CON CHÓ PHÚ QUC
Người ta gi tôi là Chó Phú Quc vì tôi được sinh ra trên huyện đảo Phú Quc bn trùng
khơi mênh mông sóng vỗ gia Vịnh Thái Lan, cách đất lin (ThHà Tiên, tnh Kiên
Giang) ti 45 cây s v phía tây nam. Nghe nói c t bảy mươi đời nhà tôi mãi tn Phi
Châu xa xôi, đưc mt ông thực dân đế quốc sài lang người Phú Lãng Xa (Pháp) đem
đến, khi ông được đổi t Châu Phi v nhm chc ti x đảo này của nước A- na-mit. C
t nhà tôi đưc ông thc dân y ct công ln lội ngàn trùng đem theo ch vì nòi ging nhà
tôi có đặc điểm ưu việt hơn các loại chó khác là có xoáy lông như lưi mác trên sng
lưng và bộ lông mượt sát mình rt ngắn nên khi ướt ch cn lc mình vài lượt nước bắn đi
do đó s chóng khô. Chúng tôi còn biết đào hang để đẻ và có biệt tài săn thú, bắt cá, bơi
dưới nước giỏi như rái cá nh bàn chân có màng như chân vịt. Ch thế mà h nhà chó
Phú Quc chúng tôi có tên trong t điển Larousse của nước Đại Pháp đã hơn trăm năm
rồi. Ngay như thời công ngh thông tin hiện đại bây gi, quí v c vào www.google.com,
đánh chữ “chó Phú Quc”. ri “enter” thì hin ngay ra hàng chc trang thông tin v giòng
giống nhà chúng tôi đấy.
Phải huyênh hoang khoe khoang dông dài như vậy, vì trong thi bui kinh tế th trường
này h nhà chó Phú Quc chúng tôi đã tr thành mt danh mục hàng hoá đc biệt, được
xếp vào hng “Chó Quí tc”, “chó ng” ca Quốc gia, được nuôi dưỡng, chiu chung,
quí mến hơn hẳn các loài chó Tây, chó Tu, chó Nht khác mà h cũng đã có thời được
“lên ngôi” như chúng tôi ngày nay. Chó Phú Quc chúng tôi chng nhng là món hàng
mua bán, đổi trao có giá trên chc triệu đồng mt chú cún con, mà còn được làm đồ sính
l, quà biếu để đổi lấy tước hàm, địa v nữa đấy. Ngay như bản thân tôi đây, khi mẹ tôi
va sinh ra by anh, ch, em chúng tôi trong mt cái hang cát m tôi t đào khi trở d
đảo Phú Quc, mới được đúng ba tuần, mt va kp hé m nhìn đời lơ mơ, còn đang
ngmm chưa biết ăn gì, đã được mt ông ch Sài Gòn mua c đàn cho vào cái hòm
các tông đưa thẳng lên máy bay v Tân Sơn Nhứt, ri chuyn v mt tri chó Phú Quc
ca ông trong huyn C Chi. Anh, chị, em chúng tôi được nuôi theo phương pháp công
nghip hiện đại chung vi hàng ngàn bà con h hàng chó Phú Quc khác tại đó. Khi anh,
ch, em chúng tôi va biết ăn cơm thì đã được một đoàn các cô chiêu, cu m tn Hà Ni
vào thăm quan tri chó, rồi người mua một con, người mua hai con,người mua đến ba
, bn con lại đưa chúng tôi lên phi cơ chuyn thng v tng nhà th đô để làm chó
cảnh. Đang được sống trong môi trường t nhiên đào hang, lội nước thoi mái, chúng tôi
b tách riêng nht vào nhng chiếc cũi st, cũi nhôm bóng lộn trên tít các căn gác cao
tng. Tuy hàng ngày vẫn được các cô ô sin phc v tha ma tht cá, sữa tươi, sữa hp…
nhưng chúng tôi buồn lm. Nhiu anh ch em trong chúng tôi đã sinh bnh và lần lượt lìa
b cuc sng trong lng son gác tía. May mn cho cái thân tôi, ngay t khi v đến th đô
đã được cu ch là con một ông giám đốc mua ba anh em chúng tôi, nhưng chỉ gi li
nuôi hai, còn tôi thì được cậu mang đến biếu cho cô giáo ch nhim ca cu. Tôi nghe
cu nói vi cô giáo rng:
- Thưa cô, em mới đi “tua” du lịch vòng quang đất nước v, có con chó Phú Quc này em
kính biếu cô đ nuôi cho vui nhà, mong được cô quan tâm giúp đỡ em trong k thi li sp
ti .
