
Càn Long Du Giang Nam
Hồi 60
Tục hòa thượng buông lời vô phép
Tiểu anh hùng nỗi giận hành hung
Thiên Nhiên theo kịp bọn ấy, mời vào phương trượng, thết trà xong
rồi, hối thúc tiểu tăng lo việc cơm nước còn mình thì đứng chắp tay mà hầu.
Trong bọn tiểu thiếp ấy có người làm đầu là vợ thứ ba của Vương Bác.
Nàng ấy nói với Thiên Nhiên rằng :
- Chị em tôi đi chơi thất công Hòa thượng châu toàn hết sưc như vầy
thế cũng cực lòng cực trí, từ rày về sau chị em tôi không dám tới nữa .
Thiên Nhiên nói :
- Tôi làm như vậy e chưa đũ lễ, như có điều chi sai sót cúi xin các bà
miễn chấp.

Người ấy nói :
- Chị em tôi ăn chay không đặng, nên đã sắm sẳn tiệc rượu đem theo,
Hòa thượng đừng lo về việc cơm nước .
Thiên Nhiên nói :
- Tôi đã sai người đi đặt một tiệc đồ mặn, như bà có sẳn thì xin để
dùng bửa trưa, chớ bây gìờ tiểu tăng đi đặt rồi ; để tôi dắt đường cho các bà
dạo xem phong cảnh một lát, rồi sẽ trở lại vầy tiệc .
Nói rồi liền đứng dậy dắt bọn đờn bà ấy dạo xem cãnh núi.
Nguyên người vợ thứ ba của Vương Bác đó, vốn là một con kỹ nữ có
nhan sắc, Vương Bác phải lòng đem bạc chuộc về làm vợ thứ ba, nàng ấy
tên là Lục Tương nga.
Lúc ấy Thiên Nhiên dắt bọn đờn bà ấy đi tới suối thứ năm mà xem,
vừa gặp Thiên tử và Châu Nhựt Thanh đang đi coi Thiên tử thấy bọn đờn bà
thì đứng nẹp một bên đường, nhường cho bọn ấy đi qua, đến chừng thấy có
Thiên Nhiên theo sau, thì Thiên tử cũng làm ngơ dường như đã quên chuyện
trước ; còn Châu Nhựt Thanh thấy Thiên Nhiên theo sau bọn đàn bà ấy thì
lòng nổi giận mà nghĩ rằng : Khi nãy Thiên tử khiến nó dắt đi dạo xem

phong cãnh nó đã kiếm điều thối thác mà nói mình có việc riêng, bây giờ nó
lại đi với đòn bà như vậy thiệt là đáng giết.
Nghĩ như vậy, vừa muốn kêu Thiên nhiên mà hỏi, song thấy Thiên tử
chẳng có sắc giận thì lại không dám tự chuyên.
Bèn theo sau Thiên Nhiên mà xem cữ chỉ.
Lúc ấy Châu Nhựt Thanh thấy Thiên Nhiên đối đáp với bọn đàn bà ấy
rất nên cung kính, lại chỉ chổ nầy chổ kia có dạ ân cần. Cắt nghĩa tích xưa
cho bọn đờn bà ấy nghe chừng ấy lòng lã nổi xung, Châu Nhựt Thanh dằn
nữa không đặng, bèn chạy lại nói với Thiên tử rằng :
- Phụ vương thấy lão sãi ấy a dua thái quá chăng ?
Thiên tử nói :
- Sao lại không thấy, song chẳng nên nói làm gì.
Châu Nhựt Thanh nói :
- Tôi thấy sãi ấy đem lòng khi rẻ Phụ vưong, mà lại a dua với bọn đàn
bà như vậy, lòng tôi giận lắm, xin Phụ vương cho tôi răn nó một hồi thì mới
hết giận .

Thiên tử làm thinh.
Châu Nhựt Thanh bíết ý liền chạy theo muốn bắt Thiên Nhiên mà
đánh .
Té ra Thiên Nhiên đã dắt bọn đàn bà ấy trở lại phương trượng rồi .
Châu Nhựt thanh trở lại đi theo Thiên tử lên Bình Thiên đường xem
chơi một hồi nữa, rồi mới trở lại phương trượng .
Ði vừa tới cửa, có một tiểu tăng cản lại mà rằng :
-Hai chú nầy không đặng vô đấy, trong ấy có khách đàn bà, nếu hai
chú muốn vô thăm chùa, thì ra cửa trước mà xem, xin đừng vào nơi phương
trượng .
Châu Nhựt Thanh nói :
- Ta muốn vào đó đặng hỏi hòa thượng một điều .
Tiểu tăng nói :
- Tại phương trượng đương đải khách quí, cho nên tôi mới biểu ra tiền
đường.
Châu Nhựt Thanh hỏi :

- Khách nào ở đâu lại gọi là khách quí ?
Tiểu tăng nói :
- Khách quí ấy là vợ thứ ba của Vương lão gia, người giắt chị em đến
xem phong cảnh chùa nầy, cho nên Hòa thượng tôi phải thết đãi .
Châu Nhựt Thanh hỏi :
- Vương lão gia có bà con gì với hòa thượng chăng ?
Tiểu tăng nói :
- Không, người là thí chủ, và cúng tiền bạc cũng nhiều, cho nên Hòa
thượng tôi phải trọng.
Châu Nhựt Thanh nghe nói như vậy thì nổi trận lôi đình mà kêu lớn
lên rằng :
- Bớ Thiên Nhiên, mi phải mau mau ra đây cho ta nói chuyện, nếu mi
không ra thì ta vô đó đánh mi bể đầu .
Tiểu tăng thấy vậy chạy vào báo với Thiên Nhiên.
Thiên Nhiên nghe báo bước ra nói với Châu Nhựt Thanh rằng :

