Đ bài: Gi i thích c nh k t thúc kì l trong ch ng i t tù c a Nguy n Tuân ế ườ
Bài làm
Trong giai đo n suy tàn c a ch đ phong ki n Vi t Nam đu th k XX, xã h i lâm vào ế ế ế
c nh r i ren ch a t ng th y. Nhi u giá tr tinh th n b đo l n, thay th vào đó là nh ng ư ế
cái nh nhăng c a bu i giao th i d Tây d ta. C nh n c m t nhà tan, xã h i nhi u ướ
nh ng ngang trái đã làm cho nhi u cây bút tr c Cách m ng tháng Tám năm 1945 ph iươ ướ
suy nghĩ, trăn tr . B t mãn tr c th c tr ng y, nhà văn Nguy n Tuân đã đi tìm ngu n an ướ
i trong v đp truy n th ng c a văn hóa dân t c.
Ph n l n truy n ng n in trong t p Vang bóng m t th i đu ch u s chi ph i c a c m
h ng ca ng i Cái Đp đa d ng n i đi s ng tinh th n và v t ch t c a gi i trí th c bình ơ
dân Nho h c. Nhân v t trong truy n là nh ng trang tài t , b c hào ki t, nghĩa sĩ hay nhà
Nho th t th . M i truy n là m t hoài ni m v nhân cách văn hóa cao th ng, trong s ch, ế ượ
c ng c i, say mê Cái Đp, t ng ph n v i xã h i th c dân phong ki n hi n t i đy r y ươ ế
s suy đi, th p kém và b i. Truy n Ch ng i t tù ca ng i v đp cao quý c a Cái ườ
Đp nhân cách k t h p v i v đp tài hoa tài t c a nhân v t Hu n Cao – m t con ng i ế ườ
có khí phách hiên ngang b t khu t và thiên l ng trong sáng. ươ
Truy n k v m t viên qu n ng c m n m tài đc, nh t là tài vi t ch đp c a m t t tù ế ế
nên đã tìm m i cách đ xin ch quý, nh m tho c nguy n bình sinh là có đc ch ông ướ ượ
Hu n mà treo là có m t báu v t trên đi. Thông qua câu chuy n, nhà văn Nguy n Tuân
kh ng đnh giá tr cao quý c a Cái Đp, đng th i ca ng i ng i bi t th ng th c, b o ườ ế ưở
v và gi gìn Cái Đp cho h u th . ế
K t thúc truy n là m t c nh t ng x a nay ch a t ng có. Nó g n ch t v i t t ng chế ượ ư ư ư ưở
đ c a tác ph m và b c l tr c ti p thái đ c a nhà văn tr c con ng i và cu c s ng. ế ướ ườ
Có th nói, t x a t i nay, trong văn ch ng ch a có trang vi t nào đ c p t i m t c nh ư ươ ư ế
t ng l th ng và đy ý nghĩa nh v y.ượ ườ ư
C t truy n là m t xâu chu i tình ti t k t h p v i nhau theo m t trình t logic r t t nhiên ế ế
và h p lý đ d n t i c nh cu i đm ch t tr tình, lãng m n, đt t i t m cao t t ng ư ưở
nhân văn trong ngòi bút Nguy n Tuân. Truy n m đu b ng khung c nh trong phòng làm
vi c c a viên qu n ng c nhà lao t nh S n. Nh ng l i trao đi gi a viên qu n ng c và ơ
th y th l i đã phác h a vài nét v chân dung Hu n Cao ng i đng đu b n ph n ơ ườ
ngh ch b tri u đình khép vào án chém. Trong câu nói c a viên qu n ng c đã ch a đng
thái đ khâm ph c, kính n Hu n Cao, dù m i ch qua l i đn: Tôi nghe ng ng .
Hu n Cao? Hay là cái ng i mà vùng t nh S n ta v n khen cái tài vi t ch r t nhanh và ườ ơ ế
r t đp đó không? Thì ra, đi u đu tiên khi n viên qu n ng c quan tâm đn chính là cái ế ế
tài vi t ch n i ti ng c a ng i t tù n i ti ng là Hu n Cao. Đi u quan tâm y liên quanế ế ườ ế
ch t ch t i cái thú ch i ch đp m t thú ch i thanh cao c a l p ng i có h c. Chính ơ ơ ườ
s đam mê ch i ch và khát v ng có đc trong tay nh ng nét ch quý c a Hu n Cao đã ơ ượ
chi ph i m i suy nghĩ, hành đng và l i nói c a viên qu n ng c tr c k t tù, đng th i ướ
cũng là th n t ng c a mình. Nay có Hu n Cao trong tay, qu là d p may có m t không ượ
hai đ viên qu n ng c kia có th bi n s nguy n c a mình thành hi n th c. ế
Chi ti t l tr c h t là l i sai b o c a viên qu n ng c v i th y th l i:… Th y b o ng cế ướ ế ơ
t t nó quét d n l i cái bu ng trong cùng. Có vi c dùng đn. Th y li u cái bu ng giam đó ế
có c m gi n i m t tên tù có ti ng là nguy hi m không? Th y có nghe th y ng i ta đn ế ườ
Hu n Cao, ngoài cái tài vi t ch t t, l i còn có tài b khoá và v t ng c n a không? ế ượ
Trong l i sai b o y đã ng m b c l thái đ kính tr ng và kiêng n đi v i Hu n Cao.
