Phân tích đoạn trích Trong lòng mẹ để làm nổi bật cảm hứng nhân đạo và
ký ức tuổi thơ gắn tình mẹ ca nhà văn Nguyên Hồng
Tuổi thơ trong ức của mỗi con người bao giờ cũng chất chứa biết bao điều
kỳ diệu: nhiều khi cánh diều chao giữa tầng không với muôn ngàn sắc màu rực rỡ;
lắm lúc lại cánh trắng chập chờn bay vào những giấc mơ; thỉnh thoảng chị
Hằng Nga sống trên cung trăng bên chú CuộiNhưng hình ảnh ta đều bắt gặp trong
mọi ức tuổi thơ lại chính Mẹ quen thuộc và gn gũi nhất. Trong lòng mtrích
Những ngày thơ ấu của Nguyên Hồng đoạn trích đã gây nhiều xúc động mạnh mẽ
cho người đọc khi thể hiện gần như trọn vẹn những tình cảm sâu sắc của nh mẫu tử
thiêng liêng chất chứa trong từng câu chữ.
Đến với tác phẩm của Nguyên Hồng, người ta không phải thưởng thức
những câu chuyện được dựng xây bằng tưởng tượng Nguyên Hồng đã “lôi kéo”
con người cùng sống chung với cuộc đời số phận của nhà văn chứ không còn
nhân vật. Bởi lẽ Những ngày thơ ấu một phần k niệm được rứt ra trong tuổi thơ
cay cực của chính nhà n. những trang hồi chứa đầy nước mắt, thổn thức
xót xa của một trái tim sớm phải nếm vị đắng cuộc đời, thiếu vắng tình thương và luôn
khát khao tình yêu của mẹ. Niềm khát khao ấy cháy bỏng, mãnh liệt như muốn phá
tung tất cả để tìm đến tình thương, tìm đến người mẹ. cũng chính từ tình cảm ấy,
người đọc nhận ra ý nghĩa thiêng liêng của tình mẫu tử. Đó là động lực để giúp những
đứa trẻ vượt lên khó khăn, vượt lên hoàn cảnh bất hạnh để tìm đến một tương lai rạng
ngời. Đó cũng là nguồn sức mạnh vô hình an ủi và chở che cho những trái tim run rẩy.
Đoạn trích Trong lòng mcâu chuyện chân thực và cảm động về một người
mẹ đáng thương phải chạy trốn những hủ tục khắt khe của hội, những định kiến
nghiệt ncủa ni đời trói buộc, đọa đày người phụ nữ . Cũng như đó một tâm
hồn nhạy cảm , trong trắng, thơ ngây của một trái tim luôn tôn thờ người mẹ
Hồng. Hoà chung những giọt nước mắt nóng hổi của cậu giọt nước mắt cảm
thương trước những kỷ niệm sâu sắc tuổi thơ còn buốt nhói trong lòng người đọc để
người đọc nhận ra : đó là một phần hình thành nên hồn văn nhân ái Nguyên Hồng.
Sinh ra trong gia đình bất hạnh, Hồng kết quả của cuộc hôn nhân không
tình yêu, lại càng gánh bất hạnh nhiều hơn nữa. Một ông bố nghiện ngập rồi chết
mòn chết rục bên bàn đèn thuốc phiện để lại cho người mẹ tất cả những cùng túng của
gia đình, cuối cùng phải ly hương kiếm sống. Thế chỉ còn một mình Hồng phải
sống với gia đình họ nội, hứng chịu tất cả shắt hủi ghẻ lạnh đến cay nghiệt, lắng
nghe tất cả những gièm pha về người mđi tha phương cầu thực. Trong những câu
chuyện đưc thêu dệt bởi bên chồng”, người mẹ luôn bị khinh khi, chửi mắng
thậm tệ nhưng nào ai hiểu rằng nỗi khổ tâm lớn nhất là cảnh xa con? Chỉ mỗi bé Hồng
hiểu mẹ và yêu mhơn tất cả. Những dấu ấn thành kiến của xã hội cay nghiệt ghi đậm
dấu ấn trong m hồn non nớt của Hồng, tạo nên những suy nghĩ già trước tuổi
nhưng không thể nào xoá được những tình cảm kính yêu tôn thờ người mẹ. Số phận
trớ trêu đã diễn ra ngay trong những mối quan hệ gia đình nỗi bất hạnh của đứa trẻ
không được sống trong vòng tay yêu thương chăm sóc của mẹ. Bé Hồng đặt ngay giữa
ranh giới của thành kiến tình thương. Nếu là hiện thân của một hội đầy cổ
tục để phê phán, đem đến những định kiến cho chị dâu goá bụa trẻ trung thì Hồng
lại hiện lên với tất cả tình thương, sự bao dung tha thứ. Thiếu sự nhân ái, độ lượng đã
đành, lại càng ích kỷ nhẫn tâm n khi cố tình làm tổn thương m hồn thơ trẻ
của chính đứa cháu ruột của mình bằng cáh “gieo rắc vào đầu óc tôi những hoài nghi
để tôi khinh miệt ruồng rẫy mtôi, một người đàn bị cái tội gchồng, nợ nần
cùng túng quá phải bỏ con cái đi tha phương cầu thực”. Với Hồng, trong ức hãi
hùng kinh khiếp của tuổi thơ , ấn tượng của giọng nói nụ cười rất kịch hình ảnh
không thể xoá mờ.
Ta nhận ra, đàng sau lời nói nhẹ nhàng thản nhiên như không kia cmột
“tâm mù quáng và thù hận. Nhưng hàng ngày phải đối mặt với con ngưi độc
địa ấy, chú Hồng vẫn không “đời nào lòng thương yêu lòng kính mến mẹ tôi lại
bị những rắp m tanh bẩn m phạm đến”. Chỉ một câu nói thôi nhưng chứa đựng
một lời khẳng định chắc nịch cho một điều tưởng chừng thật giản dị, tình cảm mcon
đã là một mối dây bền chặt mà không gì có thề chia cắt được.
Mặc được sống trong một hoàn cảnh vật chất phần sung sướng hơn
những đứa trẻ lang thang không có mái nhà nhưng đối với bé Hồng có lẽ hoàn cảnh ấy
lại càng đáng thương n. Vốn đã không nhận đuợc một chút tình thương từ họ