
Có thể ở tầng trệt khu chung cư, có thể ở đầu ngõ, hay là gần cơ quan để
buổi trưa tranh thủ ghé qua cho tiện. Những tiệm làm đầu này, nhỏ thôi, có
khi chẳng có mặt tiền, đôi lúc ghế gội đầu kê ngay cạnh bộ sô-pha tiếp
khách, những tờ tạp chí để trên quầy thì sờn rách và phát hành… từ đời nào,
nhưng lại có một không khí thân mật, bình dân rất dễ chịu. Và đặc biệt, cô
chủ tiệm thì “luôn luôn lắng nghe, luôn luôn thấu hiểu”.
Vì thế, đừng lấy làm lạ khi bạn có thể nghe được những câu giải thích kiểu
như thế này cho lý do lựa chọn một tiệm tóc quen: “Đến đó vì chủ tiệm biết
nói chuyện, nhân viên ngoan”! Này nhé, trong lúc bạn ngồi lọt thỏm trong
chiếc ghế êm ái, ngắm nghía bản thân trong chiếc gương trông rất “nịnh”
mặt, cô chủ tiệm sẽ ngầm “bắt mạch” khách hàng và chọn được những đề tài
bạn quan tâm để “thủ thỉ”.
Bạn có thể thoải mái kể tội “lão chồng” hay đi sớm về muộn của mình, và
được cô chủ tiệm (có khi cả mấy chị nhân viên nữa) xúm vào góp chuyện.
Bạn cũng có thể than vãn về công việc bộn bề nơi công sở, để rồi được chị
chủ tiệm “khai sáng” cho rằng có nhiều nghề còn cực nhọc hơn… Rồi, khi
mái tóc mới đã hoàn thành, gương mặt bạn cũng sẽ được ca tụng, đến nỗi
chính bạn cũng thấy “thì ra dung nhan của mình cũng đâu đến nỗi nào”!
Còn nữa, ở các tiệm uốn tóc quen, việc nhân viên vanh vách “tiểu sử” của
khách ruột được coi như một lẽ tất nhiên. Nếu là bạn, bạn có xúc động
không khi vừa lim dim tận hưởng các thao tác chăm sóc tóc điệu nghệ, vừa
được nghe cô nhân viên tán tụng về sự dễ thương của các nhóc tì nhà mình?
Bạn có thể sẽ quên sạch những bực dọc lúc trước và stự cảm thấy mình “vẫn
còn sướng chán”, sau khi nghe mấy chị em nhân viên trong tiệm “buôn”
chuyện vợ chồng nhà này đánh nhau, vợ chồng nhà kia ly dị…