Phân tích bài thơ Thương V ca Trn Tế Xương
Trn Tế Xương (bút danh là Tú Xương) là nhà thơ trào phúng ni tiếng, có l là nhà thơ
trào phúng đặc sc nht trong nền văn học của nước nhà. Thơ trào lộng, châm biếm, đả
kích của Tú Xương sở dĩ được nhiều người yêu thích vì có tính cht tr tình (trong tiếng
cười có nước mt). Dòng tr tình trong thơ Tú Xương đôi khi được tách ra thành nhng
bài thơ trữ tình thun khiết, thm thía. Hai kit tác “Sông Lấp” và “Thương vợtiêu biu
cho dòng thơ trữ tình của Tú Xương.
“Quanh năm buôn bán mom sông,
Nuôi đủ m con với mt chng.
Ln li thân khi quãng vng,
Eo sèo mặt nước buổi đò đông.
Mt duyên hai n âu đành phận,
Năm nắng mười mưa m quản công.
Cha m thói đời ăn bc,
Có chng h hng cũng như không!”
Trn Tế Xương lận đận trong thi c, đi thi đến ln th m mới đậu được cái tài.
Ông hc giỏi nhưng phi i ngông quá, thật ra thái độ ngông ca ông mt cách ông
phn kháng li chế độ thi c lc lậu, quan trưng m c” lúc by giờ. đậu được i
tài thì ri cũng làm “quan ti gia” thôi. Hi đó phải đậu c nhân mới được b tri
huyn. Thế gần như phải nuôi chng suốt đời. Ông Tú ch còn biết đem tài hoa
ca mình mà ghi công cho bà Tú:
“Quanh năm buôn bán mom sng,
Nuôi đủ năm con với mt chng”.
T “mom” tht hay, va thấy được ni gian truân của buôn bán quanh m
bên b sông V, va thấy được tm lòng của nthơ đối vi vic buôn bán khó nhc ca
v. T “mom” là tng hp nghĩa của các t ven, b, vc, thm, thành mt t sáng to ca
nhà thơ m giầu thêm cho tiếng Việt. buôn thúng n bưng quanh năm “mom
sông” mà nuôi chng, nuôi con:
“Nuôi đủ năm con với mt chng”
Câu thơ ch my con s khô khc thế vy tế toái lắm đó! “Nuôi đủ m con”
con, phải nuôi, nên đếm ra để nuôi. Nhưng còn chng thì mt chng ch my
chng, c sao li cũng phải đếm ra “mt chng”? chng cũng phải nuôi,
với i gánh trên vai nuôi m đứa con đã vt v, li thêm mt ông trong nhà na
thì gánh nng gấp đôi. Thời đó nuôi một ông Tú, lại Xương nữa thì nhiêu khê
lm.
Nhưng được an i vì ông Tú, cái con người tưởng như chỉ biết bông đùa,
cười ct đó lại để tâm đến từng bước chân của bà trên đường ln li buôn bán:
“Ln li thân khi quãng vng,
Eo sèo mặt nước buổi đò đông”
th nói lòng thương vợ của nhà thơ dào dạt lên trong hai câu thơ y. Hình nh
ln li thân cò được tác gi mô phng theo mt biểu tượng trong thi ca dân gian để nói v
người ph n lao động:
“Con ln li b sông
Gánh tạo đưa chồng tiếng khóc n n
Nếu như từ “ln lội” được đảo ra phía trước ch ng để nhn mnh s vt v ca
Tú, thì t “eo o” gi lên âm thanh hn tp (tiếng kèo mc c, tiếng cãi c tranh
giành) ca “buổi đò đông”. Hai tình huống đi lp tht hay: “vắng” đông”. Người
ph n gánh hàng ln li trên quãng đường vng tht khổ. đến ch “đò đông” thì
thật đáng sợ! Nghĩa là nhìn t phía nào, nhà thơ cũng thương vợ, tình thương thấm
thía, cảm động.
Sang hai u lun, tác gi chuyn sang din t ni m ca bà Tú, lời thơ như lời độc
thoi của người v: