intTypePromotion=1

CÁC NGHỆ SĨ PAKISTAN TÌM KIẾM MỘT TIẾNG NÓI ĐƯƠNG ĐẠI

Chia sẻ: Nguyen Nhi | Ngày: | Loại File: PDF | Số trang:6

0
45
lượt xem
2
download

CÁC NGHỆ SĨ PAKISTAN TÌM KIẾM MỘT TIẾNG NÓI ĐƯƠNG ĐẠI

Mô tả tài liệu
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Bani Abidi về nước năm 2003, sau khi giật được tấm bằng thạc sĩ tại Học viện Mỹ thuật Chicago - Hoa Kỳ. Lúc đó cô rất băn khoăn, lo lắng về tình hình bất trắc ở quê nhà. Cô muốn mỹ thuật phải đề cập và lý giải được tình hình ấy, phải làm thế nào nói với người dân Pakistan và người dân Mỹ rõ về cách thức Hoa Kỳ, theo quan điểm của cô, đã xô đẩy đất nước cô vào ALI RAZA-Hai vết bỏng chỗ cùng tham gia cuộc chiến chống khủng không bao giờ giống nhau-...

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: CÁC NGHỆ SĨ PAKISTAN TÌM KIẾM MỘT TIẾNG NÓI ĐƯƠNG ĐẠI

  1. CÁC NGHỆ SĨ PAKISTAN TÌM KIẾM MỘT TIẾNG NÓI ĐƯƠNG ĐẠI Bani Abidi về nước năm 2003, sau khi giật được tấm bằng thạc sĩ tại Học viện Mỹ thuật Chicago - Hoa Kỳ. Lúc đó cô rất băn khoăn, lo lắng về tình hình bất trắc ở quê nhà. Cô muốn mỹ thuật phải đề cập và lý giải được tình hình ấy, phải làm thế nào nói với người dân Pakistan và người dân Mỹ rõ về cách thức Hoa Kỳ, theo quan điểm của cô, đã xô đẩy đất nước cô vào chỗ cùng tham gia cuộc chiến chống khủng ALI RAZA-Hai vết bỏng không bao giờ giống nhau- bố, bất kể những hậu quả tiềm tàng của nó ra sao. sơn dầu Ngay sau đó, cô đã thuê một đội kèn đồng truyền thống - một di sản của thời thuộc địa trước kia nhưng giờ đây đã hoàn toàn mang chất đặc thù Nam á rồi yêu cầu các thành viên của ban nhạc chơi bài ca mang chất đặc Mỹ nhất mà cô còn nhớ được. Kết quả là video nhan đề Đội nhạc Kèn Shan học cách của Cờ có đính sao
  2. (Shan Pipe Band learns the Star-Spangled Banner), 2004, thể hiện các nhạc công thổi kèn bản nhạc, lắp bắp tuôn ra một loạt những hợp âm loạn xạ, tuy có hiền hoà nhưng lại gồm những nốt nhạc the thé đến chói tai. Đây là một bài nhạc kèn kéo dài 7 phút, ngợi ca khối liên minh “trống đánh xuôi, kèn thổi ngược” giữa hai nước. Từ bấy đến nay, cô Abidi đã trở thành một nghệ sĩ nổi tiếng ở trong nước, và cả trong một số giới ở nước ngoài nữa (một video nữa của cô về thái độ vênh vang, tự đắc của một số nhân vật chính trị Pakistan, mới đây đã được Viện Bảo tàng Mỹ thuật Hiện đại New York ở Manhattan đặt mua), và giờ đây tác phẩm Đội nhạc Kèn Shan đang được trưng ở vị trí nổi bật tại triển lãm Lửa Treo Lơ lửng (Hanging Fire). Đây là cuộc khảo sát qui mô lớn đầu tiên về mỹ thuật Pakistan đương đại, được tổ chức tại Hiệp hội á châu ở New York, cho tới thượng tuần tháng giêng năm tới mới kết thúc. Cũng như phần lớn các tác phẩm mỹ thuật tại cuộc triển lãm - tổng cộng có 55 tác phẩm của 15 nghệ sĩ - nó thể hiện một sự ràng buộc sâu sắc với nền chính trị và văn hoá của Pakistan, đồng thời là một phương thức tiếp cận mỹ thuật, vừa thực tế, vừa ngỗ ngược, lại thường pha chút hài hước mà ít người ở tận trời Tây có thể thấy được đối với đất nước đang trong cảnh rối bời, hỗn loạn này. Tuy vậy, trên thực tế, các tác phẩm đang trưng bày tại New York dường như cũng đủ đại diện cho tinh thần và tính nhạy cảm làm sôi nổi môi trường mỹ thuật đương đại đang ngày càng sống động, đã đưa đến cuộc trưng bày Lửa Treo Lơ lửng này. Khó có thể tìm thấy cách đây
  3. một thế hệ, môi trường đó mấy năm gần đây đã được nuôi dưỡng nhờ sự trỗi dậy của những nhà sưu tầm mới giầu và những gallery tư nhân mọc lên như nấm, chuyên cung cấp tác phẩm của các nghệ sĩ hội hoạ và điêu khắc, sắp đặt và video art, với đội ngũ của họ ngày càng lớn mạnh nhờ các chương trình giáo dục mỹ thuật hiện có đã được mở rộng hơn và những chương trình mới được áp dụng trong cả nước. Các trung tâm chính của nền mỹ thuật đương đại Pakistan là 2 thành phố lớn nhất gồm Karachi và Lahore. Karachi nằm trên bờ Biển A-rập, là thủ đô tài chính và các phương tiện truyền thông, vừa ăn chơi, ngổ ngáo, vừa bất cần (và có cả bạo lực nữa). 60 năm qua, nó đã lớn lên từ một thành phố với số dân chỉ có nửa triệu người thành một trong 20 thành phố lớn nhất thế giới với số dân khoảng 17 triệu. Nó cũng là quê hương của Trường Mỹ thuật - Kiến trúc Thung lũng Indus, một trường mới nổi lên như sóng cồn, được thành lập năm 1989. Sau cái chết của nhà độc tài quân sự Zia-ul-Haq; việc thiết lập trường này đánh dấu sự chấm hết của một thời kỳ đen tối trong lịch sử Pakistan khi các galleries mỹ thuật cứ phải giấu kín những tác phẩm có nội dung phê phán nhà nước. Ngược lên miền đông bắc, Lahore, mặc dù có số dân 10 triệu người, lại tương đối yên tĩnh. Là trung tâm của sinh hoạt mỹ thuật và trí thức Nam á trong nhiều thế kỷ nay, Lahore vẫn được coi là trung tâm văn hoá của đất nước Pakistan. Đó là quê hương của trường mỹ thuật hàng đầu của cả nước, trường Đại học Nghệ thuật Quốc gia, tức Trường Nghệ thuật Mayo được John Lockwood Kipling, một nghệ sĩ hội hoạ
  4. và điêu khắc Anh, thân sinh của Rudyard Kipling, nhà văn nổi tiếng thế giới, thành lập vào những năm 1880. Trường tuyển sinh viên từ mọi miền đất nước, kể cả các vùng dân tộc ít người luôn trong tình trạng phân tranh, và có một đội ngũ giảng viên đầy uy tín. Trường nổi tiếng có những lớp về kỹ thuật chính xác thuộc ngành tiểu hoạ (miniature painting) rất được hâm mộ dưới các triều đại Mughal, được thích nghi với các chủ điểm hiện đại - một thể loại phổ biến mà nhiều nghệ sĩ đương đại đã coi thường là mỹ thuật rẻ tiền. Naiza Khan, một nghệ sĩ đại diện cho Karachi tại cuộc triển lãm ở Hiệp hội á châu này, sáng tác khác thường, có khuynh hướng hơi nghiêng về nữ quyền. Cô sáng tác trong một xưởng vẽ đèn điện sáng trưng trên tầng thượng thuộc ngôi nhà riêng của gia đình nằm gọn trong khu chung cư trung lưu lớp trên, dưới quyền quản lý của Cơ quan Quốc phòng. Những tác