Kịch độc
Chiếc gường cót két như tiếng kêu rên quá ti, không át ni bn nhc chuông, báo có
cuc gọi đến ca chiếc máy di động để đầu giường. Buông c hai tay đang ôm vai
người đàn ông nm trên, mt tay với máy di động, tay còn li, Thuần đặt dc ngón tr
vào giữa đôi môi ông ta, ý ra hiu im lặng để cô đàm thoại, kp chặn đứng mt câu lu
bu vì b mt hứng, suýt văng ra t ming ông khách.
- Chu khó ch em mt tý- Thun khn khon- Ai mà li vô duyên thế nh, gọi đúng vào
cái lúc...!
Tuy không bt loa ngoài, nhưng tiếng nói của người đàn ông trong máy khá rõ, làm cho
ông khách ny sinh tò mò ri nm im.
Như sợ tn tiền, người đàn ông phía đu dây bên kia nói gp gáp:
- Thuần đấy à, b đây! Tối nay con v nhà ngay nhé! Chú Định đòi bồi thường vết
thương đủ 20 triu mới rút đơn kiện! Chú không thèm nói chuyn vi ai trong nhà mình,
k c b, mà ch khăng khăng đòi gp con! Thế nhé, v ngay con nhé!
đầu kia, b Thuần cúp máy, không để Thun nói li li nào. Thun thn th, vt chiếc
máy di động xung giường.
Ông khách, một người đàn ông ngoài năm mươi tuổi, đủ kinh nghim cm nhận được
Thuần đang bị choáng ”. Thân th Thun lúc này khác gì mt cc tht thiu. Chính bn
thân ông ta cũng bị phn cm. Có c knh vận động tr li , thì cuộc vui đơn phương ấy
cũng chỉm ông thêm mệt. Ông trườn khi bng Thun, nm vt ra bên cnh, cáu knh :
- Sao em không tt máy?
Câu nói khó chu ca ông khách buc Thun phi tr li công vic. Thun lật người, áp
môi vào má và quàng tay qua ngc ông khách th th:
- Em xin li! Chuyn buồn gia đình y mà! C lên, em chiu...!
- Thôi, mt hng ri!- Ông khách m c.
Đối vi Thuần, đây không phải lần đầu tiếng chuông di động vang lên làm gián đoạn
cuc bán mua. Biết vậy, nhưngkhông thể tắt máy, dù điều đó dễ làm khách bc mình.
Thường thì, tiếng chuông vang lên có li cho Thun, bi nó là tín hiu mà bà ch quy
ước, nhc cô bng kinh nghim trong ngh, vô hiệu hoá ý đồ kéo dài cuộc chơi của
khách, tranh th thời gian để tiếp nhn ngay mt ca” mi: mt ông khách mới đến đang
nôn nao, nhp nhm quy bar ch đến lượt, hoc chy sô sang quán bên cnh, khi bà
ch bên kia điện sang mượn người vì thiếu tiếp viên.
Ông khách đã ngi dy, ri khỏi gưng và mc qun áo. Biết ông này là người hin lành,
mt hng cũng không quát tháo nhng x, Thun ngi dy theo, n cn cài giúp ông my
khuy áo, kéo li cái thắt lưng da đ khuy cài nằm đúng giữa bng, ri an i:
- Thit cho anh quá! Lần sau đến, em bù!
Thc ra, Thun rt thích nhng ông khách trung niên, tm tui c btr lên. Gia
cuộc chơi, khi khoái cảm đã lên đến đỉnh, h cũng không ngấu nghiến, ghì xiết như muốn
bóp bp cô ra mt cách thô bạo như lũ trai trẻ. Thậm chí có người còn cao hng, “bo”
thêm cho Thun c mt phong bì còn dán kín, vn là xut ca h trong nhng cuc hp
thường xuyên nào đó, mặc dù cô không xin.
Ông khách vut li mái tóc, ngm nghía cân chnh tác phong ca mình trước ơng rồi
giơ tay với chiếc cặp da để trên mt t đầu giường. Thun vi m ca phòng, đặt thêm
lên má ông ta mt cái hôn, nói vuốt đuôi:
- Nh nhé, lần sau đến , em khuyến mãi !
Còn li mt mình, Thun ngi tựa lưng vào thành giường, hai bàn tay đan vào nhau ôm
lấy hai đầu gi, tp trung ý nghĩ để phán đoán, đặt ra nhng tình hung mà cô s phải đối
mt vi ông chú rut qua thông tin t cuộc điện thoi ca b. Không mun lên quy bar
để nhn tin “bo”, mặc chăn gối rơi toé loe dưới nn nhà.