Ng c quan m t mình trong đêm, băn khoăn ng i bóp thái d ng, suy t , nghĩ ng i. Có l ươ ư
đã tìm ra ph ng cách đi x mà ông ta cho là t t nh t nên v m t ông gi ch còn là m tươ
n c ao xuân, b ng l ng, kín đáo và êm nh . Đáng quý thay là suy nghĩ c a viên qu nướ
ng c: Ta mu n bi t đãi ông Hu n Cao, ta mu n cho ông ta đ c c trong nh ng ngày cu i
cùng còn l i…
Sáng hôm sau, lúc sáu t tù b áp gi i t i nhà ng c, tr c thái đ ng o ngh c a Hu n ướ
Cao, viên qu n ng c trong lòng th y kiêng n , tuy c gi kín đáo mà cũng đã rõ quá r i và
lúc ki m đi m ph m nhân, ng c quan l i càng có bi t nh n riêng đi v i Hu n Cao. Thái
đ hi n lành khác h n m i ngày c a viên qu n ng c khi n cho b n lính l y làm l , ph i ế
lên ti ng nh c nh .ế
Su t n a tháng b bi t giam, ông Hu n Cao luôn đc chu c p r u th t đy đ. Hu n ượ ượ
Cao v n th n nhiên nh n… coi nh đó là m t vi c v n làm trong cái h ng sinh bình lúc ư
ch a b giam c m. Đn đo mãi, qu n ng c m i dám m khóa c a bu ng kín, khép nép h iư
ông Hu n có c n thêm gì n a xin cho bi t. Tôi s c g ng chu t t. H i k t tù m t câu ế
đy hàm ý kính tr ng, đ r i ph i nh n, câu tr l i ng o m n và khinh b c: Ng i h i ta ươ
mu n gì? Ta ch mu n có m t đi u. Là nhà ng i đng đt chân vào đây. Chính thái đ ươ
đy thách th c c a Hu n Cao đã làm cho viên qu n ng c v n th m m n ph c ông nay l i ế
càng thêm kính n . Là ng i có h c, dù chút ít, viên qu n ng c kia cũng bi t đc v trí ườ ế ượ
c a mình trong b c thang giá tr con ng i. Ng i tài s đc th p ph i n tr ng ng i tài ườ ườ ơ ườ
cao đc l n. Nh th m i đúng đo lý đi. Cho nên viên qu n ng c không tr thù theo ư ế
ki u ti u nhân th oai, trái l i v n ti p t c dâng c m r u cho Hu n Cao đy đ. ế ơ ượ
Tr c thái đ khác th ng c a viên qu n ng c, lúc đu Hu n Cao có ý nghi ng và khóướ ườ
ch u. Sau v l ra, ông nh n th y viên qu n ng c này chính là ng i bi t th ng th c Cái ườ ế ưở
Đp và trân tr ng ng i làm ra Cái Đp. L i trình bày tha thi t, chân tình c a th y th l i ườ ế ơ
khi n Hu n Cao c m đng, cho nên ông đã b ng lòng cho ch .ế
Đo n văn miêu t c nh cho ch là m t đo n văn đc s c đy ch t t o hình. Nó v a l
lùng, v a đp, v a m đm, v a hào hùng, có v nh m t o nh c a cõi nào trong th n ư
tho i: m t c nh t ng x a nay ch a t ng có. Gi a đêm khuya, trong căn bu ng giam ch t ượ ư ư
h p, t i tăm, b n th u,, m t bó đu c t m d u cháy ngùn ng t, ánh sáng đ r c soi t ba
bóng ng i đang ho t đng. M t ng i ng i ch m h m d i đt, hai tay căng t m l aườ ườ ướ
tr ng tinh trên m nh ván. M t ng i khác tay run run b ng ch u m c. Ng i th ba c ườ ư ườ
đeo gông, chân v ng xi ng, đang c m bút thoăn tho t vi t trên m t l a. Ba ng i đó làướ ế ườ
viên qu n ng c, th y th l i và ông Hu n Cao. ư
Không ph i bóng t i và s b o tàn ch n ng c tù có th khu t ph c đc con ng i, mà ượ ườ
chính con ng i có s c c m hoá kì di u. B ng s c m nh c a m t nhân cách cao c và tàiườ