phẩm điêu khắc bằng kim loại sáng loáng mang hình những coóc-xê, áo lót và cả váy nữa xếp đầy trong phòng. Đóng góp của cô cho cuộc triển lãm Lửa Treo Lơ lửng này có tác phẩm điêu khắc bằng thép và da lộn màu đỏ nhan đề Gai sắc (Spine), 2008, theo hình mẫu áo lót chẽn của phụ nữ Nam á hồi đầu thế kỷ 20. Cũng giống như biết bao nghệ sĩ đương đại Pakistan khác, sáng tác của Zaira Khan chịu ảnh hưởng của sự tổng hòa giữa tôn giáo và chính trị của đất nước này, thường có tính chất cay độc. Từ lâu cô vẫn sáng tác theo các chủ điểm về thân hình và cách phục trang của nữ giới; cô cho biết mới đây, cô đã được cổ vũ chế tác ra bộ áo giáp phụ nữ : các nữ chiến binh Hồi giáo vận áo “burqas” đen, hiên ngang vung gậy được
  5. chiếu trên vô tuyến truyền hình như những người bảo vệ một giáo đường Hồi giáo cực đoan, Giáo đường Lal Masjid, tại Islamabad, thủ đô của Pakistan. “Tại Lal Masjid, lần đầu tiên người ta được thấy một lực lượng phụ nữ hùng hậu, hiên ngang đến như vậy,” cô Khan tâm sự về vụ việc xảy ra hồi giữa năm 2007, dẫn đến cuộc lực lượng quân sự tấn công như vũ bão vào trong giáo đường, kết thúc bằng cái chết của hơn 80 người. Một số tác phẩm của cô, như váy giáp, là một sự cất cánh từ “dây lưng trinh bạch của phụ nữ”. Tác phẩm Gai sắc này dựa trên cơ sở bộ ngực nở của phụ nữ, với áo may bằng lụa “fuchsia” thêu chỉ vàng, nghề gia truyền của gia đình một người bạn. Cô Khan đã phát hiện được thứ da đanh màu đỏ tươi trùm lên một đống các mảnh da vụn tại một nhà máy ở Karachi chuyên sản xuất các loại áo chống đạn. Sau đó cô đã thuyết phục một người thợ giầy tới sân ngôi nhà um tùm rợp bóng cây của nhà cô. ở đây người thợ giầy cùng làm việc với người thợ hàn, thép mạ kẽm được uốn theo những mẫu hình tròn do người thợ hàn đảm nhiệm, và người thợ giầy cần mẫn khâu những mảnh da đanh lộn vào những vòng thép đó. Mỹ thuật cấp tiến đang nở rộ ở Lahore. Anwar Saeed, một giáo sư mỹ thuật giảng dạy tại Đại học Mỹ thuật Quốc gia, làm việc trong một môi trường sáng tác rất khác với Cô Khan: đó là một căn phòng nhỏ hẹp đến tang thương trên tầng ba của một căn hộ phải leo cầu thang bộ trong một khối nhà chung cư thuộc khu phố cổ của thành phố. Một
  6. chiếc đài transistor kiểu cổ đặt trên một chiếc bàn kê gần cửa sổ, với một hàng bút chỉ đủ các loại nói lên hoạ sĩ người Lahore này vẫn còn say mê thể loại vẽ chì. Tuy vậy, những tấm toan vải bố vẽ bằng acrylic của Saeed thể hiện anh đã vượt hẳn ra ngoài phạm vi hội hoạ truyền thống rất xa, nêu bật cá tính của anh. Saeed chuyên sử dụng những tông màu sáng, rực rỡ, gợi nhớ đến Gauguin. Tất cả chúng toát lên những xung đột mãnh liệt giữa niềm khát vọng thiết tha với thực trạng không có khả năng thực hiện... (Lam Điền - Sưu tầm và giới thiệu theo bài Pakistan artists find a contemparny voice đăng trên TBNN ngày 27/9/2009)
ADSENSE
ADSENSE

CÓ THỂ BẠN MUỐN DOWNLOAD

 

Đồng bộ tài khoản
2=>2