Cái vic thngm em trai Thun dùng dao rựa chém chú Định hai hôm trước tưởng gii
quyết đã n. Chính Thun, khi nhận được tin d đã cm ngay mt triu, vn là s tiền đi
khách gom góp t đầu tháng đến thng bnh vin chi tr tin chiếu chp, khâu vá, bông
băng. Thậm chí c xe tc xi ch chú Định đi về. Nhng vic còn lại, như bố Thun nói,
thng Tâm còn di, chú cũng như cha, việc trong nhà, chc chú Định không chp. Yên
tâm, Thun tr ra ph kiếm tin.
Ai ng bây gi chú do kin cáo, li còn ra giá hai mươi triệu bồi thường mi chu rút
đơn. Mà chú thừa biết nhà Thun, mt dng dân quê kém cỏi, đào đâu ra hai mười triu
để đền cho chú.
Thun thoáng git mình. Đã bốn năm, bố m và người làng ch biết Thun ra ph làm
công nhân giy da, mt công vic khá hp dn vi những gái quê như Thuần. Liu có
phải tháng trước cô cho tin b m láng lại cái sân đất ly li, mc meo bng xi măng cát,
thay nn nhà bằng đá hoa Trung quc và lp một máy điện thoi c định. Nhng chi tiêu
đó của Thun phải chăng đã mách bo cho mọi người biết rng: cô làm ra nhiu tin. Dân
quê hay soi mói, mới vài năm đi làm cho một công ty m ương, vài trăm nghìn đồng
lương tháng, li nh vic luôn luôn, Thun lấy đâu ngần y tin cho b m làm được
ngn y vic trong một lúc? Không khéo chú Định đã biết cô ra tỉnh làm điếm, quyết ra
tay điểm huyệt,n c ăn vạ, khăng khăng bt b gi cô về, đểbt ming chú bng
hai mươi triệu. Nếu đúng vầy thì Thun s tính chuyn với chú sao đây?
Chng biết may mn hay vô duyên, ch cách thành ph chưa đầy 15 km, làng quê Thun
vn gi được s yên , kiu làng quê Vit Nam my chục năm về trước. Cho dù đất nước
m cửa đã lâu, chng có mt công ty liên doanh liên kết nào tìm v đất này to lc. Mi
ln v quê, đến gn cng làng, Thuần thường đp xe chm li. Cô mun nhìn tht lâu
biu ng “Làng văn hoá” chữ vàng nền đỏ căng ngang cổng chào. Ch y, thi niên
thiếu, Thuần cùng đoàn học sinh váy xanh, áo trng, c tung bay khăn quàng đỏ, bước
đều trong tiếng trng ếch nhịp ba, giưa rừng c hoa cùng c làng ra đón biểu tượng cao
quý này. Nim t hào v quê hương mình còn mãi trong lòng Thun, nghĩ đến là tim cô
đập nhanh hơn, người râm tan như kiến đốt. Ch thế mà mi khi “thấy tháng”, không đi
khách được, Thuần thường v quê, tránh được my ngày nhn nho ca thành ph, giúp
đỡ b m vài việc đồng áng, tích lu sc lc, chun b cho nhng cuc vt ln hai my
ngày sau.
Thun d định, khi kiếm được mt s vốn, con người cô đã rc dài, Thun s b ngh v
quê sinh sống. Dưới lu tre xanh làngThun là một vùng đất thanh bình, tàng ẩn trong đó
là mt lp th cày có học, được tôi luyn trong thi k hp tác hoá, cơ mưu và bản lĩnh.
Ngày Thuần đang học lp 5, nhân lúc thím Định đi vắng, mt bà buôn st vụn đi qua.
Chú Định gi vào, ch góc vườn khuất sau nhà nói: dưới đất có chôn v na qu bom,
vn là cái kng thi hp tác xã quê Thun còn đang hùng mnh vào loi bc nht tnh
nhà, chú ăn cp và chôn tại đó. Chú quơ cành chè rào vạch trên mặt đất mt hình ch
nht rng c cái chiếu đơn, đánh dấu v trí. ng tht, bà st vn cm cuc b ct lc.
Khi đào rộng bng l huyt và sâu c hai gang tay, bà chè chai thm mt, chng cuc
đứng th. Bt ngờ, chú Định t đằng sau xông ti, vt nga bà ta nm gn trong l va
đào, một tay lt qun. Cũng may, bà chè chai khá kho, mc dù nm dưới bà ta vùng vy
b ngưc cái cuc vào mông chú, ming la làng kêu cứu. Vài người xúm đến, bà ta được
gii thoát. Vic này sau tr thành giai thoi. Bt c b tre, gốc đa người làng ngi túm
năm tụm ba, thm thì to nh vi nhau, thnh thong lại đồng thanh phá ra cười rũ rượi.
