
Đ bài: Nh p vai Bê-li-c p đ k l i truy n ng n Ng i trong bao c a A.P.Sê-ề ậ ố ể ể ạ ệ ắ ườ ủ
kh p b ng ngôi th nh tố ằ ứ ấ
Bài làm
Tôi là Bê-li-c p, giáo viên d y ti ng Hi L p c m t tr ng Trung h c t nh l . Tôi cóố ạ ế ạ ổ ở ộ ườ ọ ỉ ẻ
thói quen là b t k th i ti t nóng hay l nh, tr i x u hay tr i đp… đu ph i m c áo bànhấ ể ờ ế ạ ờ ấ ờ ẹ ề ả ặ
tô c t bông, đi giày cao su và c m ô. M i v t d ng c n thi t nh chi c đng h qu quýt,ố ầ ọ ậ ụ ầ ế ư ế ồ ồ ả
cái dao nh đ g t bút chì, th m chí đn c cái ô lúc không dùng tôi cũng đ trong bao. Vìỏ ể ọ ậ ế ả ể
không thích ng i ta nhìn th y m t mình nên tôi th ng hay b đng c áo lên, đeo kínhườ ấ ặ ườ ẻ ứ ổ
râm và nhét bông vào l tai. Khi ng i trên xe ng a, tôi b t xà ích ph i kéo mui lên che choỗ ồ ự ắ ả
kín.
Tôi m c ph i m t căn b nh kinh niên, đó là b nh s hãi. Tôi luôn luôn gi u mình vàoắ ả ộ ệ ệ ợ ấ
trong m t “cái bao” đ ngăn cách và t b o v mình không b nh h ng b i cu c s ngộ ể ự ả ệ ị ả ưở ở ộ ố
bên ngoài khi n tôi khó ch u và s hãi. Đi u mà tôi ghê t m chính là cu c s ng hi n t i,ế ị ợ ề ở ộ ố ệ ạ
trong khi đó tôi l i th ng ca ng i và tôn th quá kh . Ngôn ng Hi L p c mà tôi d yạ ườ ợ ờ ứ ữ ạ ổ ạ
cũng là m t th “bao” vô hình giúp tôi có th tr n tránh hi n th c đang di n ra xungộ ứ ể ố ệ ự ễ
quanh.
Tr c m i ng i, tôi c gi u kín ý nghĩ c a mình. N u có đn ch i nhà m t giáo viênướ ọ ườ ố ấ ủ ế ế ơ ộ
nào đó, tôi kéo gh ng i, đa m t nhìn xung quanh m t lúc r i cáo t . Đó là cách duy trìế ồ ư ắ ộ ồ ừ
m i quan h v i đng nghi p mà tôi cho là t t nh t. Nh ng không hi u sao giáo viênố ệ ớ ồ ệ ố ấ ư ể
trong tr ng không thích g n tôi mà còn có v s n a. Ngay c ông Hi u tr ng cũngườ ầ ẻ ợ ữ ả ệ ưở
v y. Tôi đi đn đâu cũng b ng i ta xa lánh. Các bà, các cô t i th b y không dám di nậ ế ị ườ ố ứ ả ễ
k ch t i nhà vì s tôi bi t l i phi n. Gi i tu hành khi có m t tôi thì không dám ăn th t vàị ạ ợ ế ạ ề ớ ặ ị
đánh bài. Ng i ta đt cho tôi bi t danh là “ng i trong bao” v i ý châm bi m, gi u c t.ườ ặ ệ ườ ớ ế ễ ợ
nh h ng c a tôi đi v i cái t nh l này qu là ghê g m. Sau m i lăm năm tôi d y h cẢ ưở ủ ố ớ ỉ ẻ ả ớ ườ ạ ọ
đây, m i ng i đâm ra s t t c : s nói to, s g i th , s làm quen, s đc sách, s h cở ọ ườ ợ ấ ả ợ ợ ử ư ợ ợ ọ ợ ọ
ch , s giúp đ ng i nghèo…ữ ợ ỡ ườ
Tôi cùng nhà v i Bu-rkin, c a phòng đi di n nhau cho nên tôi làm gì, sinh ho t nh thở ớ ử ố ệ ạ ư ế
nào anh ta đu bi t h t. Có nh ng đi u tôi cho là bình th ng thì Bu-rkin l i cho là lề ế ế ữ ề ườ ạ ạ
lùng. Ví d : đêm đêm, tôi th ng đóng ch t h t c a l n c a nh , không cho gió l t vàoụ ườ ặ ế ử ớ ử ỏ ọ

nhà. Lúc ng , tôi th ng trùm chăn kín đu, th mà v n c m th y r n r n, ch s nhủ ườ ầ ế ẫ ả ấ ờ ợ ỉ ợ ỡ
