
Câu chuyện tình tôi
Còn nhớ không anh, 365 ngày trước lần đầu tiên
em gặp anh. Ngày này của những năm về trước em buồn biết bao nhiêu. Và duyên
số đã cho em gặp anh, trái tim em từ đó mới biết ngân lên những giai điệu tình yêu.
Ngày anh đến, em như được sống với cuộc sống chỉ toàn sắc hồng.
365 ngày trôi qua, yêu thương, ghen tuông, nhung nhớ, giận hờn,.......... muôn vàn
cung bậc của tình yêu. Em còn nhớ lần nụ hôn đầu tiên trong cuộc đời mình, thật
ngọt ngào và say đắm. Anh bảo em nhìn lên bầu trời, anh sẽ chỉ cho em nhìn thấy
sao băng. Anh nói sao băng vụt qua nhanh lắm, khi anh đặt nụ hôn lên bờ môi em
cũng vậy, em ngượng ngùng vội vã quay đi. Thế mà em có chạy trốn được đâu, vì
em chẳng biết hôn, vì môi anh ngọt quá, vì vòng tay anh chặt quá, vì tim em đập
nhanh quá, và vì em biết mình đã yêu.
Khi em mơ hồ nhận ra bên cạnh anh, ngoài em còn có nhiều hơn 1 người con gái
khác, là lúc em thấy trái tim mình rạn vỡ thành trăm mảnh đau thương. Thế rồi em

giận anh, em khóc hàng đêm vì nhớ nhung anh quay quắt. Em không dám đi trên
những con đường nơi ta đã đi qua, không dám đến những nơi mình đã cùng nhau
đến, bất kỳ điều gì cũng làm em nhớ đến anh.Em nhung nhớ vì em yêu anh.
Khi em thấy trái tim mình khổ đau nhiều quá, không thể lạnh lùng từ chối cuộc gọi
của anh là giây phút em nhớ anh đến quặn thắt trái tim mình. Em không thể sống
trong nhớ nhung nhiều hơn nữa. Em bước qua đau khổ vì em yêu anh.
Em về bên anh, tận tuỵ và làm việc hết mình, chỉ mong có thể mang đến cho anh
giây phút yên bình và êm ả, vì cuộc đời anh đã cay đắng quá nhiều. Anh đi bên cô
ấy, cùng cô ấy toan tính những gì. Khi có cả em và cô ấy, anh lạnh lùng và cư xử
thế nào với em? Có ai biết mối quan hệ của chúng ta, ngoại trừ em - anh - và gia
đình em?
Em như cái bóng vô hình trong quãng thời gian ấy, chỉ biết quên đi bản thân mình
vì anh. Bởi em thật sự không biết sự nhập nhằng giữa anh và cô ấy. Em bỏ qua tất
cả vì em yêu anh.
Khi cô ấy đề nghị cùng em ngồi trò chuỵên, em mới biết thật ra giữa anh và cô ấy
là thế nào. Em sẽ chẳng tin nếu như cô ấy không cho em xem những dòng tin giữa
anh và cô ấy, em sẽ vẫn tin anh như trước nay nếu những gì em nhắn cho anh cô ấy

thuộc lòng vanh vách đến thế, em sẽ mãi kính trọng tôn sùng anh nếu như những
phút ái ân với anh qua lời cô ấy không nồng nàn như lúc ở bên em. Em chỉ nghe và
không nói gì cả, nỗi đau không thể thốt thành lời.Thế giới như sụp đổ trước mắt
em. Người em yêu thương là thế, lần đầu tiên em yêu một người, em đã trao anh
niềm tin, hi vọng, ước mơ,............... bao nhiêu yêu thương, ái ân nồng mặn, rụt rè,
e ấp, nồng nhiệt, say mê! Vậy mà, em thật sự giận vì em yêu anh.
Em đã đi, anh còn nhớ không?
Anh đã thế nào, anh còn nhớ không?
Em đã trở về, không phải em yếu đuối, mà vì em yêu anh.
Thế rồi em đã thêm một lần đau khổ, khi đứng đợi anh và cô ấy mãi, từ khách sạn
đi ra. Em đã bảo cô ấy nếu yêu anh và có can đảm trao anh đời con gái, hãy thay
em mang tình yêu và sự tận tuỵ đến cho anh. Thế nhưng không có em cô ấy lại day
dứt, xin lỗi em, và thừa nhận anh đối với cô ấy không phải là tình yêu. Rằng anh
chưa một lần nói yêu cô ấy.
Khi biết em tức giận, biết rằng có thể không còn em, anh đã đối xử thế nào với cô
ấy, anh nhớ không? Cô ấy khóc với em, nhiều lắm anh ạ.
Em không cười, không mỉa mai cô ấy. Mà em thấy thương hơn. Vì em rất yêu anh.