Chuyn này lan sang các làng lân cn, tr thành ni s nhc ca h tc nhà Thuần, đến
ni, mỗi khi đến trường, mấy đứa bn cùng lp lên: “ Đi buôn st vn nào” Thuần đã
thy chm nc, lin tìm c li bit.
Mt thi gian sau, vào lúc nhá nhem tối, chú Định đi ngang qua b dâm bt ca nhà hàng
xóm bng nghe thy tiếng nước di ào ào. Chú vch bi dâm bt nhìn vào: cái nhà tm
được quây tm b bng cót, thng mt l như cái rá, phơi ra toàn bộ phần kín đáo nhất
ca thân th bà hàng xóm. Người ro rực như phát sốt, hai đu gối như bị rút gân qu
xung, chú lách bi dâm bt bò vào. Không may cho chú, con chó lai Nga ngi thấy hơi
người l, t trong nhà phi thng ra bi dâm bt sa ngậu lên. Chú Định lm cm lùi dn,
ri chạy. Con chó phóng theo đp mt miếng chí mng vào bp chân chú, kéo xoc mt
mng qun. Ngày hôm sau, nhìn chú tp tễnh vác cày ra đng, bà hàng xóm nổi đoá, chõ
thng vào mt chú, c “Định dê” mà chi, rồi cho chú ăn no nê, thoi mái, nhng th
đàn bà, con gái một tháng mi “chiết xuất” ra được mt lần. Cái tên “Định dê” bắt đầu t
đó.
Li mt thi gian nữa, cái con điên đầu tócxù dính cbánh, cọng rơm, giấy gói
ko, qun áo cũn cỡn, rách tua rua như b cá rô đớp, phơi ra cái rốn lồi, đen nhoẻn như lõ
loa, ngày ngày xin ăn ch làng, ti v thì chui vào miếu th thần để ng, bng mang
thai. Nhiều người phát hin dạo này chú “Định dê” li sắm đèn soi ếch., đêm đêm thường
đi về hướng miếu, c những đêm không mưa. Người làng lại túm năm tụm ba, bàn tán
xôn xao tác gi bào thai đích thị là chú Định ca cô.
Cái máu chơi gái kiểu “ma bùn” của chú Định có đất dng võ, khi cái th trn cách làng
Thuần hơn cây s mc lên mấy quán karaoke và thư giãn đấm lưng, thc cht là nhng
nhà cha trá hình nhm phc v cho con em nông dân các làng lân cận. Để ph chí tang
bồng, chú Định b rung lên th trấn thuê nhà, bên ngoài bán nước, bán đề, bên trong m
my chiếu bc cho các c trong Hội ngưi cao tui th trấn có nơi kín đáo mà sát phạt
nhau sau nhng cuc hi họp đ thu h. Có tin, chú th sức ăn chơi. Mấy chc ca-ve
ca những quán quanh đó chú đã “xài” hết. Thèm “hàng” mi, mt tuần đôi ba ln chú
phóng xe ra thành ph, vô tình mò c đến quán M Duyên, nơi Thuần làm gái t ngày
quê ra.
Mt lần, sau khi đi khách xong, cô cm tiền bo định đi lên quy bar thanh toán vi bà
ch, bng Thun khng li bi tiếng nói ngàn ngt của người b bnh hen mãn tính i
phòng chính. Qua ca s, Thun thấy chú Định đang ngắm nghía, bo má my ch em
cùng làm. Mt Thun hết máu, trng bch, thân th nhũn ra như cây mùng héo. Cô nín
th, lùi vi vào cái bung b không, nơi chứa mấy cái gường gãy và máy b đệm rách.
Ch cho chú Định đưa gái vào phòng, Thun mi ln ra, nói di bà ch quán là có vic
gp, ri dt xe phóng thng v nhà tr, ngh hn, không dám bén mảng đến quán M
Duyên c ngày hôm đó.
Rt may cho Thun, mấy ngày sau đó, xi bạc chú Định b công an phc kích bt qu
tang. Ngoài n nn chng cht, chú phi chu cái án pht tù một năm rưỡi. Con đường ăn
chơi trác táng của chú Định tm thi khng li.
Ra tù, chú Định đi thng v nhà mình, ng đẫy một đêm. Sáng hôm sau chú lấy góc bếp
mt con dao rựa đã han r. Chú mang ra b ao, nơi có cái thớt trên ca cái ci xay b b