
Viết văn học trò
https://vietvanhoctro.vn
MS793 - Ân tình thầy cô
Author : Viết Văn
Categories : Văn mẫu lớp 12
MS793 - Ân tình thầy cô
Bài làm
“Một đời người - một dòng sông...
Mấy ai làm kẻ đứng trông bến bờ,
Muốn qua sông phải lụy đò
Đường đời muôn bước cậy nhờ người đưa ... “
Chỉ vỏn vẹn có bốn câu thơ nhưng chắc hẳn đã khơi dậy,gợi nhắc trong tâm hồn,kí ức và tận
đáy lòng của mỗi chúng ta những kỉ niệm sâu sắc,thiêng liêng và không thể nào quên về
những năm tháng của đời học sinh-những chuỗi ngày gắn bó với thầy cô,bạn bè và mái
trường.Nếu cha mẹ là người đã sinh ra ta, đưa ta đến với cuộc đời ngập tràn những điều thú vị
thì thầy cô là người cha, người mẹ thứ hai đã dạy cho ta kiến thức, truyền đạt cho ta biết bao
điều hay lẽ phải về kĩ năng sống,uốn nắn giúp ta nên người. Thời cắp sách tới trường là
khoảng thời gian đẹp nhất, thời của tuổi mộng mơ, của những ý tưởng vụt đến rồi vụt đi, của
cả sự ngỗ nghịch. Ngày bé, cứ ngỡ chỉ có bố, có mẹ là yêu thương ta hết mực. Đến tuổi đi
học, ta nhận ra còn có những người cha, người mẹ của hơn mấy mươi đứa con đang đứng
trước ngưỡng cửa “cuộc đời”. Họ từng bước dạy ta nên người, dạy kiến thức, dạy cuộc sống,
dạy ta biết ta phải làm gì trong cuộc sống vốn dĩ khó khăn. Chỉ còn vài ngày nữa thôi là đến
ngày 20/11- Ngày Nhà giáo Việt Nam,cái ngày mà tất cả mọi người kể cả danh nhân thế giới
đều mong đợi để thể hiện lòng tri ân đối với người làm nghề giáo-một trong những nghề vô
cùng cao quý.
Quả thật đúng như lời bài thơ,mấy ai có thể thành công,đi suốt cuộc đời mà không có người
thầy, người cô dẫn lối.Mấy ai có thể trưởng thành mà không trải qua những năm tháng đèn
sách, ngồi trên ghế nhà trường,chìm đắm trong những bài giảng chứa đầy tâm huyết của
thầy cô.Thầy cô - những người lái đò tận tụy,hết lòng với công việc trồng người. Những người
để lại cho ta kinh nghiệm suốt đời hay vực ta đứng dạy từng những nơi tối tăm, hay đơn giản
là cách giảng bài sâu sắc mà học sinh chúng ta không sao quên được. Làm sao có thể lớn lên,
có thể trưởng thành mà không có thầy cô ở bên dạy dỗ,dìu dắt.Thầy cô giống như kimchỉ
nam, những ngọn hải đăng giúp ta định vị, tìm thấy hướng đi đúng đắn khi lầm đường, lạc
lối.Thầy cô là ngọn lửa ấm áp, dìu dắt chúng em trước những vấp ngã của cuộc đời. Tiếng
thầy cô giảng bài hăng say trên lớp đã và mãi mãi vẫn văng vẳng trong hồi ức của mỗi lứa
học sinh chúng em.Rồi nào là những nụ cười khi thấy học trò của mình đạt điểm cao, có nhiều
thành tích tốt trong học tập, đang dần trưởng thành theo năm tháng.Nhưng bên cạnh đó
Tài liệu chia sẻ tại https://vietvanhoctro.vn

Viết văn học trò
https://vietvanhoctro.vn
cũng không tránh khỏi những giọt nước mắt đượm buồn khi thấy học sinh bị điểm kém, không
nghe lời, lười học, …
Mặc cho bao người ngập chìm trong những lo toan, tính toán chuyện cơm áo lợi danh, chuyện
bán mua cả tình cảm lẫn trí tuệ.Thầy cô vẫn đứng bên bờ ước mơ ngày đêm soi đường,dẫn lối
đưa chúng em chạm đến thành công.Thầy cô với những ước mơ,lòng yêu nghề cháy bỏng
luôn thực hiện thiên trách dạy dỗ học sinh nên người. Mỗi lần nghe thầy cô giảng bài, thỉnh
thoảng nhìn lên em lại thấy mỗi ngày trôi qua trên gương mặt ấy lại hằn thêm những nếp
nhăn, những sợi tóc bạc.Phải chăng thời gian cứ thấm thoát trôi đi cuốn theo một phần sức
người và tuổi trẻ?Có lẽ,chỉ có sự cố gắng nỗ lực,rèn luyện,chăm chỉ để đạt kết quả học tập tốt
chúng em mới có thể đáp lại công ơn to lớn của thầy cô, cho những gì mà thầy cô đã dành
trọn cả thanh xuân của mình cho nghề giáo.