T đó tôi sng với cô giáo trong căn biệt th có vườn c rộng mênh mông, dưới bóng
mát ca nhng hàng cây c th xum xuê hoa trái,núi giả, nước chy róc rách sut
ngày (Tt nhiên là tr nhng hôm cắt điện). Cô giáo không có con nên đã b chng chia
tay đi ly v khác, còn b m và các em cô đều đang sống nước ngoài. Cô ch sng mt
mình, nên t khi có tôi đến làm bu bn thì cô quí tôi lắm. Cô ăn gì thì cũng cho tôi cùng
ăn thứ ấy. Đối vi tôi việc ăn uống cũng thật d tính, cái gì cũng ăn, ăn gì cũng xong,
miễn là được có không gian chy nhảy, nô đùa thoải mái. Dăm bữa na tháng lại được cô
lôi vào nhà tm x nước tm gi cho tôi tht thơm tho sch s. Mi sng với cô được
chừng vài tháng mà tôi đã ln phổng lên, mơm mởn như một cô chó dy thì. Đang lúc
khao khát tình yêu thì may thay tôi li trông thy cu ch cũ đỗ sịch ô tô trưc cng. Cu
va m cửa xe bước ra, tôi đã nhìn thy cu dắt theo người anh cùng đàn với tôi nhưng
dáng v rt m yếu vào chào cô giáo, cu nói:
- Thưa cô, cho em gửi con chó này - Va nói cu va bê lnh knh my hòm các tông
chứa đồ hp thức ăn chó cùng sữa, ri thuc thú y các loi vào nhà cô giáo - Không hiu
sao em rất chăm bẵm mà nó chng chịu ăn uống gì c. Hai con chết mt mt ri. Mấy đứa
bn cùng mua chó vi em mang v cho ăn toàn cao lương mỹ v mà cũng chết hết c ri.
Ch mi con ca cô kho đẹp, chóng ln. Em gửi cô con đực này cho nó làm bn vi con
cái ca cô, xem có cứu được không.
- Không phi c nuôi bng thức ăn cao cấp mà ln được đâu - Cô giáo bo - Ging này
phi cho nó sng gn gũi với môi trường t nhiên, ch ăn uống thì cái gì cũng được. Cơm
tha canh cn, cái gì nó cũng sài hết.
Thết đó tôi li sốngđôi, vô cùng t do hnh phúc trong khuôn viên nhà cô giáo.
Hai chúng tôi c sòn sòn mi năm hai lứa, mi la tòi ra bốn, năm chú cún con kháu
khỉnh để cô giáo làm quà tng bn bè thoi mái. Cuc sng hnh phúc ca chúng tôi bên
cô giáo s chng có gì phi ca cm, phàn nàn, nếu như tôi không trót di can ti tr thành
con “chó ni tiếng”. S phn vt v m chìm, by nổi, chín lênh đênh của cuộc đời tôi
cũng bắt đầu t s “ni tiếng” y mà ra c. Vn dĩ cái giống chó Phú Quc nhà chúng tôi
rt thân thin, hoà nhã vi tt c mọi ngưi, chng k là khách quen hay lạ, ai đến thăm
cô giáo cũng được chúng tôi nhy qu ra đón mừng ri rít. Khách nào yêu mến thì chúng
tôi còn đứng yên cho vut ve thoi, khi ra v chúng tôi còn theo tin ra tn cng, vi
điều kiện khách đi ra không lấy gì ca nhà ch chúng tôi. Nếu ai mà lúc đi ra với tay ly
bt k vt gì là chúng tôi phi nhy bổ, lăn x vào sủa vang đòi li cho bằng được. Nm
được đặc điểm này ca chúng tôi nên cô ch đã s dng chúng tôi phc v cho công tác
giáo viên ch nhim ca cô.
Có ln, mt hc sinh cá biệt hư đốn ca lp cô b thy dy toán cho điểm kém, hôm sau
gi toán cậu ta đã bí mật đến tht sm b gói cứt vào ngăn kéo bàn giáo viên đ tr thù
thy. C lp ai cũng đoán chỉcu ta làm chuyn by b này, nhưng vì không bt được
tn tay, nên cu ta vn chi bay chi biến. Chiều đó, theo lch c lp đến nhà cô ch
nhim hc ph đạo văn. Cô đã r tai ch đạo lp trưởng bo các bạn đến sm 10 phút cm
cp sách lên thng phòng học trên gác 2 nhà cô. Đúng giờ, cu hc sinh bit va ti
lin b cô chn li ngay tng mt, cô bt m cp sách cho cô kiểm tra xem đã làm bài mà
cô cho tuần trước hay chưa. Thật may cho cậu ta là đã làm đầy đủ ri, cô khen tt lm và
bảo để cp và v đấy cô chm, c lên phòng học trên gác 2 trước đi. Chờ cu ta lên ri,
cô mi lên ging bài bình thường như những bui hc khác. Cui bui hc, cô nói vi c
lp:
- Cô rt bun vì s vic xy ra sáng nay lp ta vi thy toán. Lp ta s rt mang tiếng
xấu trong toàn trường v việc đùa mất v sinh, thiếu văn hoá này. Bây giờ cô mun em
nào đã trót nghch di thì dũng cảm t nhn lỗi để sa cha, cô s gi kín b qua cho.