x y ra vi c gì nh k tr m chui vào nhà ch ng h n. Su t đêm, tôi toàn m th y nh ngả ệ ư ẻ ộ ẳ ạ ố ơ ấ ữ
chuy n kh ng khi p cho nên sáng sáng đn tr ng, ng i c m t m i rã r i.ệ ủ ế ế ườ ườ ứ ệ ỏ ờ
Có m t giáo viên tr tên là Cô-va-len-cô m i v tr ng. Ch gái c u ta khá xinh, tên là Va-ộ ẻ ớ ề ườ ị ậ
ren-ca. S xu t hi n c a hai ch em đã khu y đng không khí c a cái t nh l bu n chánự ấ ệ ủ ị ấ ộ ủ ỉ ẻ ồ
này. Tôi đ ý t i cô ch và th m nghĩ mình cũng đã đn lúc ph i l y v . Hình nh giáoể ớ ị ầ ế ả ấ ợ ư
viên trong tr ng cũng bi t đi u đó nên h hay gán ghép tôi v i Va-ren-ca. Chuy n b tườ ế ề ọ ớ ệ ấ
ng x y ra là không bi t k ng ngh ch nào đó đã v b c tranh châm bi m đ dòng chờ ả ế ẻ ỗ ị ẽ ứ ế ề ữ
M t k tình si r i g i cho tôi. Ngay ngày ch nh t hôm sau, tôi ng c nhiên đn ho ng h tộ ẻ ồ ử ủ ậ ạ ế ả ố
khi t n m t nhìn th y hai ch em Cô-va-len-cô phóng xe đp trên đng. Bu i t i, tôiậ ắ ấ ị ạ ườ ổ ố
quy t đnh đn nhà h nh ng Va-ren-ca đi v ng, tôi đành nói chuy n v i c u em. Tôi tế ị ế ọ ư ắ ệ ớ ậ ỏ
ra không b ng lòng v i vi c c u ta đi xe đp vì cho r ng s nêu g ng x u cho h c sinhằ ớ ệ ậ ạ ằ ẽ ươ ấ ọ
b t ch c. Cô-va-len-cô m t đ gay, gi n d b o tôi r ng: “Vi c ta và ch ta đi xe đpắ ướ ặ ỏ ậ ữ ả ằ ệ ị ạ
ch ng liên quan gì đn ai c ! Con nào th ng nào thò mũi vào chuy n riêng c a nhà ta, taẳ ế ả ằ ệ ủ
cho ch u Diêm v ng t t!”. Th y Cô-va-len-cô có thái đ h n x c nh th , tôi d a làầ ươ ấ ấ ộ ỗ ượ ư ế ọ
s mách ông Hi u tr ng.ẽ ệ ưở
T ng c u ta s , ai ng c u ta gi n d túm c tôi đy xu ng c u thang. Tôi ngã lănưở ậ ợ ờ ậ ậ ữ ổ ẩ ố ầ
xu ng đt, may mà không vi c gì. Chi c kính râm đeo m t v n còn nguyên. Nh ng cũngố ấ ệ ế ắ ẫ ư
chính lúc y, Va-ren-ca cùng v i hai bà n a v a đi đâu v . V i tôi, đó th t là đi u kinhấ ớ ữ ừ ề ớ ậ ề
kh ng h n c gãy tay hay gãy c , vì tôi đã bi n thành trò c i cho thiên h . Tr c sau gìủ ơ ả ổ ế ườ ạ ướ
thì m i ng i cũng s bi t chuy n này. Chao ôi! L i s có m t b c tranh châm bi mọ ườ ẽ ế ệ ạ ẽ ộ ứ ế
khác. Bi t đâu ông Hi u tr ng l i ch ng ép tôi v h u?! Nghĩ t i đó, tôi vô cùng s hãi.ế ệ ưở ạ ẳ ề ư ớ ợ
Nh n ra tôi, Va-ren-ca ch t c i phá lên: Ha ha ha! Ti ng c i y c a cô ta đã ch m d tậ ợ ườ ế ườ ấ ủ ấ ứ
ý đnh c i xin, ch m d t c cu c đi tôi.ị ướ ấ ứ ả ộ ờ
Tôi lê b c v nhà, lên gi ng n m và kéo chăn trùm kín đu, không mu n nhìn, khôngướ ề ườ ằ ầ ố
mu n nghe b t c cái gì c a cu c đi này n a. Tôi th m thía n i tr ng tr i, cô đn đangố ấ ứ ủ ộ ờ ữ ấ ỗ ố ả ơ
vây ph quanh mình, ôi, giá mà tôi đc ch t ngay lúc này! Chi c quan tài s là cái “bao”ủ ượ ế ế ẽ
v ng ch c đ tôi chui vào đó và vĩnh vi n không bao gi ra n a.ữ ắ ể ễ ờ ữ