năng tuy t v i, ng i t tù đã làm ch nhà ng c, còn viên qu n ng c thì l i khúm núm ườ
ch p tay vái ng i t tù nh vái m t th n t ng thiêng liêng. ườ ư ượ
Vi t xong, ông Hu n Cao đ viên qu n ng c đng d y, r i nhìn l i ch mình m i vi tế ế
đp t i, nó nói lên nh ng cái hoài bão tung hoành c a m t đi con ng i. Sau đó, ông ươ ườ
đĩnh đc có l i khuyên cu i cùng cho viên qu n ng c: Tôi b o th c đy, th y Qu n nên
tìm v nhà quê mà , th y hãy thoát kh i cái ngh này đi đã, r i hãy nghĩ đn chuy n ch i ế ơ
ch . đây, khó gi thiên l ng cho lành v ng và r i cũng đn nhem nhu c m t cái đi ươ ế
l ng thi n đi. Nghe l i khuyên chí tình, chí lý, viên qu n ng c lùi ra và nói g n nhươ ư
mu n khóc: K mê mu i này xin bái lĩnh! Câu nói c a ông p úng trong ngh n ngào, c m
đng. Có đc ch quý c a Hu n Cao trong tay, c mu n bao năm gi đã thành s th t ượ ướ
mà viên qu n ng c v n ng là m . ơ
Hành đng cho ch c a Hu n Cao – nh ng dòng ch cu i cùng c a cu c đi m t l n n a
kh ng đnh khí phách, b n lĩnh c a ông. Ông mu n truy n l i cái trong sáng, tài hoa c a
mình cho h u th , thông qua k bi t nh n liên tài, tri âm tri k là viên qu n ng c. Tr c ế ướ
m t, ông mu n c u m t con ng i ra kh i ch n bùn nh , tr l i thiên l ng cho ng i ườ ơ ươ ườ
y. Đây cũng chính là hành đng vì nghĩa mang tính nhân đo cao c c a Hu n Cao.
Gi a khung c nh đen t i c a lao ng c, hình nh ng i t tù b ng tr nên to l n l ườ
th ng, v t lên trên nh ng cái th p hèn, dung t c xung quanh. Màu tr ng tinh khi t c aườ ượ ế
vuông l a, nh ng dòng ch th m mùi m c m i d ng nh cũng ánh lên r ng r d i ánh ơ ườ ư ướ
sáng ng n đu c và v ng hào quang t a ra t nhân cách, khí ti t cao v i v i c a k sáng ế
t o ra Cái Đp. T t c đu nh mu n hóa thành b t t , nh l i nh n nh con ng i hãy ư ư ườ
c gi l y Cái Đp c a cu c đi.
Đo n k t c a truy n ch a đy m c thi t tha c a tác gi . Ba nhân v t, ba v th khác ế ơ ướ ế ế
nhau nh ng b sung tính cách cho nhau đ t o thành m t nhân cách hoàn ch nh, x ng đángư
v i Cái Đp trên đi. Có th nói r ng ba nhân v t này chính là nh ng m nh h n c a
Nguy n Tuân hóa thành.
Ch ng i t tù là m t truy n ng n, song nhà văn đã s d ng tri t đ bút pháp lãng m n ườ
đc s c đ bi n nó thành m t đo n thiên ti u thuy t v i ba nhân v t: th y th l i viên ế ế ơ
qu n ng c k t tù Hu n Cao t ng tr ng cho thiên l ng, cho v đp nhân cách v n ượ ư ươ
ng i sáng gi a hi n th c xã h i đen t i. Vi t truy n ng n này, Nguy n Tuân không ch ế
d ng l i vi c k l i m t câu chuy n v m t con ng i dù là đc bi t trong c nh ng c ườ
tù, mà xa h n, cao h n, tác gi mu n m n b i c nh tù ng c đ ám ch cái “nhà ng cơ ơ ượ
kh ng l là xã h i th c dân phong ki n đng th i. Nhà văn cũng kín đáo g i g m vào ế ươ
tác ph m tinh th n dân t c, th hi n qua thái đ luy n ti c nhã thú văn hóa c truy n ế ế
ph ng Đông là thú ch i ch đp (th pháp) nh ng nét ch phát ti t khí phách và nhânươ ơ ư ế
ph m cao quý c a ng i c m bút. ườ