Đề Bài: Phân tích bút pháp lãng mn trong truyn
ngn Ch người t tù ca Nguyn Tuân.
Trích dn : "“Vang bóng mt thi” là mt tiếng vọng đầy cuốn hút trong trào lưu văn hc
lãng mn 1930 – 1945 và “Ch người t tù” là mt tiếng nói góp phn m nên s thành
công ca tp truyn này. .."
--------------------------------------------------------------------------
Trong s nghip Nguyn Tuân, tp truyn ngn “Vang bóng mt thi” là mt mc son
đậm nét giúp người đọc hiu và gn Nguyễn Tuân hơn, một Nguyn Tuân tài ba, uyên
bác và làm ch gần như tuyệt đối vn tiếng Vit phong phú, dồi dào và đầy sáng to. Tp
truyn ngn này ca Nguyn Tuân cũng là mt thành tu rc r của văn xuôi lãng mn
Vit Nam 1930 – 1945, hi t trong đó nhng yếu t thm m và nguyên tc sáng tác ca
phương pháp sáng tác này. Truyện ngn “Ch người t tù” là mt trong s đó.
Trong “Ch người t tù” nói riêng và tp truyn ngn “Vang bóng mt thi” nói chung,
Nguyễn Tuân đã dng li nhng mnh ca cuc sng mt thời đã qua, mt thi vang
bóng. C mt dấu xưa vàng son, quá vãng nay tr v sáng li trên mỗi trang văn với v
đẹp mê hn, có khi rùng rợn mang đầy nui tiếc, bâng khuâng. Truyn tuy ngắn nhưng
cũng đủ để nhà văn vẽ ra mt s tương phản gia cái lý tưởng và hoàn cnh thc ti, gia
cái Thin và cái Ác, gia ánh sáng và bóng ti. Nhân vt Hun Cao, qun ngc, thầy thư
li là mt b ba nhân vật mà trong đó chỉ Hun Cao là có tên (mt cái tên cũng khá mơ
h gm tên gi tt ca chc v (Huấn) đi kèm với h (Cao)) nhưng vẫn sáng lên như
nhng nt nhn gia mt mt bằng tăm tối. Có th nói hoàn cnh nhà lao nói riêng
hoàn cnh xã hội nói chung đã giam hãm những con người trong sạch đó vào cái lồng
thiên địa cht hp và bó buc, là một không gian thù đch và luôn n cha sc phá hoi
đối với cái Tài, cái Đẹp, cái Thiên lương. Nhân vật qun ngục và thư lại là nhng con
người trung gian mà Hun Cao là nhân vt lý tưởng, mu hình lý tưởng đối lp vi cuc
sống đang níu gi, kéo ghì qun ngục và thư lại xung. Qun ngục và thư li sng ln
trong cuc sống đó, Huấn Cao vượt lên khi cuc sống đó nhưng xét đến cùng h đều
nhân vt của văn học lãng mn. Hun Cao sng mt cuc sng mà bình sinh chc tri
khuấy nước mc du vi nhng hình tích và hành trng bí ẩn đầy màu sc truyn thuyết.
Con người ấy đối lp mình vi thế gii, vi chế độ mà mình đang sống bi t ý thc
được mình, ý thức được phm giá ca mình, kiêu hãnh đứng riêng ra và cao hơn với xung
quanh và cm thấy cô độc trong nim kiêu hãnh đó. Tuy quản ngc và thầy thư lại không
được như Huấn Cao nhưng họ vn là những người xa l vi hoàn cnh ca mình đang
sng. “Trong hoàn cảnh đề lao, người ta sng bng tàn nhn, bng la lc, tính cách du
dàng và lòng biết giá người (…) ca viên quan coi ngc này là mt thanh âm trong tro
chen vào gia mt bản đàn mà nhạc luật đều hn lon, xô b”. H sng lc lõng vi xung
quanh, là những người chn nhm ngh bi nơi họ sng là một nơi “lẫn ln (…) khó gi
thiên lương”, là nơi mà nhng cái thun khiết b đày ải gia một đống cn bã. Gia cnh
sống đó, nhân cách và tài năng ca Hun Cao càng rực sáng hơn, Huấn Cao đã vượt lên
khi nhng ràng buc ca hoàn cảnh để sng vi chính bn thân mình dù rằng ông đang
trong cảnh tù đày, nằm trên tht. Nguyễn Tuân đã dùng nhng li thật đp để t li
khung cnh “mt ngôi sao Hôm nhp nháy như muốn trt xung phía chân tri không
định (…); by nhiêu âm thanh phc tp bay cao dn lên khi mặt đất tối, nâng đỡ ly mt
ngôi sao chính v mun t bit vũ trụ…”. Những câu văn bay bổng, tài hoa đó đã nói lên
phn nào lòng yêu mến của nhà văn với các nhân vt lý tưởng ca mình.
Truyn ngn “Ch người t tù” là mt bc tranh gm nhiu mng màu khác nhau, phân
rõ tối sáng, đậm nhạt mà trong đó cái Thiện và cái Ác, ánh sáng và bóng tối luôn tương
phn vi nhau. Có th nói, ngay ước mun xin ch Hun Cao ca viên qun ngục đã
một ý định đầy cht lãng mạn. Ước mơ đó đã là cái nền nâng đỡ cho hàng lot chi tiết sau
này để nhng mảng màu tương phản được bày ra. Cảnh tượng Hun Cao cho ch là tt
đỉnh ca quan điểm lãng mn mà tại điểm hi t đó cái Thiện chiến thng cái Ác, ánh
sáng đã ln át bóng ti và quan trọng hơn là sự phát trin ca tính cách nhân vt không
còn ph thuc vào hoàn cnh. Tính cách, cm xúc ca nhân vật đã vưt lên trên hoàn
cnh. Nguyễn Tuân đã nói đó là “mt cảnh tượng xưa nay chưa từng có” và chúng ta có
th nói nếu theo logic thông thường ca cuc sng thì đó là một cảnh tượng “không th
có”. đây các nhân vật đã quên đi tất cả, quên đi đa v, danh phận, địa điểm mình đang
đứng mà ch sng với cái đẹp, hướng ti ánh sáng, thưởng thc chung mt nét ch, cm
nhn cùng một mùi thơm của mc. Trong bức tranh sơn dầu đó, Huấn Cao có cái đp lan
to ca một người ngh sĩ còn viên qun ngc và thầy thư lại có cái đẹp ca lòng bit
nhn liên tài, v đẹp của thiên lương còn gi được gia bao quay cuồng đen trắng. T
hành động r gông ca Hun Cao đầu truyn ti vic Hun Cao viết ch cui truyn
là s thng nht nhân cách ca mt nhân vt lãng mn. Qun ngục, thư lại là hai nhân vt
nâng đỡ nhưng cũng đẹp và đầy chất thơ – chất thơ của cái đẹp, của tài hoa đối lp và
t lên khi thc ti tầm thường, tăm tối. Câu nói “Xin lĩnh ý” của viên qun ngc khi
b Huấn Cao quát đui ra ngoài ch đơn thuần là mt s nhũn nhặn nhưng câu nói “Xin
bái lĩnh” của chính nhân vt này cui truyện, nói sau khi được Hun Cao cho ch