Bng không khi tìm ra th phm, cô s đề ngh nhà trường đuổi hc
- Cô s nh công an điều tra giúp ? – Bn lớp trưởng hi cô.
- Không cn! Nhà cô có 2 con chó Phú Quc gii giang chng kém công an, chúng nó có
th nhìn thấu người ngay k gian, mà bắt đúng người có ti. Ngay bây gi các em ln
lượt ra v tng em, nó s bt đúng kẻ gian cho các em coi. Cô hi li ln na, có em nào
dám t giác nhn li không?
C lp vn im lng, ai cũng cho rằng cô ch do thế thôi, ch chó làm sao t nhìn ra được
người ngay k gian. Cu hc sinh cá bit nghe cô nói vy còn hn h sung sướng ra mt,
vì cậu là đứa thường được “ưu tiên” đưa bố m đến gp cô luôn do nhng “thành tích”
bt ho lp. Khi cô nói chuyn vi b m, cu ta thường chơi đùa với chúng tôi, cu
thường móc túi lôi ra bánh kẹo cho chúng tôi ăn, nên đã thân quen vi chúng tôi, cu
chc rng không bao gi chúng tôi li “ch điểm” cu, mà biết làm sao được chuyn lp
ca cu mà ch điểm?
C lp lần lượt từng người t trên gác 2 bước xuống đi ra cổng trước s gườm gườm theo
dõi ca hai chúng tôi, chúng tôi thy h ai cũng đeo cặp sách không tơ hào ly gì ca nhà
chúng tôi, nên đều để h đi qua, nhưng họ ch đi qua mặt chúng tôi thôi ch ra ti cng
đều dng c lại để đợi xem kết qu chúng tôi bt k gian. Đến lượt cu hc sinh cá bit
vênh vang hùng dũng từ trên gác bước xung mm huýt sáo như muốn t ra gây cm tình
khi chào tm bit chúng tôi, thy vy c 2 chúng tôi đều vẫy đuôi mừng lại, nhưng khi
thy cu dng li vi tay ly chiếc cp sách vẫn để ngay trên bàn gác 1, rồi đi ra cổng.
Vì chúng tôi đâu biết đó là cặp ca cu, li c ng cu lấy đ ca nhà mình, nên c 2
chúng tôi lin nhy s vào cậu đòi li chiếc cp, làm cu hong s ngã knh ra gia nhà,
được th chúng tôi nhy chồm đè lên người cu, gia tiếng reo hò như sấm dy của đám
hc trò. Cô giáo vi chy lại đuổi chúng tôi ra và nâng cu dy. Mt cu ta xám ngoét vì
s hãi và lin thú nhn hết tộị li.
Sau chiến tích này, danh tiếng chúng tôi đã vang đến trường cô ch dy hc và ch cách
đấy vài ngày sau c hai chúng tôi được cô ch đi taxi về nhà đón chúng tôi đến trường.
Va t trên xe nhy xung, chúng tôi theo cô ch đi vào sân trường gia tiếng hoan hô
chào đón vang dậy ca thy trò c trường đang tập trung ngi thành tng khi lp cht
kín c sân trường. Chúng tôi c nghĩ rằng đây là cuộc mít tinh tuyên dương công trạng
bt k gian của chúng tôi hôm trước, nhưng không phải, vì chúng tôi nghe thy mt bà có
v nhưhiệu trưởng cm chiếc mi-c-rô nói rng:
- Đây là vụ trm rt bt ng và táo bo xy ra trong lp hc, nn nhân là bn Bùi Bích
Vân lp 9A va tháo chiếc nhn vàng 15 ka-ra để vào cp sách, ri ra sân tp th dc mà
cui gi đã không thấy. Trường ta kín cổng cao tường không có ni ra vào trong gi
hc, vì vậy nhà trường quyết định nh đôi chó Phú Quốc ca cô giáo ch nhim lp 8B
để tìm ra th phm ly cp chiếc nhn này. Cô hi li ln na có ai “nhặt được” chiếc
nhn vàng ca bn Bích Vân không?
C trường vn im lng, không ai giơ tay là mình “nhặt được” c. Hoá ra s việc là như
vy. Nghe mọi người xì xào Bích Vân là con gái ông Trưởng phòng Giáo dc Qun, nên
mới được nhà trường đặc bit quan tâm khám phá v trm như thế này.
Hai chúng tôi được đưa vào văn phòng Giám hiu, anh chng tôi được cô ch cho ngi
chiếc hộp đựng nhn mầu đỏ nh tí xíu, còn tôi được ngi chiếc khăn quàng đỏ cáu bn
đầy ghét, nng nc mùi mồi hôi người. Ri chúng tôi lại được dẫn ra sân trường nơi học
sinh các lớp đang ngồi xm tp trung ch đợi. Cô ch ca chúng tôi cm Mi-c-rô nói: