng dặc buồn thương. Hoàng
đã vượt được qua những năm cô đơn khủng khiếp ấy chỉ với một niềm tin rằng,
Châu đang bình yên và hạnh phúc bên gia đình nhỏ của mình. Dù có chết đi sống
lại, anh cũng không thể tưởng tượng được rằng, đón mình trong ngày về ấy lại chỉ
có nấm mồ lạnh ngắt, không thể tin nổi rằng sẽ không bao giờ còn được ôm lấy bờ
vai cô, lùa tay vào mái tóc cô, hay ghé sát môi thì thầm bên tai cô, rằng anh yêu và
nhớ cô tới chừng nào.
Một cơn đau đớn tột cùng như trào lên bóp nghẹt trái tim Hoàng, anh gục xuống,
cảm thấy máu toàn thân đã trở nên lạnh ngắt.
“Anh là… Hoàng phải không?”

Một giọng nam trầm đầy u uẩn chợt vang lên phía sau tạm thời kéo Hoàng ra khỏi
nỗi đau thương giằng xé. Anh ngẩng đầu lên, quay lại. Đó là một người đàn ông
lớn hơn Hoàng vài tuổi, trông đơn giản nhưng lịch thiệp. Điều khiến Hoàng lập tức
chú ý đến là đứa bé đứng sát bên hông người đó. Anh đứng dậy, loạng choạng như
muốn ngã. Đôi mắt của Châu, đôi mắt lúc nào cũng như ướt đẫm, đôi mắt luôn đau
đáu trong từng giấc ngủ chập chờn của anh, đang mở to trên khuôn mặt đứa bé.
Hoàng vội bám vào bia mộ để khỏi gục ngay xuống đó.
Trong khi bé Lâm mải mê với những bông hoa trắng hồng xinh xinh phủ đầy mộ
mẹ, hai người đàn ông lặng lẽ ngồi trên chiếc ghế dài cách đó không xa, mỗi người
đuổi theo một ý nghĩ khác nhau. Khá lâu sau đó, Hoàng mới cất được thành lời, dù
cổ họng anh vẫn nghẹn đắng.
“Cô ấy có đau đớn không?”
“Cũng không quá lâu. Cô ấy cũng đã giành giật sự sống suốt 2 ngày. Trước khi đi,
cô ấy chỉ tỉnh lại vài phút…”.
“Tất cả là tại tôi”, Hoàng tưởng như lồng ngực anh đã vỡ vụn ra.
“Không. Châu đi rất thanh thản. Cô ấy muốn tôi chuyển cho anh mấy thứ”. Câu
nói ấy được thốt ra khó khăn nhưng giống như một gánh nặng trên vai vừa trút
xuống. “Cô ấy tin rằng thế nào cũng có ngày anh quay lại”.

“Tôi…”, giọng Hoàng tắc nghẹn, cảm giác mất mát lại lan khắp cơ thể, trở thành
những mũi kim đâm vào từng góc tâm hồn sâu kín nhất. Anh chỉ mong chồng
Châu sẽ dừng lại, bất cứ điều gì anh ấy nói ra lúc này chỉ càng khiến anh dễ sụp đổ
hơn.
“Dù sao thì tôi cũng đã tha thứ cho anh. Không, có khi tôi còn phải cảm ơn anh.
Quãng thời gian ấy, Châu đã vô cùng hạnh phúc”.
Long dắt bé Lâm đi sau khi đặt chiếc hộp gỗ lấy từ trong vòm ngôi mộ xuống cạnh
Hoàng. Còn lại một mình trong nghĩa trang lạnh ngắt, Hoàng nằm vật ra ghế, ôm
chặt lấy di vật cuối cùng của Châu, khóc không thành tiếng.
Ở tuổi 30, Châu không đẹp một cách lồ lộ như thời thiếu nữ, mà ở cô luôn toát lên
một vẻ dịu dàng, duyên dáng và đằm thắm tuyệt vời. Làm ở bộ phận truyền thông
của một công ty lớn, Châu thường xuất hiện trước mặt mọi người trong phong thái
tự tin, cởi mở nhưng vẫn đoan trang, có chừng mực, thêm vào đó là một chút thông
minh, hóm hỉnh và cách thả hồn vào câu chuyện khiến người đối diện thường bị
chinh phục chỉ sau vài lần tiếp xúc. Đó là lý do khiến nhiều người đàn ông vẫn
nhấp nhổm dù biết rằng cô đã có chồng.
Tụi con gái trẻ trong công ty thường bộc lộ thẳng thắn sự ngưỡng mộ đối với Châu
- nếu như đánh giá bề ngoài, cô có đủ các yếu tố khiến người ta thèm muốn: một vị

trí xứng đáng với năng lực của bản thân, một người chồng nghiêm chỉnh, đứng
đắn, biết làm ăn, một cô con gái lên 3 xinh xắn đáng yêu, kinh tế gia đình ở mức
trung bình. Song trong cái lồng son đẹp đẽ ấy, Châu vẫn cứ cựa quậy không yên.
Khi đó, cuộc hôn nhân của Châu đã bước sang năm thứ 7, vượt qua cái ngưỡng 5
năm mà người ta thường gọi là “thời kỳ khủng hoảng đầu tiên”. Dù vậy, Châu
dường như vẫn chưa thể nắm bắt được gì. Từ một người đàn ông lãng mạn, Long
trở nên khô khan và vị kỷ. Dường như đối với anh, gia đình đó là bất biến và anh
không còn cần phải cố gắng gì hơn trong tình cảm. Anh có thể đi chơi thể thao suốt
buổi tối thay vì đưa cô đi xem phim trong những ngày hiếm hoi cô được nghỉ.
Thảng hoặc có hôm dậy sớm, anh vô tư nằm xem ti vi dù biết cô thích đến nhường
nào một buổi sáng cuối tuần, được nằm lười nhác trên giường thêm một chút và
nghe tiếng nhạc du dương phát ra từ chiếc máy quay đĩa họ giữ từ thời độc thân.
Anh bắt đầu hút thuốc và nhiều đêm về muộn với hơi thở nồng nặc mùi bia rượu,
sau đó lao vào hôn vợ một cách nồng nhiệt thái quá mà không để ý đến cảm xúc rất
dễ dàng đổ vỡ của cô. Dù bị những nhu cầu vật chất của ngày thường cuốn trôi đi,
nhưng tận trong sâu thẳm tâm hồn, Châu vẫn là một người phụ nữ lãng mạn và
nhạy cảm. Chính vì thế, những dòng cảm xúc cô tưởng như đã chết từ lâu, bất chợt
ùa về dữ dội khi cô gặp Hoàng. Linh hồn lang thang phiêu bạt trên sa mạc cằn khô
như tìm được nơi ký thác.

Lớp tập huấn do công ty mẹ tổ chức ở Lâm Đồng chỉ kéo dài hơn 1 tháng, nhưng
thời gian đó đủ để cho Châu và Hoàng “tìm được nhau”. Hoàng làm ở bộ phận kỹ
thuật của công ty, thực ra hai người cũng đã biết nhau từ trước khi quen khá lâu.
Làm ở các tầng khác nhau, nên thỉnh thoảng lắm Châu mới gặp Hoàng ở thang
máy, cũng có khi là trong căng tin của công ty. Không phải cô chưa từng chú ý đến
anh, ở anh có một vẻ gì đó rất đặc biệt. Hoàng không đẹp trai, không nổi bật, thậm
chí anh luôn khoác lên mình cái vẻ xù xì thô ráp và có phần cứng nhắc của người
thuần túy làm kỹ thuật. Anh hay ngồi cách biệt ở một góc gần sân của căng tin, đôi
lúc cùng vài đồng nghiệp nam, nhưng ít khi hòa hợp hẳn vào bọn họ. Đôi lần Châu
nghe thấy mấy con bé cùng phòng nhắc đến Hoàng như một kẻ lập dị và khó gần
cùng những lời bình phẩm chẳng mấy hay ho. Chỉ vậy thôi.
Khóa tập huấn ấy có tới gần 100 học viên đến từ nhiều chi nhánh, phân công ty cả
nước, được tổ chức trong khuôn viên đại học Đà Lạt khiến Châu cảm thấy hứng
thú vô cùng. Đã nhiều năm qua kể từ ngày tốt nghiệp, cô vẫn ao ước được quay lại
sống trong không khí của một lớp học đúng nghĩa với những người bạn vô tư. Ở đó
không có sự cạnh tranh, không quyền lợi, không đấu đá mệt mỏi. Người ta nhìn
nhau bằng mắt sạch.

