Phân tích khổ cuối bài "Vội vàng"
Thi gian thì vô hi vô hạn, nhưng đời người thì hu hạn. Con người trong
cái hu hn y tr nên tht nh bé, ti nghiệp và mong manh. Bao người lí
lun rằng xuân đi xuân đến, nhưng với Xuân Diu, ông chng th t an i
mình mà trái li, càng xót xa hơn:
Nói làm chi rng xuân vn tun hoàn,
Nếu tui tr chng hai ln thm li.
Còn tri đất nhưng chẳng còn tôi mãi,
Nên bâng khuâng tôi tiếc c đất tri.
Mùa xuân của đất trời đẹp lm, quý giá lắm, nhưng mùa xuân chỉ quý giá, ch
đẹp khi con người biết hưởng, được hưởng v đẹp của nó. Khi con người
chng còn tr tận hưởng mùa xuân thì xuân cũng mất hết ý nghĩa. Những
câu thơ của Xuân Diu vì thế chuyn sang giọng điệu bun bã:
Mùi tháng năm đều rm v chia phôi,
Khp sông núi vn than thm tin bit.
Con gió xinh thì thào trong lá biếc,
Phải chăng hờn vì ni phi bay đi
Chim rn ràng bng dt tiếng reo thi,
Phi chăng sợ độ phai tàn sp sa
Tt c đều bun bã, đều mt hết ý v, ch còn “rm v chia phôi”, ch biết
“than thm tin bit”, ch còn “hn di phi bay đi”, chỉs độ phai tàn sp
sửa”. Trong thơ Việt Nam, ít ai có giọng thơ nuối tiếc thời gian, thương tiếc
cuc sng thiết tha dường y. Cũng vẫn gió lá hoa như đạon đầu nhưng đoạn
trên ro rc náo nức, đoạn này li bun thương ngậm ngùi, xót xa biết bao
nhiêu. Nhà thơ kêu lên một cách tuyt vng:
Chng bao gi! Ôi chng bao gi na
Nỗi đau đn ca Xuân Diu phi sâu sc lm, ct ca lm, thm thía lm t
mi bc phát thành tiếng than kêu thng thiết dường y. Thi gian cnh
mông nhưng mùa xuân và tuổi tr ca con người c ngn ngủi. Con người
chng th làm được gì để biến cái hu hn của đời người thành cái vô hn
trường tn cùng vũ trụ. Ch còn mỗi cách, đó là phải hi h, phải đắm say
mãnh litn, phải vi vàng thâu nhn đến mức đ cao nht, nhiu nht
nhng v đp nhân gian, nhng th ưúy giá của đời sng, ca tui tr, mùa
xuân. Xuân Diu gic giã:
Mau đi thôi! Mùa chưa ngả chiu hôm
Ta mun ôm
C s sng mi bắt đàu mơn mởn,
Ta mun riết mây đưa và gió lượn,
Ta muốn say cánh bướm vi tình yêu
Ta mun thâu trong mt cái hôn nhiu
Và non nước, và cây, và c rng.
Những câu thơ mnh bo, gp gáp, gic giã như một dòng sui ào t tuôn
chảy, tưởng chng ngôn t đy vào nhau, chen lấn nhau để cho kp mch
cảm xúc đang bừng lên sôi ni của nthơ. Những tiếng “ta mun” láy đi láy
li mãi như một điệp khúc bt tận để khng định nim khao khát cháy bng
mun sống đến tn cùng cm giác ca Xuân Diu. Mt loạt điệp t được s
dng theo mức đ tăng dần ca khao khát: mun ôm – mun riết mun say
– mun thâu – mun cn th hin tam trạng si mê đến cung nhit. Trong mt
câu thơ mà có đến ba hư từvà” chng t Xuân Diu nng nhiệt đến ri rít,
cung quýt, như muốn cùng lúc dang tay ôm hết c vũ trụ, c cuộc đời, mùa