Ngày 20/11 đang đến gần, có thể nhiều người sẽ đem tặng thầy cô của mình những bó hoa
to, lộng lẫy. Những món quà đắt tiền. Hay thậm chí là những món đồ mua vội vã trong các
cửa tiệm. Nhưng trong suy nghĩ non nớt của em,có lẽ những thứ đồ xa xỉ đó không thể sánh
bằng những lời chúc,những sự cố gắng hay ngồi bên thầy cô trò chuyện về những kỉ niệm
một thời gắn bó, bởi chỉ có tình cảm chân thành xuất phát từ trái tim mới đến được trái tim.
Khoảng thời gian ba năm học cấp ba không phải là quá dài nhưng cũng chẳng hề ngắn. Trong
thời gian ấy, có không ít người chỉ biết học,mong sao cho nhanh hết cấp ba để được lên đại
học,được tự do.Thế nhưng em lại không nghĩ vậy, khoảng thời gian ấy đối với em là khoảng
thời gian vô cùng quý báu,là khoảng thời gian hạnh phúc và sung sướng nhất cuộc đời vì em
được học tại nơi đây, được học dưới mái trường Chuyên mà bao bạn học sinh tỉnh Bình Thuận
chúng ta hằng mong ước.
Thời gian trôi đi không chờ cũng chẳng đợi một ai cả. Chớp mắt em đã già đầu nhất trường
rồi.Em còn nhớ như in cái cảm giác vui sướng,tự hào khi thi đỗ vào ngôi trường thân yêu của
chúng ta.Không chỉ em mà cả ba mẹ và gia đình đều rất hạnh phúc.Có lẽ với em đó là một
phần kí ức mà em chẳng thể nào quên được. Dẫu cho mai sau em khôn lớn,có rời xa mái
trường và tìm đến những nơi xa hoa,lộng lẫy nào đi chăng nữa thì em vẫn mãi mãi khắc sâu
cái ngày đầu tiên ấy!
Em cảm thấy bản thân vô cùng may mắn khi vận may đến và đưa em vào ngôi trường mơ
ước này,được khoác lên mình bộ đồng phục màu xanh và trở thành học trò của thầy cô. “Hiền
tài là nguyên khí quốc gia”- câu khẩu hiệu em vô cùng tâm đắc và chắc chắn em cũng như
các bạn học sinh khác sẽ ghi nhớ để chuẩn bị hành trang bước vào đời.
Thay mặt toàn thể học sinh trường THPT chuyên Trần Hưng Đạo em kính chúc thầy cô- những
người lái đò tận tụy,sức khỏe dồi dào,thành công và hạnh phúc.Chúng em xin hứa sẽ phấn
đấu học tập ngày một tốt hơn nữa để không phụ lòng thầy cô.Chúng em cảm ơn,cảm ơn thật
nhiều ngôi nhà thứ hai- Chuyên Trần và những người thầy, người cô hết lòng vì học sinh với
tình cảm trọn vẹn nhất.Thầy cô là những điều tốt đẹp nhất làm nên tuổi học trò của chúng
em,làm nên một thời áo trắng tinh khôi đáng nhớ. Có lẽ, mái trường và thầy cô nơi đây là một
mảnh ghép trong cuộc đời chúng em mà dẫu có đi đến đâu,dù thời gian có trôi qua nhiều biết
mấy, phủ bụi và xóa nhòa đi tất cả thì tình cảm dành cho mái trường và thầy cô trong chúng
Tài liệu chia sẻ tại https://vietvanhoctro.vn


